Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Tên Rắc Rối Quay Sang Theo Đuổi Phật Hệ - Chương 12: Mẹ đẻ
Cập nhật lúc: 2025-11-08 05:36:23
Lượt xem: 54
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiệm nail mà Kiều Viện đang làm ở phố Nam.
Mộc Dương mua hai cái bánh bao đậu ở tiệm bánh bao, chạy tới tiệm cà phê bên cạnh để xem tiệm nail đối diện, nhưng do tới quá sớm nên trong cửa hàng buôn bán.
Cậu cứ cắn từng ngụm một, bánh đậu dính bên miệng cũng nhận , vẫn luôn chờ đến khi ở đối diện treo thẻ buôn bán, chăm chú ở cửa hàng đối diện .
Tiểu Lộ làm móng tay cho hôm qua thấy , lập tức gì đó với bên cạnh, Mộc Dương làm như việc gì mà đầu sang một bên, vờ như tồn tại.
Ra ngoài sớm như một phần là vì thời gian ở chung giữa và Giải Biệt Đinh ít chút, còn một phần khác là quan sát sinh hoạt của thành nhỏ một cách kỹ càng nhất.
Trong ba lô camera của , là quà sinh nhật 21 tuổi mà Mộc Nam Sơn tặng cho , giá trị nhỏ.
Mộc Nam Sơn trông thì nghiêm khắc, nhưng thực tế cũng chiều Mộc Dương đến mức vô biên, chỉ cần thứ thích trong tầm với thì nhiều khi ông sẽ âm thầm tạo cho niềm vui bất ngờ.
Tựa như cái camera , lúc Mộc Nam Sơn còn để ý tới thể diện mà tìm vãn bối là Giải Biệt Đinh, khắc chữ kí thẻ gỗ treo ở phía , mặt còn một dòng chúc phúc: Bình an hạnh phúc.
Mộc Dương vuốt ve dòng chữ lồi lõm thẻ gỗ, tuy đây là chữ Giải Biệt Đinh khắc lên, nhưng dòng chúc phúc là tâm nguyện đơn giản của làm cha như Mộc Nam Sơn.
Ông hy vọng con ông bình an hạnh phúc…… điều đó định là thể thực hiện.
Đứa con gái ruột của Mộc Nam Sơn chịu khó khăn ở một nơi hẻo lãnh tên, mà con nuôi là thì căn bệnh ung thư lấy tính mạng.
Tim Mộc Dương chua xót, hiện giờ ngẫm , ngay cả mong ước bình an hạnh phúc vốn là của Kiều Viện, do cướp thứ.
Ngồi cả sáng ở quán cà phê, Mộc Dương mang theo ba lô định dạo, tới cửa thì thấy Kiều Viện ở đối diện cũng .
Cậu chần chờ một giây vẫn tiến lên chào hỏi, Kiều Viện tự nhiên mà tiếp lời: “Sao ngày nào cũng ở đây ?”
Mộc Dương sửng sốt: “Tôi dạo.”
Kiều Viện : “Anh địa phương nhỉ? Khí chất giống.”
Sự tự phụ bồi dưỡng từ nhỏ sẽ hình thành trong một sớm một chiều, sự khác biệt rõ ràng so với dân chúng phố phường, nếu bình thường thì câu là lời khen ngợi, nhưng tai Mộc Dương phần khó chịu.
“Tôi tới chụp ảnh.” Mộc Dương hít nhẹ một , giơ ba lô trong tay lên, “Tôi ngắm cảnh sắc nơi đây.”
Kiều Viện kinh ngạc: “Anh chụp cái gì?”
“……” Mộc Dương chỉ thuận miệng bịa mà ngờ Kiều Viện sẽ hỏi, lựa lời : “Chụp trạng thái chân thực của đời sống.”
Kiều Viện gật đầu: “Vậy đến ngõ nhỏ hoặc là dạo trong sân .”
Mộc Dương gật đầu, thời gian: “Cô ăn cơm ?”
Kiều Viện khẽ lắc đầu: “Chưa.”
Mộc Dương: “Vậy mời cô nhé.”
Kiều Viện ngừng trong chốc lát, lời từ chối đến bên miệng nuốt trở về, hiểu cô làm cho trai như một thiếu gia khó xử.
“Sao mời ăn cơm?”
Mộc Dương sững sờ một chút, tại mời khác ăn cơm mà còn cần lý do.
“Tôi hỏi một chút……” Kiều Viện do dự, đổi cách trò chuyện, “Mời một mới quen thì sẽ mục đích nào đó, ví như kết bạn, việc cần nhờ, là theo đuổi, hoặc chỉ là thiếu bạn để ăn cùng, ——”
Tuy rằng vấn đề vẻ ảo tưởng một chút, nhưng dù cũng là khác phái, khi ở chung vẫn rõ ràng thì mới , cô thích mối quan hệ mập mờ, càng thích việc ở chung thuần tuý một chút.
Dù cô cũng yêu thích, trong lòng còn ở chung với một trai khả năng mang tâm tư riêng thì thật vi diệu.
Mộc Dương phản ứng , thấy hổ: “Tôi ý gì khác, chỉ……”
Cậu ngừng một hồi lâu, nên như thế nào.
Mục đích của trong danh sách Kiều Viện kể ở , nhưng cũng thể là do bản cướp cuộc sống vinh quang của cô nên trong lòng mang nỗi hổ thẹn nhỉ?
“Muốn kết bạn và cũng việc cần nhờ cô.” Mộc Dương nhấp môi , “Dù cũng mới đến nên quen.”
“Ừm……” Kiều Viện cũng ngượng ngùng, ngay từ đầu cô cũng nghĩ nhiều, nhưng các đồng nghiệp cứ suy nghĩ lung tung lải nhải bên tai cô cả buổi sáng.
Sợ Kiều Viện tin, Mộc Dương còn nghiêm túc : “Tôi cũng yêu thích.”
Cậu còn vô cùng ngay thẳng mà bổ sung một câu: “Không là cô…… Anh cũng là đàn ông.”
Kiều Viện chọc bởi điều : “Bình thường cũng với ?”
Một chút EQ cũng .
Đôi mắt Mộc Dương cụp xuống, vụn đá dân: “Không, chuyện với .”
Đời trong 5 năm kết hôn, thời gian thật sự mà ở cùng với Giải Biệt Đinh nhiều lắm.
Giải Biệt Đinh thật sự bận, thời điểm ban đầu lúc còn rảnh thì Mộc Dương luôn đề tài để , nhưng chỉ thể nhận dăm ba câu đáp của Giải Biệt Đinh, tạo thành nét đối lập rõ rệt với sự ân cần của .
Về cũng nhịn mà bắt đầu lạnh lùng hơn, tức giận vô cớ, chuyện nào cũng thể trở thành lý do để cố tình gây sự, Giải Biệt Đinh chú ý đến , càng chứng minh bản với giống những khác.
từ khi ép kết hôn thì lên con đường sai lầm.
Theo tính cách ngày càng ác liệt của , công việc của Giải Biệt Đinh cũng trở nên càng ngày càng nhiều, thời gian về nhà càng ngày càng ít.
Mộc Dương nghiền đầu ngón tay, mà ở cũng trốn nổi Giải Biệt Đinh?
Cậu chuyển đề tài: “Ăn cơm ?”
Lần Kiều Viện thoải mái đồng ý: “Được thôi, ăn gì ?”
Mộc Dương lắc đầu: “Cô món gì đề cử ?”
Kiều Viện đưa Mộc Dương tới một cửa hàng khá nhỏ, là cửa hàng mang phong cách phố phường trong hẻm nhỏ, giữa hai bức tường chỉ đủ cho ba qua, khắp nơi tường đều bẩn, mặt đất còn thể coi là sạch sẽ gì kì lạ.
“Nhịn thôi, một đoạn nữa là tới.”
Rất nhanh thôi Mộc Dương ngửi thấy một mùi hương nồng đượm.
Không hương vị của món ăn vặt địa phương, cũng hương vị lẩu cay, chỉ là mùi hương mộc mạc đặc trưng của đồ ăn nhà làm.
Dường như là đói bụng ngay trong chớp mắt.
Diêu Diên cùng Mộc Nam Sơn đều nấu cơm, nhưng do hai đều công việc, phần lớn thời điểm là bảo mẫu nấu cơm, thỉnh thoảng bọn họ mới thể xuống bếp.
Thật Mộc Dương thích những món ăn mà Diêu Diên làm, nhưng từ khi ngắt liên lạc thì từng nếm bao giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-mac-benh-nan-y-ten-rac-roi-quay-sang-theo-duoi-phat-he/chuong-12-me-de.html.]
“Thực đơn ở tường đó, ăn gì?”
Mộc Dương đánh giá cửa hàng nhỏ , tổng cộng chín cái bàn, bây giờ kín hơn phân nửa chỗ, chủ yếu là nông dân và công dân.
Tuy rằng vệ sinh của ngõ nhỏ chẳng gì, nhưng trông cửa hàng khá sạch sẽ thoải mái, bàn ghế cũng dính dầu mỡ.
Mộc Dương: “Tôi món nào ăn ngon, cô chọn .”
Kiều Viện cũng khách sáo, cô cũng xem thực đơn siêu lớn màu cam hồng dán tường mà mau chóng đặt ba món.
Thịt kho tàu móng heo, thịt cuốn cải thảo, còn một phần mướp hương xào trứng, đều là những món cơm nhà bình thường, hai ăn thì khá phù hợp.
“Cửa hàng nhà bọn họ lớn nhưng sạch sẽ, cứ yên tâm ăn thôi.”
Mộc Dương gật đầu, để ý vệ sinh cho lắm, những nhà hàng như là ‘ cao cấp ’ nhưng cảnh bếp thì chắc là bao, bề ngoài trông ngăn nắp đẽ mà thôi.
Một bữa cơm mà Mộc Dương ăn ngon miệng, bình thường thích ăn móng heo mà nay ăn tận ba cái, ăn xong mới cảm thấy hình tượng cho lắm, lấy tờ giấy lau miệng: “Ông chủ ơi, cho một phần như với.”
“Có ngay! Ăn luôn là đóng gói?”
“Đóng gói.”
Mộc Dương thanh toán tiền, sáu món ăn mà mỗi 150 tệ.
Kiều Viện cho rằng định mang về làm bữa tối: “Nếu nơi ở cách đây xa thì thể trực tiếp tới ăn, cần đóng gói , đến buổi tối thì sẽ nguội, thể ăn nữa.”
Trong đầu Mộc Dương hiện lên dáng hình của Giải Biệt Đinh, tuy rằng Giải Biệt Đinh khả năng để bản chịu đói, nhưng vẫn sợ ngoài ăn cơm vì lo việc chụp ảnh.
Hơn nữa những bữa ăn của Giải Biệt Đinh vốn quy luật, khi chụp phim thì gác chuyện ăn sang một bên, chụp xong mới ăn cơm.
Bởi vì việc mà lúc Mộc Dương còn đặc biệt đầu tư một bộ phim sự tham gia của Giải Biệt Đinh, điều kiện duy nhất chính là diễn viên ăn ba bữa đúng giờ trong ngày.
Tuy rằng đó là trạng thái bình thường của một diễn viên khi làm việc, nhưng nếu đặt Giải Biệt Đinh thì sẽ đau lòng.
Mộc Dương nên gọi Giải Biệt Đinh như nào khi còn đơn thoả thuận ly hôn, dừng một chút: “Tôi mang cho khác.”
Kiều Viện bừng tỉnh, đang định bảo gì đó thì hai bỗng thấy giọng của một phụ nữ trung niên: “Viện Viện!”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Kiều Viện đầu trả lời: “Mẹ.”
Sắc mặt Mộc Dương trắng bệch.
Bóng dáng của phụ nữ trung niên dần xuất hiện ở cửa: “Ban nãy chú Trương bảo con tới đây ăn cơm cùng bạn, nên nấu chè đậu xanh cho con để mang tới cho đồng nghiệp nữa, đừng trễ làm nhé ——”
Người tới hơn bốn mươi tuổi, dựa theo tuổi lộ khi lên hotsearch đời vì tù do treo đầu dê bán thịt chó, thì bà còn nhỏ hơn Diêu Diên vài tuổi.
thực tế, trông bà như một phụ nữ tầm 60 tuổi, vết hằn mặt rõ, hai đôi tay hiển lộ sương gió của tháng năm, khô ráp mà đầy nếp nhăn.
Xem xét một cách bình tĩnh thì khi bà còn trẻ chắc hẳn từng là một cô gái , ngũ quan bà đều khá nét, nếu thì sinh Mộc Dương với dung mạo như .
Bà để ý thấy bạn của Kiều Viện là một nam sinh, sửng sốt một giây mới : “Viện Viện, đây là đồng nghiệp mới của con ?”
Kiều Viện hào phóng giới thiệu: “Là bạn ạ.”
Mộc Dương nổi cuộc đối thoại giữa hai rõ, trong đầu nổ ầm ầm.
Cậu ngờ sẽ gặp đẻ, mà càng ngờ sẽ trong cảnh .
Sắc mặt tái nhợt, môi kìm mà rung rẩy, đầu ngón tay màu trắng làm kiểu Pháp khảm lòng bàn tay, đau đến lo lắng.
Cậu hiện giờ đang kinh hoàng phẫn nộ, dường như dùng lực kiểm chế nỗi phẫn uất trong lòng, hận thể trực tiếp lật bàn chất vấn đối phương: “Sao bà làm ?”
Tại biến thành tên ăn trộm khiến khinh thường?
Tại huỷ hoại cuộc đời của một đứa trẻ khác?
nhịn, nổi một chữ.
Kiều Viện chú ý tới sự khác thường của : “Anh chứ?”
lúc thì chủ tiệm : “Đồ ăn đóng gói xong .”
Mộc Dương bật dậy, chân đụng mạnh góc bàn cũng để ý, nhận lấy phần đồ ăn đóng gói một cách cứng đờ, một câu như thể nhảy khỏi cổ hộng: “Tôi còn việc…… đây.”
“Từ từ, chậm chút!”
Kiều Viện định đến đỡ Mộc Dương tiếp tục đụng bàn ghế, nhưng chỉ thấy hình ảnh lướt qua , dường như là chạy trối chết.
Cô đang sững sờ, đột nhiên hiểu vì Mộc Dương hành động lỗ mãng, cô cũng dậy.
Mộc Dương trông giống với cô, rõ ràng là hai khác cả về giới tính lẫn tuổi tác, nhưng trong nháy mắt hoặc là góc độ nào đó thì sẽ cảm thấy vô cùng giống .
*
Mộc Dương chạy khỏi ngõ nhỏ, đ.â.m đầu trong lồng n.g.ự.c của một .
Cậu ngẩng đầu một cách mờ mịt: “Giải Biệt Đinh……”
Giải Biệt Đinh sững đôi mắt ngập nước của , lòng bàn tay thon dài vỗ lên khoé mắt Mộc Dương: “Ai làm em ?”
“Đi……”
Tay Mộc Dương còn đang run rẩy, khi đụng Giải Biệt Đinh thì càng thể khống chế nổi, cả đều run theo: “Tôi về……”
Giải Biệt Đinh nhận lấy túi trong tay “Đừng , chúng về ——”
“Về khách sạn……” Mộc Dương nắm chặt cánh tay , đau đớn thất thố: “Giải Biệt Đinh, cử động nổi……”
Cuộc trốn chạy ban nãy làm hao hết sức lực vốn của , giờ phút giống như rút gân cốt khỏi tay chân, thể động đậy.
Thậm chí còn con đường trông như nào, đưa chân nào , nên bước đường như nào……
Đại não Mộc Dương hỗn loạn, giống như một cơn gió lúc ngập trời cuốn .
Cho đến khi cơ thể đột nhiên bay lên , Mộc Dương ngơ ngác ôm lấy vai Giải Biệt Đinh, ôm bằng một tư thế giống như ôm trẻ con, mặt đối mặt.
Cậu thấy Giải Biệt Đinh : “Ôm chặt.”
Mộc Dương cứng đờ, chậm rãi dựa Giải Biệt Đinh, cho đến khi Giải Biệt Đinh vài bước thì mới dựa cổ đối phương, nhận lấy cảm giác an dễ , lặng im rơi lệ.
Đau quá.
Nơi nào cũng đau.