Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Tên Rắc Rối Quay Sang Theo Đuổi Phật Hệ - Chương 11: Đêm trò chuyện
Cập nhật lúc: 2025-11-08 05:36:22
Lượt xem: 48
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Giải Biệt Đinh yên lặng mà uống ly nước gừng Coca, màu môi hồng lên bởi vì gừng.
Mộc Dương cũng yên lặng như , ánh mắt Giải Biệt Đinh bình thản chăm chú, sự bướng bỉnh thường ngày dần tan .
Tuy Giải Chi Ngữ đối xử với Mộc Dương như con nuôi, nhưng từ nhỏ cũng gặp Giải Biệt Đinh, chỉ từ một vài lời ít ỏi của Giải Chi Ngữ cùng Diêu Diên khi chuyện với mới trai lớn hơn 6 tuổi mang tính cách lạnh lùng, hề thiết với những xung quanh.
Lần đầu gặp là lúc Giải Biệt Đinh mười bốn tuổi, vóc dáng thiếu niên cao gầy, ánh mắt tuỳ ý lướt qua mang theo sự lạnh lùng của thiếu niên, nhưng ngũ quan mỹ vẫn khiến vô theo đuổi như thiêu lao đầu lửa.
Cũng hẳn, Giải Biệt Đinh lửa, còn khiến lạnh thấu tim hơn cả nước hồ băng tháng chạp.
Chỉ Mộc Dương tám tuổi ầm ĩ đòi cưới Giải Biệt Đinh về nhà lúc mới gặp, mãi cho đến khi nghiệp đại học năm 22 tuổi cũng đổi mục tiêu. Cuối cùng hai cũng thật sự đăng kí kết hôn, nhưng kết quả như mong .
Mộc Dương cũng rõ rốt cuộc vì thích Giải Biệt Đinh, thích một thể tìm nhiều lý do đến thế. Cậu cứ theo một khuôn sáo cũ như thôi, lúc mới gặp chỉ thoáng qua tạo thành lòng tham khi thấy cái trong nhiều năm kế tiếp.
Cậu thích khuôn mặt của Giải Biệt Đinh, thích giọng của , thích cả sự lạnh lùng, cả sự cô đơn nơi khi ở chốn đông .
Ngoại trừ việc Giải Biệt Đinh thích thì chẳng gì là Mộc Dương thích cả.
Mộc Dương cụp đôi mắt, đầu ngón tay xanh nhạt như ngọc rũ bên , nhưng còn sức lực để tiếp tục cố gắng khiến cho Giải Biệt Đinh thích .
Cậu đưa Kiều Viện cho Mộc Nam Sơn cùng Diêu Diên, đưa tự do cho Giải Biệt Đinh.
Đến mức mà tình yêu …… Mộc Dương nghĩ, một ngày nào đó, khi đối mặt với Giải Biệt Đinh, trái tim vẫn sẽ vững vàng như bình thường.
Thời gian sẽ mang hết thảy, nếu thì sẽ mang sinh mệnh của , trái tim thể đập thì cũng còn thích nữa.
Không ảo giác của , Giải Biệt Đinh uống ly nước gừng Coca vô cùng chậm, Mộc Dương đợi nửa tiếng mới nhận cái ly rỗng, mang đến bồn rửa tay rửa sạch cốc đặt lên bàn .
Cậu đến cửa phòng, khi tắt đèn thì đầu Giải Biệt Đinh: “Ngủ ngon.”
Đầu ngón tay Giải Biệt Đinh khẽ nhúc nhích: “Có thể ?”
Mộc Dương thấy bất ngờ, sửng sốt trong chốc lát mới : “Giải Biệt Đinh, chúng ly hôn , qua đêm trong cùng một phòng thì lắm.”
Cậu cực kỳ nghiêm túc, giống như hôm qua say chuếnh choáng chạy tới phòng Giải Biệt Đinh .
Chỉ giả vờ một chút mà say thật.
Theo tiếng ‘ lạch cạch ’, ngọn đèn dầu cùng cửa phòng đều cùng đóng , ánh mắt của Giải Biệt Đinh cũng bóng đêm nuốt trọn, thế giới biến đen.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Mộc Dương trở phòng, dựa đầu giường, thẫn thờ ôm đầu gối cuộn tròn .
Đời khi cắt đứt với cha , Mộc Dương thích sững sờ trong tư thế . Dù bất lực, nhưng thể mang đến cho bản chút ít cảm giác an .
Nếu lúc cuộc đời tráo đổi, lớn lên ở nơi thành nhỏ như quỹ đạo nguyên bản của cuộc sống, còn thích Giải Biệt Đinh ?
Chắc vẫn thích, nhưng đủ tự tin để khỏi thành nhỏ , lẽ cũng thể gặp Giải Biệt Đinh, chỉ thể thích thông qua internet cùng màn hình.
—— Chào buổi tối.
Cậu do dự gửi tin nhắn cho Kiều Viện, qua năm phút đối phương cũng trả lời một câu “Chào buổi tối”.
—— muộn còn ngủ?
Kiều Viện: Đang sách.
Mộc Dương thời gian, 11 giờ.
—— ngày mai làm ?
Kiều Viện: Có, nhưng chỉ lúc là .
Mộc Dương hiểu, cho đến khi Kiều Viện gửi một tấm ảnh tới, là một xấp tư liệu học tập. Mộc Dương sửng sốt hơn nửa ngày mới lấy tinh thần: Cô định tự ôn thi ?
Kiều Viện: Ừm.
Thành tích học tập của Mộc Dương tệ, lúc còn định thi trường đại học của Giải Biệt Đinh, nhưng lớp mười hai mới tỉnh ngộ, nền tảng kém, cuối cùng đạt nổi điểm trường đại học của Giải Biệt Đinh.
bởi vì một năm nỗ lực của lớp 12 đậu đại học bằng chính thực lực của , cuối cùng một trường đại học cảnh cực kì cùng mức học phí đắt đỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-mac-benh-nan-y-ten-rac-roi-quay-sang-theo-duoi-phat-he/chuong-11-dem-tro-chuyen.html.]
Hoàn cảnh sinh sống từ nhỏ đến lớn làm cần quá lo lắng về bằng cấp, Mộc Nam Sơn cùng Diêu Diên cũng cho áp lực, kể cả Mộc Dương thật sự còn gì nữa thì cũng vẫn thể sống vô tư lự.
Thời cấp ba , Mộc Nam Sơn cùng Diêu Diên còn định đưa Mộc Dương nước ngoài học tập, nhưng Mộc Dương cách Giải Biệt Đinh quá xa, dù cho khi một năm gặp Giải Biệt Đinh hai ba , nhưng cũng hơn cách xa đến hai bờ sông.
Sinh khác biệt làm Mộc Dương khó thể hiểu hành động của Kiều Viện, tự ôn thi là một việc tốn thời gian lẫn sức lực, làm việc ôn thi mà con đường phía chắc hy vọng.
Cậu do dự nhắn một tin: Liệu vất vả quá ?
Kiều Viện trả lời bằng voice ngay lập tức: “Thấy mãi trả lời còn tưởng xoá đó.”
Tiếp theo là emoji hình đầu chó.
Những bên cạnh Mộc Dương đều ưu tú, tuy rằng phần lớn đều là ‘ bạn ’, nhưng những đó chỉ điên cuồng trong việc chơi thôi, chứ mỗi đều một phương diện mà họ am hiểu.
vì bằng cấp mà xóa bỏ một , Mộc Dương làm nổi chuyện .
—— , nãy còn nghĩ cô thi đại học học luôn?
Đời Mộc Dương chỉ nhận một chút về Kiều Viện, thành tích thi đại học của cô tệ lắm.
Lần qua thật lâu Kiều Viện mới trả lời, giọng nhẹ cũng mỏi mệt: “Mẹ cho.”
Câu kế tiếp thì cô dùng những dòng tin nhắn để biểu đạt, đánh máy nhiều , dường như đây là đầu tiên hỏi thẳng cô về vấn đề một cách ngây thơ, nên bỗng dưng cô mong hết việc .
Mà đối phương còn là xa lạ, liên hệ gì với bạn bè của thì cũng cần cố kỵ quá nhiều.
—— lúc thi đại học 600 điểm, thủ đô để học đại học, nhưng một tháng tiền lương của hơn 3000 thôi, bà lo cho gia đình nên trả nổi học phí của .
Trong lòng Mộc Dương xót xa: Trường học thể giúp vay học phí mà.
Kiều Viện: Tôi , nhưng khá kiêng kị việc vay mượn, bà cảm thấy , huống hồ nhiều năm như cũng chỉ hai con , ba thì lâu khi đời vì ung thư phổi, bà xa quá.
Mẹ cho rằng cô mất 4-5 năm để học đại học ở nơi xa ngàn dặm, còn gánh một món nợ thì chẳng bằng làm việc kiếm tiền.
Khi Mộc Dương việc thì thấy hoang mang, ruột của tìm cách để ngăn cô lên thủ đô học thật sự chỉ vì nhớ con ư?
Mộc Nam Sơn cùng Diêu Diên cũng đang ở thủ đô, nơi Mộc Dương sinh sống hơn hai mươi năm.
Kiều Viện cũng buồn lắm, 4-5 năm qua , tuy tiếc nuối trong lòng vẫn nguôi ngoai hẳn, nhưng cô cảm thấy hiện giờ còn thể cố gắng đổi.
Cô nghĩ tới những suy đoán của đồng nghiệp ban ngày, gì mà thể là Mộc Dương để ý đến cô, vì thế nên do dự nhắn một câu: “Hơn nữa thích ưu tú, nỗ lực để tới gần một chút.”
Mộc Dương nên nhắn cái gì, giờ phút hẳn là nên an ủi hoặc cổ vũ mới đúng, nhưng nên lấy phận ‘ kẻ trộm ’ để cổ vũ mất của như nào.
Nói đừng buồn ? Tôi cố ý cướp mất cuộc sống của cô?
Nghe nực thật.
Mộc Dương vội vàng kết thúc câu chuyện, vành mắt hồng lên, trung một cách mê man.
*
7 giờ sáng, Giải Biệt Đinh bưng một phần bữa sáng lên, gõ cửa trong chốc lát nhưng ai đáp .
Anh gửi một tin nhắn cho Mộc Dương: Cơm sáng đặt cửa, nhớ ăn.
Nghĩ đến lời ngày hôm qua của Mộc Dương, sững sờ một lát, bổ sung thêm câu: Em ăn một .
Giải Biệt Đinh trở phòng, qua mười phút vẫn nhận hồi âm thì hành lang, bữa sáng vẫn cứ bày biện ở chỗ cũ, hỏi thăm.
Lồng n.g.ự.c nhảy dựng lên.
Giải Biệt Đinh đeo khẩu trang tới cửa thang máy, bước chân dồn dập mà cũng chẳng nhận , tới khi lễ tân bảo phòng 0436 trả: “Sáng nay lúc ca thấy đeo hành lý về phía phố Nam.”
Tiểu kịch trường:
Mộc Dương tự giễu: Tôi thích ăn điểm tâm một .
Thế là ngày thứ hai, Giải Biệt Đinh chỉ bưng một phần bữa sáng: Em ăn một .
Mèo nhà tác giả: Mèo đây hận chỉ như khúc gỗ!