Sau Khi Ly Hôn, Tôi Mang Thai Con Của Chồng Cũ - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-15 13:41:46
Lượt xem: 861

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Thẩm Mặc mỉm , kéo chỗ . Sau vài vòng rượu, khí trở nên thiết hơn. Mọi bắt đầu hỏi thăm tình hình của , ai kết hôn, ai sinh con, ai ly hôn.

 

“Thẩm Mặc, còn ông thì ?” Có hỏi.

 

“Tôi kết hôn .” Thẩm Mặc đáp.

 

“Gả cho ai thế?”

 

“Một làm kinh doanh.”

 

Cậu nhắc đến tên Quý Minh Viễn. Nói cũng chẳng ích gì, trong những đây mấy ai chạm tới vòng tròn xã hội của .

 

Đang trò chuyện thì cửa phòng mở . Một đàn ông bước , tầm ngoài ba mươi tuổi, vest phẳng phiu, ngũ quan sắc nét, qua là ngay một Alpha.

 

Thẩm Mặc sững sờ.

 

Trần Nghiên. Người theo đuổi suốt bốn năm đại học.

 

“Ái chà, đại luật sư Trần đến !” Có ồn ào: “Đến muộn, phạt ba ly!”

 

Trần Nghiên bước trong, tầm mắt lướt qua gương mặt dừng Thẩm Mặc.

 

“Thẩm Mặc.” Anh gọi khẽ một tiếng.

 

Thẩm Mặc khẽ gật đầu: “Đã lâu gặp.”

 

Trần Nghiên liền xuống ngay bên cạnh .

 

Trong suốt hơn hai giờ đó, Thẩm Mặc cảm nhận rõ rệt ánh mắt của Trần Nghiên thường xuyên dừng . Lúc đưa ly rượu, khẽ chạm tay . Lúc gắp thức ăn, khuỷu tay vô tình cọ tay áo .

 

Thẩm Mặc lặng lẽ nhích sang một bên. Cậu kết hôn, tuy cuộc hôn nhân nhạt nhẽo như một ly nước lọc, nhưng nó vẫn là hôn nhân.

 

Hơn mười giờ đêm, tiệc rượu cũng vãn. Nhân viên phục vụ thông báo rằng phía khách sạn mở sẵn mấy phòng nghỉ ở tầng , ai uống say thể lên đó nghỉ ngơi.

Trang Thảo

 

Thẩm Mặc vốn tửu lượng khá nên hề say. Thế nhưng khi dậy, bỗng cảm thấy đầu óc choáng váng lạ thường.

 

Có gì đó .

 

Cậu bám tay cạnh bàn, chằm chằm ly rượu mặt. Trần Nghiên tiến tới, đỡ lấy cánh tay : “Sao thế? Em thấy khỏe ?”

 

Thẩm Mặc định trả lời, nhưng đầu lưỡi dường như tê cứng, còn theo sự điều khiển nữa.

 

Cậu thấy tiếng Tiểu Chu ở bên cạnh: “Trần Nghiên, ông đưa lên phòng , bọn hát KTV thêm một lát nữa.”

 

Thẩm Mặc cần, nhưng Trần Nghiên xốc ngoài.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-ly-hon-toi-mang-thai-con-cua-chong-cu-auxh/chuong-2.html.]

Trong thang máy, Thẩm Mặc tựa lưng vách ngăn, thứ mắt bắt đầu chao đảo. Cậu cố gắng chớp mắt để rõ con hiển thị tầng lầu.

 

“Phòng 1208.” Trần Nghiên .

 

Tim Thẩm Mặc hẫng một nhịp. Cậu nhớ lúc nãy nhân viên phục vụ thông báo phòng, 1208 chính là phòng của Trần Nghiên.

 

Cậu lên tiếng, đẩy Trần Nghiên , nhưng đôi tay nhấc lên nổi.

 

Cánh cửa mở , Trần Nghiên đặt xuống giường bên cạnh chằm chằm.

 

“Thẩm Mặc.” Trần Nghiên cúi xuống: “Em , đợi ngày suốt mười mấy năm .”

 

Thẩm Mặc nhắm nghiền mắt. Trong cơn mê man, chợt nghĩ đến Quý Minh Viễn.

 

Nghĩ đến gương mặt luôn hờ hững, đôi mắt vĩnh viễn lấy một chút ấm của . Nếu Quý Minh Viễn đang giường của một Alpha khác, sẽ biểu cảm gì?

 

Có lẽ vẫn là bộ dạng đó thôi, lạnh nhạt, chẳng bận tâm. Biết còn thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng cái cớ để tống khứ một Beta nhạt nhẽo như khỏi nhà.

 

Thẩm Mặc cảm thấy ý thức bắt đầu lịm .

 

Thế , “Rầm” một tiếng, cánh cửa đá văng.

 

Âm thanh chấn động đó cả đời Thẩm Mặc cũng quên , như dùng búa tạ phá cửa, khiến cả căn phòng rung chuyển dữ dội.

 

Thẩm Mặc gắng gượng mở mắt, thấy một bóng đang sừng sững ở cửa.

 

Là Quý Minh Viễn.

 

Quý Minh Viễn mặc một chiếc áo khoác đen, mái tóc rối, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Đôi mắt lạnh lẽo của dán chặt Thẩm Mặc đang giường trong tình trạng quần áo xộc xệch, chậm rãi dời sang Trần Nghiên bên cạnh.

 

Trần Nghiên cũng bàng hoàng, vội vàng dậy chắn mặt Thẩm Mặc: “Anh là ai?”

 

Quý Minh Viễn chẳng buồn để tâm đến .

 

Anh từng bước một tiến gần, tiếng giày da nện sàn nhà như từng nhịp giẫm lên trái tim Thẩm Mặc.

 

“Đứng lên.” Anh .

 

Thẩm Mặc cử động, nhưng tay chân vẫn bủn rủn. Cậu chật vật dậy, cổ áo sơ mi mở rộng, một chiếc cúc áo biến mất từ lúc nào .

 

Quý Minh Viễn cúi đầu , ánh mắt Thẩm Mặc từng thấy bao giờ. Đó là sự hờ hững, cũng là vẻ bất cần, mà là...

 

Cậu thể hình dung nổi, chỉ cảm thấy trái tim như ai bóp nghẹt, thở .

 

“Quý Minh Viễn.” Giọng Thẩm Mặc khô khốc: “Anh em giải thích...”

 

“Giải thích cái gì?” Giọng Quý Minh Viễn phẳng lặng như mặt hồ tĩnh lặng đến đáng sợ: “Giải thích rằng em lên giường với ? Hay rằng hai chỉ cạnh để ôn chuyện cũ?”

 

Trần Nghiên chen ngang: “Rốt cuộc là ai?”

Loading...