Sau Khi Làm Công Ở Phó Bản Tôi Trở Thành Vạn Người Mê - Chương 97: Tội Ác Của Robert Và Cú Đấm Của Nhiếp Ảnh Gia

Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:40:54
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe Anders , Diệp Hà cũng lập tức căng thẳng theo.

Không lâu khi Anders dứt lời, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện mắt họ.

Trấn trưởng lảo đảo chạy , nhưng chỉ một , bên cạnh thấy bóng dáng đàn ông trung niên . Trên quần áo dính đầy vết máu, trông giống như một kẻ sát nhân chạy trốn khỏi hiện trường vụ án.

Hắn thấy nhóm Anders, đáy mắt lập tức lộ vẻ mừng rỡ, lảo đảo chạy về phía họ kêu “Cứu mạng”.

Khi đến gần, Diệp Hà còn ngửi thấy mùi m.á.u nồng nặc , nhịn nhíu mày.

Trấn trưởng vốn định hướng về phía Anders cầu cứu, nhưng đối diện với ánh mắt của đối phương, bước chân khựng , chạy thẳng về phía Liliane và Windsor.

Vì những chuyện đó, mấy ở đây đều ấn tượng với Trấn trưởng, nên khi thấy chạy về phía , phản ứng đầu tiên của Windsor và Liliane đều là nhíu mày né tránh, còn nhiếp ảnh gia dường như chậm một nhịp, Trấn trưởng tóm lấy.

Trấn trưởng nắm chặt lấy quần áo , trốn hình to lớn ngoài, khi xác định thấy bóng dáng kẻ đuổi theo mới nhịn thở phào nhẹ nhõm.

Giọng Windsor giấu nổi sự tức giận: “Có ông đưa chúng đến đây ?! Máu ông là thế nào?”

Cô vẫn còn nhớ chuyện Trấn trưởng coi họ là kẻ c.h.ế.t , nên nghi ngờ việc mấy đến đây cũng liên quan đến .

Nghe Windsor , sắc mặt Trấn trưởng tái nhợt, môi bắt đầu run rẩy kiểm soát: “Tôi... cũng ở đây, m.á.u là của khác.”

“Hắn... g.i.ế.c .”

Người?

Nghe Trấn trưởng , Diệp Hà nhịn sửng sốt, đầu về phía khu rừng —— xem trong rừng một kẻ sát nhân ?

Chẳng lẽ Trấn trưởng đang đến Ilphis?

Diệp Hà ló đầu từ lưng Anders, định mở miệng hỏi, nhưng lúc Trấn trưởng mang vẻ mặt hoảng hốt, như vẫn còn đắm chìm trong sợ hãi, rõ ràng giống thể trả lời câu hỏi của y.

Hơn nữa còn nhóm Anders ở đây, Diệp Hà do dự một chút, cuối cùng vẫn nuốt câu hỏi trong.

Y bỗng cảm thấy cổ tay nắm chặt, đầu thì đối diện với nụ mang ý trấn an của Anders: “Đừng sợ, đây.”

Hóa Anders tưởng y đang sợ hãi.

Hệ thống hiển nhiên cũng cho rằng Diệp Hà đang sợ, an ủi: “ Đừng sợ, . ”

Diệp Hà: “Không cần nhắc , hai tai đều thấy .”

Phía bên , dù Windsor và Liliane tin lời , nhưng trong đầu Trấn trưởng tự chủ hiện lên cảnh tượng và Frank mở mắt thấy —— một kẻ trông như con nhện đang bò mặt đất, nghiêng đầu họ.

Giây tiếp theo, tóc của đối phương bỗng nhiên dài , những sợi tóc mảnh nhưng đầy dẻo dai quấn chặt lấy Frank bên cạnh Trấn trưởng, đôi mắt bắt đầu chảy m.á.u ròng ròng, giọng non nớt tràn đầy hận thù: “Là ông... là ông làm phép, khiến tìm thấy cha...”

Sợi tóc Frank ngày càng nhiều, chỉ chốc lát quấn thành một cái kén, đó những sợi tóc đó siết mạnh, kèm theo tiếng xương thịt vỡ vụn khiến tê dại da đầu, Trấn trưởng thể cảm nhận những tia m.á.u nóng hổi b.ắ.n lên .

Lúc mới sực tỉnh, vội vàng bỏ chạy như thể quỷ đuổi lưng, bởi vì việc Frank làm phép khiến nữ quỷ tìm thấy cha cô bé vốn là mệnh lệnh của .

Trấn trưởng , Frank c.h.ế.t , tiếp theo sẽ là .

Dù đau lòng cho cái c.h.ế.t của bạn già Frank, nhưng Trấn trưởng càng sống hơn.

Hắn chạy bao lâu, cũng dám đầu , cho đến khi đụng nhóm Anders.

vì mối thù giữa và nữ quỷ, Trấn trưởng sự thật cho những mặt.

Trấn trưởng kinh nghi bất định về phía , xác định nữ quỷ đuổi kịp mới buông nhiếp ảnh gia , định rời , nhưng khi đầu , phát hiện con đường phía biến mất: “Đường... đường ?”

Diệp Hà sớm chú ý tới điểm nên mấy kinh ngạc, chỉ là y cảm thấy kỳ lạ khi nhóm Anders cũng hề thắc mắc về con đường biến mất.

Diệp Hà nghĩ , Anders vốn là gặp biến kinh, dường như thấy gì cũng ngạc nhiên.

Windsor và Liliane vốn định nhân cơ hội tiến lên dạy cho Trấn trưởng một bài học, nhưng khi thấy ánh mắt của nhiếp ảnh gia về phía Trấn trưởng, bước chân họ khựng .

Đợi Trấn trưởng đầu , nhiếp ảnh gia thu hồi tầm mắt, như thể từng về phía .

Trấn trưởng dường như nhận ánh mắt dừng , nhận chỉ còn một con đường duy nhất —— tiếp tục rừng.

Diệp Hà vốn định xem náo nhiệt, nhưng Anders kéo vài bước, tầm mắt cũng buộc dời .

Anders ôn tồn : “Chúng nên tiếp tục về phía thôi.”

Lời khiến sực tỉnh, Windsor và Liliane vội vàng đuổi theo bước chân . Chỉ là theo hai cô gái, ngoài nhiếp ảnh gia còn cả Trấn trưởng.

Diệp Hà cũng chú ý tới điểm , nhích gần Anders, dùng âm lượng chỉ đủ hai thấy, thấp giọng hỏi: “Trấn trưởng cũng theo, chứ?”

Trước đó y còn nghĩ đến việc bảo Anders buông tay để tự , nhưng khi trong rừng sát nhân, y cảm thấy hành động của Anders quả nhiên dự tính , đôi tay nắm chặt khiến nỗi sợ hãi của y vơi ít.

Anders đầu là thể thấy vẻ mặt nghiêm túc của Diệp Hà khi chuyện, hàng mi dài của đối phương khẽ run, là do sợ hãi vì nguyên nhân khác, đôi mắt còn thỉnh thoảng liếc về phía quan sát xem Trấn trưởng thấy họ chuyện , dáng vẻ cảnh giác như một con vật nhỏ đáng yêu.

Một tay Anders vẫn nắm chặt cổ tay Diệp Hà cho thoát , tay buông thõng bên , đầu ngón tay như bỏng mà nhịn cuộn tròn .

Cảm giác ngứa ngáy nhè nhẹ từ tim lan tỏa điên cuồng, khiến Anders nảy sinh ham vươn tay nhéo má Diệp Hà, ép y .

Diệp Hà Anders đang nghĩ gì, thấy đối phương mãi phản ứng, y nghi hoặc ngẩng đầu: “Anders?”

Đôi mắt nhạt màu của Anders vẫn tràn ngập nụ ấm áp, nâng tay lên, cuối cùng chỉ xoa xoa tóc Diệp Hà, cúi đầu sát tai y : “Không , gặp nguy hiểm thể đẩy lão .”

Diệp Hà vốn sợ Anders nhất thời mềm lòng mà thu nhận Trấn trưởng, định thổi gió bên tai nhắc nhở về hành vi của lão, nhưng ngờ Anders sớm định đoạt công dụng cho Trấn trưởng .

Hệ thống kinh ngạc: “ Không ngờ Anders thể những lời như . ”

Tâm trạng Diệp Hà cũng phức tạp: “ , thấy hạng dễ lừa gạt, yên tâm .”

Một một hệ thống thầm cảm thán về Anders, nhưng mặt Diệp Hà lộ chút kinh ngạc nào, mà chỉ gật đầu, tiếp tục theo Anders.

Liliane và Windsor dù ghét Trấn trưởng, nhưng họ đều theo Anders, nếu đối phương gì, họ cũng ý định lên tiếng đuổi Trấn trưởng , mà chỉ lẳng lặng đường.

Điều ngược khiến Trấn trưởng chút kinh ngạc, vì chuẩn sẵn tâm lý dù những chào đón thì cũng mặt dày bám theo, ngờ họ chẳng gì, mặc kệ cùng.

Ánh mắt Trấn trưởng đảo một vòng, cuối cùng chọn cùng nhiếp ảnh gia. Vừa nhận , nhiếp ảnh gia dễ bắt nạt nhất, dù đó họ chút xích mích, nhưng đối phương phản ứng mạnh như Windsor và Liliane.

Nhiếp ảnh gia nhận tiến gần, đầu một cái tăng tốc bước chân.

Trấn trưởng vốn tuổi, rớt ở vị trí cuối cùng đầy nguy hiểm , nghiến răng nhanh vài bước đuổi kịp nhiếp ảnh gia: “Chuyện đây thực sự xin , vì quá nóng lòng nên điều tra rõ ràng ...”

Nếu tình thế ép buộc, Trấn trưởng cũng sẽ chọn cách xin , chỉ là hiện tại quản nhiều như , coi nhiếp ảnh gia như cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

Nhiếp ảnh gia liếc một cái, gì, nhưng cũng chậm bước chân , để Trấn trưởng cùng.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Trấn trưởng coi sự im lặng của nhiếp ảnh gia là chấp nhận lời xin của , trong lòng khẽ thở phào, sóng vai cùng .

Dưới ánh sáng tối tăm, chú ý tới một tia lạnh lẽo trong mắt nhiếp ảnh gia khi .

thêm Trấn trưởng, cộng thêm ánh sáng mờ ảo, Diệp Hà cảm thấy khí trầm mặc hẳn , Windsor và Liliane cũng còn thì thầm với nữa mà tập trung đường.

Có Anders dắt, Diệp Hà lo vô tình dẫm vũng bùn ngã.

Anders bỗng nhiên lên tiếng : “Cứ mãi thế cảm giác cũng tệ.”

Diệp Hà liếc khung cảnh âm u xung quanh, c.ắ.n răng ậm ừ một tiếng, trong lòng khỏi cảm thán: “Quả nhiên cái gì cũng thấy là phong cảnh.”

Hệ thống tán thành gật đầu.

Khi họ sâu rừng, sắc trời càng thêm tối tăm, con đường chân cũng càng khó phân biệt.

Đi thêm một lúc nữa, Diệp Hà thấy vài bóng dáng quen thuộc —— chính là mấy đứa trẻ biến mất đó.

Cùng lúc đó, Trấn trưởng cũng biến sắc, lao thẳng về phía một đứa trẻ, dường như ngăn cản, nhưng tay xuyên qua vai đối phương.

Hành động kỳ lạ của lập tức thu hút sự chú ý của .

Liliane và Windsor từng thấy những đứa trẻ , đám trẻ đang vây thành một vòng cách đó xa, mặt lộ vẻ nghi hoặc: “Sao trẻ con ở đây...”

Lời của họ đột ngột dừng bởi những tiếng thê lương.

Tiếng non nớt vang vọng trong rừng, ban đầu còn rõ tiếng xin tha, đó tiếng kêu ngày càng yếu ớt, cuối cùng im bặt.

Máu tươi chảy từ chân đám trẻ, thấm lòng đất.

Đám trẻ buông thứ trong tay , , Windsor và Liliane thể nhận đứa trẻ cầm đầu chính là phiên bản thu nhỏ của Robert.

Hai , giây lát ngỡ ngàng, họ nhanh chóng nhận cảnh tượng mắt chính là bằng chứng phạm tội của Robert mà nhiệm vụ nhắc tới.

Chỉ là cảnh tượng , họ thực sự thể nảy sinh cảm giác phấn khích khi tìm thấy bằng chứng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-cong-o-pho-ban-toi-tro-thanh-van-nguoi-me/chuong-97-toi-ac-cua-robert-va-cu-dam-cua-nhiep-anh-gia.html.]

Phía bên , Robert lúc nhỏ chú ý tới họ, đúng hơn là cảm nhận nhóm . Khi đang nhíu mày vết m.á.u , đứa trẻ cạnh bỗng hoảng hốt : “Hỏng , chúng chơi quá tay , chúng g.i.ế.c con gái của Rolle , ông nhất định sẽ g.i.ế.c chúng mất!”

Đứa trẻ đó dứt lời, ngoại trừ Robert, những đứa khác đều lộ vẻ kinh hoàng, thậm chí kẻ trực tiếp đá Mary một cái: “Đều tại ngươi bày cái chủ kiến !”

Mary một bên, đá một cái mới miễn cưỡng vững. Cô cúi đầu run rẩy, cố gắng giảm bớt sự hiện diện của .

Robert liếc chúng một cái, lạnh giọng : “Sợ cái gì, mục đích ban đầu của chúng chẳng trả thù ông ? Khiến ông mất con gái chẳng là cách trả thù nhất ?”

Một đứa trẻ run rẩy hỏi: “... nhưng giờ làm ?”

Dư quang của nó liếc xác c.h.ế.t phía , dường như chính nó cũng chịu nổi, vội vàng thu hồi ánh mắt.

Robert cũng đầu xác c.h.ế.t, thở dài: “Thật phiền phức, chúng mang theo bật lửa, xem thể đốt , thì chôn .”

“Nếu ông thấy xác c.h.ế.t, sẽ càng cớ để gây khó dễ cho chúng .”

Những đứa trẻ khác lắp bắp đồng ý, đầu óc chúng loạn hết cả lên, chỉ phục tùng mệnh lệnh của Robert theo bản năng.

Nghe Robert , Diệp Hà cảm thấy lạnh sống lưng, thậm chí y còn cảm thấy đối phương lẽ sớm chuẩn kế hoạch , nếu hiện tại chẳng thể một cách trôi chảy như .

Robert lướt qua chúng, nhạo: “Yên tâm , cha sẽ giúp chúng xử lý thỏa, ông sẽ để chúng xảy chuyện gì .”

Mary nhỏ giọng hỏi: “Vậy... ước định giữa chúng vẫn còn hiệu lực chứ?”

Robert lười biếng liếc cô một cái: “Tất nhiên.”

Mary lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

Mấy đứa trẻ còn cũng giãn cơ mặt, cơ thể chúng bắt đầu trở nên trong suốt, hòa khí.

Giây tiếp theo, mặt đột nhiên xuất hiện bóng dáng Trấn trưởng, trông trẻ hơn hiện tại ít, một đàn ông cao lớn chặn , đàn ông đó chỉ để bóng lưng cho nhóm Diệp Hà, thể rõ mặt.

Tầm mắt Diệp Hà rơi huy hiệu của đối phương, nhịn ngẩn .

Trên mặt Trấn trưởng treo vẻ thiếu kiên nhẫn: “Ông chẳng là cảnh sát ? Con mất thì tự mà tìm.”

“Tôi thực sự con gái ông ở , con trai rõ, nó thể làm những chuyện đó.”

“Ông thường việc bằng chứng, nếu con gái ông thực sự c.h.ế.t , thì ông hãy lấy xác nó đây mà chuyện.”

Người đàn ông cao lớn đối diện Trấn trưởng kích động hẳn lên, dường như túm lấy cổ áo Trấn trưởng.

Nhanh chóng vài bàn tay khác kéo Trấn trưởng và đàn ông đang kích động , nhưng họ rõ ràng đều thiên vị Trấn trưởng, đẩy đàn ông xa.

Giọng nghiêm khắc của Trấn trưởng vang vọng trong rừng: “Ông dù cũng đến thị trấn một thời gian, nên vẫn luôn quan tâm đến cảm nhận của ông, cũng thông cảm cho nỗi đau mất con của ông.”

“Chỉ là con trai cũng là một đứa trẻ.”

Trấn trưởng cảnh tượng mười mấy năm , đồng t.ử đột nhiên co rụt .

Hắn đương nhiên thể quên chuyện , lúc đó khi Robert kể ngọn ngành, dù tức giận nhưng nghĩ đến đó là con trai , cuối cùng vẫn gánh vác Robert, che giấu chuyện khi Rolle đến hỏi tội.

Chỉ là... cảnh tượng tái hiện?

Cho đến khi Trấn trưởng thời trẻ và đàn ông trung niên cũng trở nên trong suốt, Diệp Hà mới sực tỉnh.

Nếu thể rút tay khỏi tay Anders, Diệp Hà thật sự tiến lên đ.ấ.m cho Trấn trưởng một cú.

Y nhớ những gì Robert mưu tính đó, những chuyện xâu chuỗi với đủ để y hình dung ngọn nguồn sự việc: Robert sai Mary lừa đứa bé ngoài, tàn nhẫn g.i.ế.c c.h.ế.t cô bé, còn đàn ông đối thoại với Trấn trưởng phận cũng rõ ràng, chính là cảnh sát Rolle.

Trấn trưởng là đồng phạm, giúp che giấu chuyện.

Hèn chi khi nhóm phóng viên Anders đến, Trấn trưởng vội vàng giấu Robert , hóa là vì nguyên nhân .

phản ứng còn nhanh hơn y.

Nhiếp ảnh gia vốn luôn im lặng như vô hình trong nhóm đột nhiên xông lên, tung một cú đ.ấ.m cực mạnh n.g.ự.c Trấn trưởng.

Trấn trưởng kịp phản ứng, đối phương dùng mười phần lực đạo, lập tức như diều đứt dây bay ngoài, đó ngã rầm xuống đất, đau đớn cuộn tròn .

Ngay cả hệ thống cũng nhịn hô một tiếng “Hay”.

Mấy Trấn trưởng ngã đất, ai đưa tay đỡ.

Trấn trưởng tại nhiếp ảnh gia đột nhiên phản ứng mạnh như , lau vết m.á.u nơi khóe miệng, hồi lâu mới bò dậy nổi, kinh nghi bất định nhiếp ảnh gia mặt.

Tại phản ứng của nhiếp ảnh gia lớn như ? Chẳng lẽ là...

Trong đầu Trấn trưởng lập tức hiện lên một , nhưng cẩn thận kỹ diện mạo của nhiếp ảnh gia, thực sự thể liên hệ với diện mạo của Rolle .

Hơn nữa...

Hơn nữa Rolle đó g.i.ế.c c.h.ế.t, thể bình an vô sự ở đây ?!

Lúc đó Rolle lên cục cảnh sát thành phố đòi công đạo, sai động tay động chân xe của ông . Thị trấn cách thành phố một cách, nên hài lòng tin Rolle t.ử nạn đường.

“Ngươi...” Trấn trưởng gian nan một câu nhịn ho sặc sụa, hỏi đối phương rốt cuộc là ai, nhưng mãi thể thốt nửa câu .

Nhiếp ảnh gia lạnh lùng liếc một cái, gì.

“Ngươi cái gì mà ngươi? Đánh ông là đúng !” Diệp Hà ló đầu từ lưng Anders, giận đùng đùng : “Còn cả con trai ông nữa!”

Y thấy vẻ sống động của bé gái lúc , nên thể tưởng tượng nổi cô bé cuối cùng biến thành một cái xác hồn.

Hơn nữa Diệp Hà cũng rõ tiếng xin tha của bé gái khi Robert và đám trẻ vây đánh, dù Robert cũng hề buông tha cho cô bé.

Hệ thống ngoài Diệp Hà ai thấy tiếng , nên chỉ thể tức tối : “ Giúp mắng thêm vài câu nữa. ”

“Cậu đang bậy bạ gì đó? Những thứ đó... những thứ đó đều là giả!” Ngực Trấn trưởng phập phồng dữ dội, lướt qua mấy ở đây, tuyệt đối thể thừa nhận: “Đây là cố tình làm để vu khống , các thể dễ dàng mắc mưu như !”

Tuy nhiên , đều mang vẻ mặt lãnh đạm, ai vẻ tin tưởng.

Anders thấy Diệp Hà còn phản bác, đầu ngón tay khẽ chạm môi y, hiệu y bình tĩnh , đó đầu Trấn trưởng, nụ ấm áp khi đối diện với Diệp Hà biến mất: “Vậy ông nghĩ là ai hại ông?”

Trên mặt Trấn trưởng bắt đầu chảy mồ hôi lạnh, hòa lẫn với m.á.u tươi nhỏ từng giọt xuống bộ quần áo rõ màu sắc.

lúc , phía vang lên một giọng thanh lãnh: “Ý của ông là đang hại ông ?”

Cơ thể Diệp Hà cứng đờ, điều gì đến cũng đến.

Tim hệ thống cũng treo lên tận cổ, gần như dám đối phương.

Trấn trưởng gian nan , về phía tới.

Hay đúng hơn là .

Dù diện mạo của Ilphis thu hút, nhưng khí chất quanh lạnh lẽo áp bức, mang theo cảm giác áp đảo dày đặc, khiến chỉ một cái theo bản năng dời mắt cúi đầu, dám thêm.

Mấy còn đều nơm nớp lo sợ dời tầm mắt .

Trước đó Windsor Liliane kể về sự tồn tại của thanh niên tóc bạc còn mấy tin, cảm thấy đối phương là do ở trong môi trường khủng bố áp lực đó nên mới thấy sợ, cho đến giờ tận mắt thấy Ilphis xuất hiện, cô mới nhận Liliane thực sự hề thêm mắm dặm muối để dọa .

Trấn trưởng càng nên lời, nhận phận của mặt.

Trước đó vì những kẻ cùng Robert phạm tội lượt t.ử vong, Trấn trưởng mới nhận điểm , gọi bạn Frank sống ngoài thị trấn đến xem xét tình hình.

Bạn cho , triệu hồi Thần, và Thần nhắm thị trấn .

Cơ thể Diệp Hà căng thẳng ngay khoảnh khắc Ilphis xuất hiện, dù y tự nhận chuẩn tâm lý, nhưng khi đối diện với đôi mắt xanh lục xinh , y vẫn cảm thấy một luồng khí lạnh bốc lên trong .

nhanh mặt y xuất hiện một bóng hình, đồng thời Diệp Hà cảm thấy bàn tay đang nắm cổ tay chuyển thành mười ngón đan chặt, những ngón tay thon dài lấp đầy kẽ tay y.

Y thử rút nhưng thể.

Hệ thống trầm tư: “ Xem Anders cũng đang thầm sợ hãi trong lòng, nên mới nắm tay ngươi để lấy thêm sức mạnh. ”

Diệp Hà: “...”

Anders chắn mặt y, che khuất tầm mắt Ilphis đang về phía y, đầu chút kiêng dè mà dịu giọng an ủi: “Đừng sợ, ở đây.”

Lời vang vọng trong khu rừng yên tĩnh, vẻ vô cùng quái dị.

Mấy còn chú ý tới sắc mặt Ilphis khẽ biến, như là điềm báo của sự tức giận, khỏi đổ mồ hôi hột cho Anders.

họ cũng cảm thấy kỳ lạ, thanh niên tóc bạc mặt vì một câu của Anders mà nổi giận ?

Và theo động tác nghiêng của Anders, đôi bàn tay mười ngón đan chặt của và Diệp Hà cũng lộ , phơi bày rõ mười mươi mặt Ilphis.

Tầm mắt Ilphis rơi đôi bàn tay đang nắm chặt của Anders và Diệp Hà, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc lẹm.

Loading...