Sau Khi Làm Công Ở Phó Bản Tôi Trở Thành Vạn Người Mê - Chương 96: Ánh Mắt Của Mèo Đen Và Bí Mật Mười Năm Trước

Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:40:53
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Hà: “Hệ thống, ngươi... ngươi chú ý tới ánh mắt của Tiểu Hắc ?”

Hệ thống lúc mới nghi hoặc qua: “ Làm ? Ánh mắt nó vẫn giống như đây mà? ”

Diệp Hà theo bản năng về phía Anders, đối phương dường như cũng chú ý tới ánh mắt lúc nãy, nụ khóe môi vẫn đổi.

Nói như , chỉ một y chú ý tới ánh mắt của mèo đen ?

Nhận thấy tầm mắt của mèo đen đây, Diệp Hà thu liễm vẻ khác thường mặt, cố gắng giả vờ trấn định.

Diệp Hà nhớ rõ đó gì với Anders, cũng nhớ làm thế nào để tiễn đối phương về. Sau khi Anders rời , y trở ghế, tim vẫn đập loạn xạ.

Mèo đen dường như nhận Diệp Hà điểm , nghiêng đầu y. Nếu là , Diệp Hà chắc chắn sẽ vươn tay xoa đầu đối phương, nhưng khoảnh khắc đối diện với đôi mắt , đầu ngón tay buông thõng bên của y tự chủ mà run rẩy.

Đầu óc y hiện tại loạn.

Những cảnh tượng chung sống với mèo đen đây hiện lên trong lòng, khiến y cách nào liên hệ con mèo đen mặt với Ilphis .

Y vốn dĩ còn mang mèo đen về...

hiện tại thế thì bảo y mang về kiểu gì?!

Dư quang của Diệp Hà nhịn liếc về phía mèo đen, khi thấy tầm mắt của nó vẫn dừng , để tránh đối phương phát hiện, y lặng lẽ thu hồi ánh mắt.

Hệ thống cũng nhận Diệp Hà lúc chút : “ Đã xảy chuyện gì ? ”

Diệp Hà: “Ta... nghi ngờ Tiểu Hắc chính là Ilphis.”

Hệ thống:???

Diệp Hà đem những gì thấy cho hệ thống .

Tuy rằng hệ thống gì, nhưng Diệp Hà vẫn cảm nhận sự kinh ngạc từ sự im lặng của nó.

Mèo đen đợi cái vuốt ve như thường lệ của Diệp Hà, chút nghi hoặc nghiêng đầu, đó trực tiếp nhảy vọt lên, nhảy lòng y.

Diệp Hà thấy bóng đen quen thuộc lao về phía , theo bản năng né tránh một chút.

Mèo đen rơi xuống ghế, thần sắc mang theo vài phần ủy khuất, như thể hiểu tại Diệp Hà làm .

Diệp Hà lúc mới nhận biểu hiện quá rõ ràng, vội vàng thừa cơ vươn vai, giả vờ là do lâu nên dậy vận động một chút.

Hệ thống màn biểu diễn của Diệp Hà: “ Ngươi thể xác định chính là nó ? ”

Diệp Hà run rẩy: “Ta... quan sát thêm chút nữa.”

Y nếu khẳng định, hệ thống chắc chắn sẽ bắt y chỉ mặt gọi tên Ilphis ngay lập tức.

Trước đối mặt với bàn ghế mà gọi tên thì cảm giác hổ chiếm ưu thế, giờ đối diện với đôi mắt y hệt Ilphis của mèo đen, y nghẹn lời, nên mở miệng thế nào.

Trong tiềm thức, Diệp Hà vẫn tin rằng con mèo đen sớm tối ở cùng chính là Ilphis.

Hơn nữa y nhớ chuyện Ilphis bế mèo đen đây, nếu Tiểu Hắc thực sự là Ilphis, thì một một mèo làm thể xuất hiện cùng lúc?

Diệp Hà mèo đen, nhịn thầm nghĩ trong lòng.

Qua một ngày quan sát, biểu hiện của mèo đen thực sự bình thường, ngoại trừ việc bám lấy y thì khác gì một con mèo bình thường cả.

Diệp Hà bắt đầu nghi ngờ suy đoán ban đầu của , bắt đầu suy nghĩ xem nên cùng hệ thống nghiên cứu xem cái cây nào ven đường giống Ilphis hơn .

Buổi tối, một một mèo giường, nhưng là đồng sàng dị mộng.

khiến mèo đen nghi ngờ, nên Diệp Hà phân giường ngủ với đối phương.

Mèo đen theo thói quen rúc cổ Diệp Hà, nhưng y cố ý trở , khiến mèo đen hụt hẫng.

Tuy nhiên mèo đen hề nản lòng, gian nan trèo qua vai Diệp Hà, rúc chỗ cổ y.

Diệp Hà vốn định xoay nữa, nhưng mèo đen thu thành một cục như thể sợ chiếm chỗ, y nỡ lòng nào.

Diệp Hà thở dài một , nếu mèo đen thực sự là Ilphis, thì rằng thực sự chọn một phận .

Ngày cuối cùng của ước định với Ilphis cuối cùng cũng đến, chỉ cần vượt qua hôm nay, Diệp Hà thể thành công thoát khỏi phó bản.

Diệp Hà đếm thọ mệnh kiếm ở thế giới , phát hiện thế mà vẫn còn dư, giúp y tranh thủ thêm ba ngày thọ mệnh cho thế giới tiếp theo.

Diệp Hà: “Sao cảm thấy càng làm nhiệm vụ càng nghèo thế , nhớ năm đó...”

Hệ thống quy củ trả lời: “ Lúc đầu ngươi chỉ một ngày thọ mệnh thôi. ”

Diệp Hà: “...”

Được , tính y vẫn tiến bộ, ít nhất cũng chút tích lũy.

Hệ thống cổ vũ: “ Cố lên, thọ mệnh tự do đang chờ ngươi ở phía ! ”

Diệp Hà trung mặt, gì.

Đến buổi tối, Diệp Hà vốn chuẩn sẵn sàng ngủ để tránh mộng cảnh, chỉ là ngờ đến giờ ngủ quen thuộc, mí mắt y nặng trĩu một cách kỳ lạ.

Và cảnh tượng cuối cùng y thấy khi nhắm mắt là bóng dáng lông xù của mèo đen đang dựa sát .

Diệp Hà vốn ép Ilphis hiện bên ngoài mộng cảnh, như dù y nhận nhầm thì cũng thể để hệ thống đưa y thoát khỏi phó bản, chỉ là ngờ cuối cùng y vẫn Ilphis kéo mộng cảnh.

Nhìn thị trấn quen thuộc mắt, y khẽ thở dài, đang định gọi Ilphis thì bên tai vang lên một giọng máy móc quen thuộc: “ Hóa đây là thế giới mộng cảnh ? ”

Diệp Hà: “Hệ thống, ngươi cũng ?!”

Tuy rằng câu “ chút kỳ quái, nhưng hệ thống vẫn lên tiếng đáp .

Diệp Hà nhanh chóng nghĩ đến một vấn đề quan trọng.

Trước đây hệ thống thể theo y mộng cảnh, giờ ...

Diệp Hà kinh nghi bất định hỏi: “Ngươi bằng cách nào?”

Hệ thống cũng đang Diệp Hà nghi ngờ, giọng của nó cũng mang theo vài phần bực bội: “ Ta cũng , lúc đó thấy ngươi đột nhiên ngã xuống giường, nhất thời sốt ruột, mở mắt thấy đây cùng ngươi . ”

Nghe hệ thống , đáy lòng Diệp Hà nảy sinh vài phần cảm động: “Xem chắc là ngươi lo cho đến mức ngất nên mới .”

Hệ thống: “... ”

Là một chương trình cao cấp, hệ thống nghĩ chức năng ngất xỉu, nó quyết định khi thoát khỏi mộng cảnh sẽ kiểm tra chương trình xem chập mạch .

Sau giây phút cảm động ngắn ngủi, Diệp Hà dồn sự chú ý mộng cảnh mặt. Y vốn tưởng mở mắt sẽ thấy Ilphis, nhưng đối phương chẳng thấy tăm .

Nghĩ đến bóng đen lông xù thấy khi nhắm mắt, lòng Diệp Hà thực sự vẫn còn chút d.a.o động, nhưng giờ hệ thống ở đây, y cần sợ sai nữa.

Y lấy hết can đảm gọi tên Ilphis vài tiếng, nhưng nhận phản hồi.

Diệp Hà đành tiếp tục về phía .

Hệ thống trong lòng còn căng thẳng hơn cả Diệp Hà, đây là đầu tiên nó mộng cảnh, vẫn đoán phận của Ilphis, sợ đối phương bỏ .

Thị trấn so với trong ký ức của Diệp Hà trông mới hơn nhiều, ngang qua y nhưng rõ mặt mũi.

Diệp Hà bao lâu, vô tình đụng một , y định xin thì phát hiện đó xuyên thẳng qua cơ thể y.

Diệp Hà: “...”

Lúc y mới nhận điểm bất thường, thử với vài nữa, phát hiện trong mộng cảnh giống như một linh hồn, khác thể chạm y, và y cũng thể chạm khác.

Giọng hệ thống mang theo vài phần nghiêm trọng: “ Xem mộng cảnh gì đó kỳ quái. ”

Diệp Hà gật đầu, chỉ đành tiếp tục tới, bỗng nhiên thấy tiếng trẻ con cãi cọ ồn ào.

Y theo hướng âm thanh, phát hiện ở góc tường cách đó xa mấy đứa trẻ, trông mười mấy tuổi, nam sinh đang chuyện vây ở giữa trông quen mắt, giống như phiên bản thu nhỏ của Robert.

Này... lẽ y mộng cảnh của Robert đấy chứ?!

Diệp Hà theo bản năng trốn , nhưng nhờ hệ thống nhắc nhở mới nhớ hiện tại đang ở trạng thái tàng hình, mấy đứa trẻ chắc chắn thấy y.

Tuy rằng việc thấy mặt mấy đứa trẻ khiến Diệp Hà ngạc nhiên, nhưng y cũng để tâm lắm. Ngay khi y định rời , y phát hiện con đường qua biến mất.

Diệp Hà đưa tay sờ thử, phát hiện mặt là một lớp rào chắn vô hình.

Nhận hiện tại thể ngoài, Diệp Hà chỉ đành về phía mấy đứa trẻ để xem xét tình hình.

Mấy đứa trẻ đó thực sự nhận sự hiện diện của y, dù Diệp Hà đến gần cũng phản ứng gì. Đứa trẻ cực giống Robert đang tức giận khoanh tay : “Cái lão Rolle đó thật là phiền phức, chẳng qua chỉ đá khác vài cái mà lão giữ , còn mách cha ...”

Sau khi thấy đứa trẻ gọi nam sinh mặt là Robert, Diệp Hà hiểu đối phương chính là Robert lúc nhỏ.

Hắn dứt lời, lập tức nhận nhiều sự hưởng ứng, những đứa trẻ khác lên tiếng: “ , chỉ ném vài hòn đá nhà hàng xóm, lão già hàng xóm đó còn gì, lão xông lên mắng một trận, còn bắt xin !”

“Ta cha lão là cảnh sát từ nơi khác đến, hình như là... là cái gì mà đóng quân tại thị trấn của chúng , là để giữ gìn trị an.”

Từ “cảnh sát” lập tức khiến Diệp Hà cảnh giác, cha của Ariel chính là cảnh sát.

Robert đột nhiên nghiến răng nghiến lợi : “Mặc kệ lão là cái thứ gì, nhất định cho lão một bài học!”

Hắn rõ ràng là kẻ cầm đầu trong đám trẻ , xong, đều đồng thanh tán thành.

Mấy đứa trẻ đó bắt đầu thảo luận nhiệt liệt, chúng , Diệp Hà nhịn nhíu mày.

Đề tài của đám trẻ đều xoay quanh viên cảnh sát tên Rolle, chúng nhiều Rolle ngăn cản hành động, lời lẽ đầy rẫy sự căm hận thấu xương, thậm chí còn đang mưu tính cách trả thù.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-cong-o-pho-ban-toi-tro-thanh-van-nguoi-me/chuong-96-anh-mat-cua-meo-den-va-bi-mat-muoi-nam-truoc.html.]

Một một hệ thống đường hoàng chúng mưu tính.

Diệp Hà nhớ lời Anders đó rằng thị trấn mười mấy năm thực sự cảnh sát, Robert rõ ràng còn nhỏ tuổi mặt, Diệp Hà chần chừ : “Xem , chúng về mười mấy năm ?”

Hệ thống gật đầu, nhưng cảm thấy gì đó đúng.

lúc , một đứa trẻ bỗng nhiên chỉ tay về phía : “Xem kìa, đó Mary ?”

Mary?

Trong mộng cảnh thế mà còn Mary?!

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Diệp Hà cùng mấy đứa trẻ đều theo bản năng theo hướng tay chỉ, quả nhiên thấy Mary đang về phía .

Khác với khí chất khi trưởng thành, Mary mười mấy tuổi rụt rè, khép nép. Cô cũng thấy gọi tên , nhưng phản ứng đầu tiên xem là ai, mà là đầu chạy thẳng.

Mary chạy xa, chỉ một lát hai tên tay sai của Robert tóm , kéo cô lảo đảo, suýt chút nữa ngã nhào xuống đất.

Mary đến một tiếng cũng dám ho, chỉ cúi đầu mũi giày của .

Robert trực tiếp đến mặt Mary, cao hơn Mary nhiều, tạo một cảm giác áp bách nhỏ, khiến Mary gần như lùi liên tục, nhưng nhanh chóng phía chặn đường.

“Chạy cái gì?” Robert lạnh một tiếng: “Định mách lẻo với chú Rolle của ngươi ?!”

Thấy thần sắc lúc của Robert, Mary liên tục lắc đầu: “Không... ...”

Chỉ là lời biện minh của cô trong mắt Robert vô cùng yếu ớt, Robert hiệu cho bên cạnh, lập tức kẻ tiến lên tát Mary một cái: “Chẳng đây ngươi với Rolle là chúng bắt nạt ngươi, nên Rolle mới chú ý đến chúng !”

Mary lộ vẻ chột , c.ắ.n chặt môi lời nào, còn hai kẻ bên cạnh cô vươn tay dùng khuỷu tay thúc cô, hiệu cô mau chuyện.

Robert chỉ lạnh lùng cảnh , thong thả mở miệng: “Lúc cha thấy ngươi là trẻ mồ côi mới cho ngươi ở thị trấn, nếu cái loại ngoài như ngươi sớm đuổi .”

“Nơi cách thị trấn khác khá xa, nếu ngươi thú dữ ăn thịt đường, hoặc c.h.ế.t khát c.h.ế.t đói, thì may còn thể cầu xin thị trấn đó thu nhận.”

Lời đ.á.n.h trúng t.ử huyệt của Mary, cô hoảng sợ : “Không, đừng đuổi ... Tôi xin , dám nữa...”

Nhìn bộ dạng sợ hãi của Mary, Robert hề mủi lòng, Mary đang cúi đầu, trong mắt chỉ sự chán ghét: “Vì ngươi mách lẻo, ngươi Rolle mắng bao nhiêu trận ? Cha còn bao giờ mắng như thế.”

Robert, là bảo cha đuổi quách cô cho xong.” Đứa trẻ cạnh Robert gợi ý.

Robert ậm ừ, như thể thực sự đang cân nhắc chuyện .

Nghe đứa trẻ đó gọi tên đối phương, Diệp Hà ẩn ẩn cảm thấy dường như thấy ở đó. Y suy nghĩ vài giây mới nhớ họ của đứa trẻ trùng với họ của nữ thần của Bob.

Mary đương nhiên cũng thấy cuộc trò chuyện của hai , cơ thể run lên một cái, bỗng nhiên ngẩng đầu : “Hay là thế , các chẳng ghét Rolle ? Tôi... thể gọi con gái ông đây...”

“Ông đối xử với con gái , các thể trả thù...”

Robert liếc Mary một cái: “Ngươi gọi ?”

Khóe môi nhếch lên, dường như hứng thú với đề nghị .

Mary thấy Robert dấu hiệu lay chuyển, điên cuồng gật đầu, giọng mang theo vài phần đắc ý: “ , đứa bé đó khá bám , coi như chị gái, chỉ cần là nó sẽ ngay, hơn nữa cha nó cũng đề phòng ...”

Vì sợ kích động Robert, nên Mary nhắc tên Rolle nữa.

Khóe môi Robert nhếch lên: “Được, chúng chờ ở khu rừng nhỏ nhà ngươi. Nếu ngươi thực sự mang nó đến mặt , sẽ để cha đuổi ngươi .”

“Nếu làm , ngươi hãy cút khỏi thị trấn .”

Thấy Mary khúm núm gật đầu, hai kẻ bên cạnh mới thả cô .

Diệp Hà nảy sinh dự cảm bất lành, dựa theo lòng thù hận của Robert đối với viên cảnh sát Rolle , khi bắt con gái ông ...

Cảnh tượng mắt bỗng nhiên đổi, biến thành khu rừng mà y quen thuộc, Mary cũng đang dắt một bé gái ba bốn tuổi về phía .

Bé gái dường như phấn khích, từ xa thấy tiếng cô bé trò chuyện với Mary: “Chị Mary, đây là cái nơ bướm mới cha mua cho em, chị?”

Mary nắm c.h.ặ.t t.a.y bé gái, thất thần trả lời qua loa.

Tầm mắt Diệp Hà tự chủ dõi theo động tác của bé gái, dừng ở cái nơ bướm đầu cô bé. Y một lúc, nhịn nhíu mày: “Trông quen quá...”

Hệ thống trong lòng thắt , nó nhận bé gái mặt chính là Ariel. Chỉ là Ariel hiện tại khác xa với con quái vật tay chân vặn vẹo , dù Mary trả lời, cô bé cũng chỉ buồn bã một lát tung tăng nhảy nhót chuyện với Mary.

Diệp Hà đầu , thấy nhóm của Robert trong rừng.

Chỉ là trong tay Robert và đám trẻ thêm những thứ giống như gậy sắt, còn kẻ cầm dây thừng.

Diệp Hà đầu, thấy Mary và bé gái gì đang tiến gần, trong phút chốc quên mất đang ở trạng thái u linh, theo bản năng tiến lên ngăn cản hai , nhưng y vẫn xuyên qua cơ thể họ như .

Tuy nhiên y hụt chân, mà rơi một vòng tay ấm áp quen thuộc.

Diệp Hà ngẩng đầu lên, đối diện với một đôi mắt nhạt màu.

Thế mà là Anders.

“Anders, mau cứu...” Sau khi vững nhờ sự giúp đỡ của Anders, Diệp Hà định đẩy đối phương để tiếp tục ngăn cản thì thấy Liliane và Windsor đang phía .

Không chỉ Anders, mà Liliane, Windsor và cả nhiếp ảnh gia cũng ở đây, nhưng bé gái và Mary biến mất thấy tăm .

Diệp Hà kinh ngạc đầu , phát hiện tuy họ vẫn trong khu rừng quen thuộc, nhưng chỉ bé gái và Mary biến mất, mà ngay cả nhóm Robert lưng y cũng .

Diệp Hà: “Sao thể...”

Y tin chắc cảnh tượng ngay cả hệ thống cũng thấy , thể là ảo giác của y.

Hệ thống: “ Vừa chắc là mộng trong mộng của chủ nhân mộng cảnh. ”

Hóa là mộng trong mộng, hèn chi y ở trong mộng cảnh giống như một bóng ma .

Chỉ là bé gái tiếp theo...

Hai đạo tầm mắt quái dị khó lòng phớt lờ dừng Diệp Hà, khiến y sực tỉnh, theo bản năng .

Kẻ đang y chính là Windsor và Liliane, còn nhiếp ảnh gia thì đang nghĩ gì, ánh mắt đảo qua đảo , trông như đang thả hồn treo ngược cành cây.

Khi sự chú ý trở với Anders, Diệp Hà mới hiểu nguyên nhân ánh mắt kỳ quái của Liliane và Windsor —— tuy y hiện tại vững, nhưng Anders vẫn buông tay đang ôm eo y .

Dù cách lớp quần áo, Diệp Hà vẫn thể cảm nhận cánh tay với đường nét săn chắc của đối phương đang đặt eo , như thể sợ y ngã nên mới đỡ lấy.

Anders ý , nhưng theo lực tay của đối phương, Diệp Hà thể cảm nhận cách giữa và Anders ngày càng gần, như thể giây tiếp theo sẽ rơi lòng , n.g.ự.c sát ngực.

... Thật sự là chút quá mức mật.

Mà Anders đang cúi đầu y với vẻ mặt lo lắng, khiến Diệp Hà trong phút chốc quên mất định gì.

Diệp Hà lời cảm ơn, vốn tưởng Anders sẽ hiểu ý mà buông tay, nhưng ngờ cánh tay đối phương vẫn giam cầm vòng eo y.

Diệp Hà nỗ lực nặn nụ : “Tôi vững , thể buông tay.”

Nghe Diệp Hà , Anders lúc mới buông tay .

Sau khi Anders lời buông y , Diệp Hà bất động thanh sắc kéo giãn cách với đối phương.

Y đang định mở miệng hỏi nhóm Anders ở đây, thì Anders lên tiếng : “Vừa trông vẻ nôn nóng, xảy chuyện gì ?”

Diệp Hà ngờ vô tình để Anders nắm quyền chủ động, y chần chừ một chút, do dự nên những gì thấy cho Anders .

Trong đầu y nghĩ đến cái nơ bướm màu tím đầu bé gái, bỗng nhiên linh quang lóe lên, cuối cùng cũng hiểu thấy nó ở .

Bức tranh Judith vẽ Ariel cũng một cái nơ bướm như .

Diệp Hà: “...”

Đây là kiểu mốt xuyên thời gian gì ?

Sao mười mấy năm thịnh hành, mười mấy năm vẫn yêu thích thế .

Anders thấy Diệp Hà dường như đang trầm tư, khóe môi nhếch lên, bỗng nhiên giơ tay nắm lấy cổ tay y: “Dù nữa, một ở đây quá nguy hiểm, cùng chúng .”

Giọng ôn nhu, nhưng mang theo chút ý tứ thương lượng nào.

Diệp Hà ngẩn , kịp trả lời kéo tay về phía vài bước.

Phía cũng vang lên tiếng bước chân của ba theo.

Tay Anders nắm chặt cổ tay y, đầu ngón tay dán sát da thịt Diệp Hà một kẽ hở. Diệp Hà thỉnh thoảng thể cảm nhận đầu ngón tay đối phương như đang gảy dây đàn, lướt qua mặt trong cổ tay y, mang theo cảm giác ngứa ngáy khiến lòng xao động.

Giống như đang trêu đùa .

thần sắc của Anders vẫn bình thường, Diệp Hà khỏi cảm thấy nghĩ nhiều , dù Anders cũng giống y, qua là một thẳng nam chính hiệu.

Diệp Hà vất vả lắm mới tìm cơ hội, thử thăm dò hỏi nhóm Anders ở đây.

Anders rủ mắt, để lộ vài phần vô tội: “Tôi chỉ nhớ là ba chúng đang ngủ, mở mắt thấy ở đây .”

... Xem cũng giống hệ thống, là mộng cảnh.

Diệp Hà thầm nghĩ trong lòng, nhưng bộ dạng của Anders, rõ ràng nhận đang ở trong mộng cảnh, nếu chẳng bình tĩnh như .

Khi họ sâu rừng, gió bỗng nhiên thổi mạnh hơn, khiến cỏ cây và lá khô phát tiếng xào xạc.

Bầu trời vốn dĩ còn tươi sáng đột nhiên trở nên âm u, mây đen bao phủ, khiến ánh sáng trong rừng trở nên tối tăm.

Diệp Hà đầu , thấy Liliane và Windsor bắt đầu cảnh giác, còn nhiếp ảnh gia cũng như phát hiện điều gì đó mà rụt cổ .

Anders bất động thanh sắc kéo Diệp Hà về phía , đầu về một hướng: “Có thứ gì đó đang tới.”

Loading...