Sau Khi Làm Công Ở Phó Bản Tôi Trở Thành Vạn Người Mê - Chương 94: Tà Thần Buông Xuống (26)

Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:40:51
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên ngoài đột nhiên náo nhiệt như ? Chẳng lẽ là trấn trưởng dỡ bỏ lệnh cấm?

Diệp Hà kích động thoáng qua ngoài cửa sổ, y phát hiện nhóm náo nhiệt là bởi vì đang vây quanh một đàn ông trung niên. Vì bộ râu quai nón độc đáo của đối phương, Diệp Hà chút ấn tượng với , nhớ rõ đó là nhiếp ảnh gia trầm mặc ít lời trong đội của Anders.

lúc chỉ một nhiếp ảnh gia, còn ba Anders đều ở đây, trông vẻ như lạc mất .

Người đàn ông trung niên hai thanh niên ấn xuống đất, còn bịt miệng, chỉ thể mặc cho đám đông vây xem bàn tán, tức giận mắng chửi.

Y đột nhiên nhớ lời trấn trưởng tối qua, lúc đó đối phương còn cố ý nhắc đến một câu về từ bên ngoài đến.

Chẳng lẽ những cư dân chính là vì lý do đó, nên trút giận lên nhiếp ảnh gia?

Diệp Hà do dự vài giây, vẫn xuống lầu xem xét tình hình.

Trong đám đông vây xem cũng thiếu những hiểu chuyện như Diệp Hà, bởi trong tiếng nghị luận, y miễn cưỡng ngọn nguồn sự việc.

Thì là vì đêm qua một c.h.ế.t, và khi của c.h.ế.t đang vô cùng đau buồn, họ thấy nhiếp ảnh gia lén lút đường. Bọn họ vốn chút oán khí với ngoài, cộng thêm sự tức giận dồn nén, lúc mới vây quanh nhiếp ảnh gia.

Mà động tĩnh giữa của c.h.ế.t và nhiếp ảnh gia cũng ngày càng lớn, đến nỗi cuối cùng càng ngày càng nhiều sang.

bịt miệng, nhiếp ảnh gia cũng thể lời nào, chỉ thể mặc cho của c.h.ế.t kích động c.h.ử.i bới, đám đông vây xem cũng thỉnh thoảng phụ họa vài tiếng, dường như nhiếp ảnh gia mặt là hung thủ thể chối cãi.

Tuy rằng cũng mấy lý trí, nhưng tiếng của những đều yếu ớt.

nhanh đám đông liền tự động tách một lối , Diệp Hà đầu , phát hiện trấn trưởng cũng đến, chắc là mật báo cho .

Vào khoảnh khắc trấn trưởng bước tới, Diệp Hà nhận thấy ánh mắt của nhiếp ảnh gia dường như đột nhiên trở nên âm u, nhưng chờ y kỹ hơn, đối phương khôi phục vẻ nhút nhát.

Sau khi trấn trưởng xuất hiện, hề hỏi ý kiến nhiếp ảnh gia, mà trực tiếp giơ tay, sai mang đối phương : “Trước hết nhốt , cử canh chừng. Nếu hung thủ tiếp tục g.i.ế.c , chứng tỏ chính là làm.”

Hai thanh niên đang giữ nhiếp ảnh gia nhận mệnh lệnh, lập tức gật đầu đồng ý.

Thấy nhiếp ảnh gia sắp kéo , Diệp Hà bỗng nhiên thấy mấy Anders đang tới từ xa.

Vào khoảnh khắc Anders xuất hiện, Diệp Hà thể cảm nhận ánh mắt của mấy cô gái bên cạnh y đều về phía , như thể tự chủ mà đối phương hấp dẫn.

Cổ chân Diệp Hà đột nhiên truyền đến cảm giác ngứa ngáy mềm mại, y cúi đầu , phát hiện Tiểu Hắc chạy tới.

Theo động tác cúi đầu của y, Diệp Hà thấy ánh mắt Anders vặn đầu .

Cho dù Diệp Hà trong đám đông, Anders cũng thể liếc mắt một cái phát hiện y. Chỉ là thấy Diệp Hà vì cúi đầu ôm mèo đen mà tránh ánh mắt của , ánh mắt khỏi tối sầm .

Diệp Hà bế mèo đen lên, tự an ủi trong cái rủi cái may rằng dù y vẫn thể chất hấp dẫn Tiểu Hắc.

Hệ thống: “ sữa là thôi. ”

Diệp Hà: “....... Ngươi chính là cái ý mà đang nghĩ ?”

Giọng của Anders cắt ngang cuộc thảo luận giữa Diệp Hà và Hệ thống: “Trấn trưởng, xảy chuyện gì ?”

Giọng của dịu dàng dễ , khiến cảm xúc vốn đang nôn nóng của tự chủ mà bình tĩnh .

Cảm xúc kích động của đám đông vây xem rõ ràng yên tĩnh ít, ngay cả nhà của c.h.ế.t cũng bình tĩnh .

Sau khi Anders đến, trấn trưởng rõ ràng trở nên căng thẳng, nhưng liếc mắt nhiếp ảnh gia đang cúi đầu, lập tức trở nên lý lẽ đầy : “Trong trấn một c.h.ế.t, của ngươi lúc xuất hiện gần đó, hiềm nghi lớn, cho nên tạm thời đưa về.”

Ánh mắt nhiếp ảnh gia về phía Anders tràn đầy cầu cứu, như thể đang dùng ánh mắt lời kể lể sự vô tội của .

Anders nhận ánh mắt của đối phương, ném cho một ánh mắt an ủi, đó đầu về phía trấn trưởng: “ chứng cứ.”

Người của c.h.ế.t lúc cũng phản ứng , vội vàng : “Sao chứng cứ? Trấn trưởng đều trong tình huống cần thiết thì đừng ngoài, còn cứ lảng vảng cửa nhà chồng , chắc chắn là g.i.ế.c chồng !”

Windsor và Liliane hừ lạnh một tiếng, các nàng tuy rằng lúc đó mặt, nhưng cũng thể đoán cái gọi là mệnh lệnh của trấn trưởng chính là để ngăn cản các nàng tiếp tục ngoài tìm kiếm manh mối, tiện thể khiến các nàng dân trấn căm ghét.

Rất hiển nhiên, trấn trưởng cũng quả thật thành công.

Suốt dọc đường , cư dân trong trấn đều tránh các nàng còn kịp, bây giờ còn trực tiếp dựa cái lý do buồn để định tội nhiếp ảnh gia.

Diệp Hà liếc mắt thấy nhiếp ảnh gia dường như chuyện , mà Anders tự nhiên cũng chú ý tới điểm , liền bay thẳng đến hướng nhiếp ảnh gia tới.

Hai thanh niên vốn đang giữ nhiếp ảnh gia thấy Anders đến gần, đều theo bản năng mà rụt tay .

Cho đến khi thấy nhiếp ảnh gia một nữa khôi phục tự do hơn nữa trốn phía Anders, bọn họ mới hậu tri hậu giác ý thức thế mà tuổi tác chênh lệch là bao dọa sợ.

Anders gần trong gang tấc, bọn họ do dự, dám vươn tay giành .

Nhiếp ảnh gia như là nghẹn lâu , trực tiếp mở miệng : “Lúc đó chồng cô mang theo một bé gái trở về, chỉ là chờ bé gái đó ngoài ở cửa. Không lâu khi bé gái đó lóc , mới phát hiện chồng cô c.h.ế.t.”

Sắc mặt của c.h.ế.t trắng bệch, lập tức kích động lên: “Cái gì bé gái?! Cho dù chồng mang theo trẻ con về, cũng là vì thích trẻ con, chính là vì trốn tránh trách nhiệm mà cố ý vu oan !”

chú Willie thật sự sờ m.ô.n.g cháu, còn sẽ cho cháu kẹo ăn, nhưng cho cháu , nếu sẽ đ.á.n.h cháu......” Một bé gái đột nhiên lên tiếng, nụ mặt cha bên cạnh nàng đột nhiên cứng đờ.

Bé gái chỉ mới năm sáu tuổi, ngây thơ mờ mịt : “Bây giờ c.h.ế.t, cháu thể chứ?”

Willie chính là c.h.ế.t, Diệp Hà đó khi c.h.ế.t, hai tay và "tiểu Willie" đều cánh mà bay, như thể cắt bỏ sống sờ sờ, khiến y rợn sống lưng. Bây giờ y lời bé gái , cảm thấy Willie đáng đời.

Vợ của Willie vẫn còn mạnh miệng: “Cô thể dạy dỗ con cho , thể dạy nó dối? Chồng c.h.ế.t mà còn vu oan ?!”

Mẹ của bé gái cũng dễ chọc: “Cái gì dối?! Cả trấn đều con nhà chúng ngoan ngoãn đến mức nào, bao giờ dối, nhưng mà chồng cô thì......”

Tuy rằng bé gái mà nhiếp ảnh gia thấy, nhưng sự xuất hiện của nàng đủ để chứng minh Willie cũng đầu tiên làm loại chuyện . Cho dù vợ của Willie còn chồng phản bác, nhưng cha của bé gái nổi giận đùng đùng đá thêm một cú t.h.i t.h.ể Willie, còn của bé gái ôm nàng, cùng vợ của Willie cãi vã thành một đoàn.

Không khí hiện trường tức khắc từ bắt hung thủ biến thành thảo phạt, hai phụ nữ nhanh đ.á.n.h , mãi mới đám đông vây xem tách .

Mọi trong lúc nhất thời ngược tinh lực để ý đến nhiếp ảnh gia và mấy Anders.

“Đều chen chúc ở đây làm gì, còn mau tản ?” Trấn trưởng chút tức giận .

Nhận thấy tâm trạng trấn trưởng , nhanh tản từng tốp nhỏ, dám nán lâu, còn cha bé gái và vợ của Willie thì kéo trấn trưởng nơi khác lý luận, nhất quyết đòi đối phương đưa một lời giải thích.

Trước khi , trấn trưởng liếc nhiếp ảnh gia một cái, chút hoài nghi đối phương cố ý chờ đến khi làm lớn chuyện . nghĩ , trong những , nguy hiểm nhất ngược là Anders mặt.

Sau khi đám đông tản , Diệp Hà thể cảm nhận ánh mắt Anders dừng y, đối phương mỉm với y, như thể đang chào hỏi.

Diệp Hà hiểu đây là Anders phát hiện , y vội vàng đè mèo đen , đó mới nở nụ với Anders.

Mà ánh mắt của Windsor và Liliane thì cổ quái hơn nhiều, ánh mắt vẫn luôn xoay quanh giữa y và Anders, khiến Diệp Hà thể bỏ qua.

Anders liếc mắt thuộc hạ của trấn trưởng vẫn còn đang quanh đây, cuối cùng đến mặt Diệp Hà, mà là dẫn theo nhiếp ảnh gia và đoàn rời .

Sự náo nhiệt buổi sáng chỉ là thoáng qua, nhanh trong trấn bóng ma của c.h.ế.t bao phủ.

Diệp Hà phát hiện hôm nay đường thế mà còn ít hơn hôm qua, hiển nhiên đều là vì tin tức buổi sáng mà cảm thấy sợ hãi.

Trước đó trong trấn còn từng tốp nhỏ trẻ con chạy chơi, nhưng bây giờ cũng còn, trông vẻ đều cha đưa về nhà.

Diệp Hà khô cả ngày, vẫn thể chờ bất kỳ khách nhân nào, chỉ thể khi trời tối ủ rũ đóng cửa phòng, đó tiếp tục cùng mèo đen tiến hành cuộc chiến phân giường.

Chỉ là cho dù mèo đen ngoan ngoãn ổ mèo, một giấc ngủ dậy Diệp Hà tổng sẽ phát hiện đối phương trở về trong vòng tay y.

Diệp Hà trong cuộc sống hàng ngày nghĩ cách kéo giãn một chút cách với mèo đen, nhưng Tiểu Hắc luôn thể làm tan rã sự kiên định của y, khiến y tự chủ ôm đối phương lòng.

Trải qua vài đấu trí, Diệp Hà ngộ .

Đây là Tiểu Hắc khiêu chiến, đây là y khiêu chiến.

Theo thời gian từng ngày trôi qua, đường cũng ngày càng thưa thớt.

Vì mấy ngày nay cũng thể nhận ủy thác mới, Diệp Hà vốn dĩ nghĩ rằng thành nhiệm vụ ngẫu nhiên giúp Ariel tìm cha, còn thể nhận bốn ngày thọ mệnh.

Diệp Hà chằm chằm bức họa mà Judith vẽ đó, bắt đầu tinh tế thưởng thức: “Cái huy hiệu cảnh sát lá cây đại diện cho sức sống mãnh liệt, chứng tỏ cha của Ariel nhất định là một yêu đời; nền vàng kim cho thấy hẳn là địa vị cao......”

Hệ thống: “ Ngữ văn hiểu của ngươi nhất định là điểm tuyệt đối. ”

cho dù Diệp Hà hiểu bức họa cũng vô dụng, y vốn dĩ là từ bên ngoài đến, trong tình huống hiện tại khỏi cửa liền thể nhận ánh mắt cảnh giác của vài đường. Hơn nữa hiện tại Judith mất tích, y cũng thể hỏi thăm thông tin liên quan đến Ariel.

Nghĩ đến chuyện nhiếp ảnh gia vu oan, Diệp Hà khỏi thở dài một : “Khó khăn quá.”

Dựa theo tình hình hiện tại, trinh thám xã còn đóng cửa, y sắp "treo" .

Thời gian cuối cùng vẫn là trong sự tình nguyện của Diệp Hà mà đến ngày thứ ba, Hệ thống chỉ còn 20 giờ thọ mệnh, y liền đeo lên mặt nạ đau khổ cho chính .

Diệp Hà bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện: “Ngươi , trong phó bản ngủ thì cần tiêu hao thọ mệnh?”

Hệ thống ẩn ẩn dự cảm chẳng lành: “....... Ừm. ”

Diệp Hà vật xuống giường: “Chào buổi sáng, ngủ nướng.”

Hệ thống:???

Diệp Hà mới dậy ?

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Hệ thống còn tưởng rằng Diệp Hà đang đùa, nhanh nó liền ý thức nghĩ sai , Diệp Hà thế nhưng thật sự nhắm mắt ngủ, thẳng đến buổi chiều mới dậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-cong-o-pho-ban-toi-tro-thanh-van-nguoi-me/chuong-94-ta-than-buong-xuong-26.html.]

Vừa mở mắt, Diệp Hà liền đầy cõi lòng chờ mong hỏi: “Bây giờ thọ mệnh của còn bao nhiêu giờ?”

Hệ thống: “...... Còn 20 giờ. ”

Diệp Hà ngờ thử thành công, y dậy vận động gân cốt một chút, đó làm cơm cho và Tiểu Hắc, ánh mắt ngây dại của Hệ thống trở về giường.

Hệ thống: “...... Từ từ, ngươi định dùng cách để bug game ? ”

Diệp Hà thần sắc vô tội: “ hiện tại cũng ủy thác, chỉ thể dựa cách miễn cưỡng sống sót.”

Hệ thống: “.......”

Nó tự nhủ nhịn.

thế giới tiếp theo Diệp Hà sẽ cách nào như , huống chi nó tin Diệp Hà thật sự thể ngủ nhiều như .

Hệ thống vẫn vả mặt, Diệp Hà thế nhưng dựa cách cầm cự hai ngày.

Trừ mỗi ngày tỉnh táo hai ba tiếng đồng hồ , thời gian còn Diệp Hà đều giường ngủ, mà sủng vật theo chủ, mèo đen cũng theo cùng ngủ.

Hệ thống đó gọi mèo đen là con của Diệp Hà còn chỉ là trêu chọc, bây giờ thể bắt đầu tự hỏi đối phương thật là con trai của Diệp Hà, nếu thể ngủ khác gì y.

Mấy ngày nay Diệp Hà ngược cũng kéo cảnh trong mơ của khác nữa, cũng đụng Ilphis, khi ngủ dậy nét mặt rạng rỡ, tạo thành sự đối lập rõ rệt với Hệ thống đang tâm lực tiều tụy.

Hệ thống nên lời.

Ngay khi nó đang nghi ngờ Diệp Hà sẽ cứ thế ngủ tiếp để "cẩu" qua phó bản, điện thoại của trinh thám xã vang lên, làm phiền Diệp Hà đang chuẩn hoạt động một lát tiếp tục giường.

Diệp Hà nhấc điện thoại, thấy một giọng nam khàn khàn, rằng mất đồ, hy vọng đối phương thể giúp đến nhà tìm kiếm, hơn nữa hứa sẽ trả thù lao cho Diệp Hà.

Ủy thác lâu mới đến cửa, Diệp Hà vui vẻ đồng ý, mà Hệ thống cũng thở phào nhẹ nhõm một .

Sau khi hỏi địa chỉ từ đối phương, Diệp Hà liền khóa mèo đen ở trong nhà, để đủ nước và thức ăn vội vàng chạy . Hiện tại đường gần như , cửa sổ nhà đều đóng chặt, khiến Diệp Hà trong lòng căng thẳng, suy đoán xảy chuyện gì.

vì y đó đều đang ngủ, nên Diệp Hà trong lúc nhất thời cũng thể .

Địa chỉ đối phương đưa là trung tâm thị trấn, Diệp Hà theo nhà từng cái tìm mới phát hiện con đường chút quen thuộc.

Chờ thêm một lát thấy biệt thự quen thuộc , Diệp Hà mới ý thức y đó rốt cuộc gặp ở —— đây rõ ràng chính là nhà của trấn trưởng.

Chỉ là lúc đó y vì đuổi theo Bob và Tiểu Hắc, chỉ lo chạy theo đối phương, mà quên chú ý hai bên đường.

may mắn là đích đến cũng trong nhà trấn trưởng, mà là căn phòng bên cạnh phòng trấn trưởng.

Nếu là đặt ngày thường, Diệp Hà còn thể lựa chọn lùi bước, nhưng Hệ thống y chỉ còn mười mấy giờ thọ mệnh, y chỉ thể cứng rắn tiến lên.

Rốt cuộc con đều giới hạn, khi ngủ nhiều ngày như , Diệp Hà cảm thấy sắp đến giới hạn .

Để tránh Robert ở nhà bên cạnh phát hiện, Diệp Hà cố ý rón rén đến gần cửa phòng.

Y định giơ tay gõ cửa, bỗng nhiên thấy phía tiếng bước chân truyền đến.

Hệ thống: “ Chạy! ”

Hệ thống dứt lời, Diệp Hà liền theo bản năng chạy sang một bên, nhưng y cất bước, cánh tay cường tráng ôm lấy vòng eo, ngay đó gáy đau nhói, mắt cũng chìm một mảnh bóng tối.

Chờ nữa mở mắt, Diệp Hà liền phát hiện tay chân đều trói giường, trong miệng cũng nhét đồ vật, thể mở miệng chuyện, mà nơi y đang ở cũng là một căn phòng vô cùng xa lạ.

Ký ức của y chỉ dừng ở việc lúc đó đang chuẩn gõ cửa, đột nhiên đ.á.n.h ngất.

Hệ thống: “ Ngươi Robert đ.á.n.h ngất. ”

Diệp Hà tức khắc nhớ tới điều gì đó, vội vàng trong lòng hỏi Hệ thống: “Bây giờ thọ mệnh của còn bao nhiêu giờ?”

Hệ thống: “ 15 tiếng đồng hồ. ”

Nghe Hệ thống , Diệp Hà lúc mới thở phào nhẹ nhõm một , xem y cũng ngất quá lâu, chỉ là nghĩ đến Hệ thống y thế mà Robert đ.á.n.h ngất, y tức khắc căng thẳng lên.

May mắn Robert cũng tay quá nặng, khiến y nhanh tỉnh .

Trong phòng cũng bóng dáng Robert, Diệp Hà cũng đối phương hiện tại , chỉ nhanh chóng thoát khỏi dây trói rời khỏi nơi .

Nếu Robert trở về .......

Ngay lúc , cửa phòng đột nhiên đẩy , Robert phòng, ánh mắt liền rơi xuống Diệp Hà, cũng làm động tác vốn của Diệp Hà khựng .

“Tỉnh .” Robert tuy rằng mặt lộ nụ , nhưng Diệp Hà đang co rúm mắt, ý đạt đến đáy mắt.

Nhìn Robert mặt, Diệp Hà cũng ý thức hóa cuộc điện thoại chính là do đối phương gọi đến, để y thả lỏng cảnh giác, đối phương còn cố ý báo một địa chỉ sai.

So với gặp mặt , quầng thâm mắt Robert nặng thêm một chút, tính cách dường như cũng càng thêm nóng nảy định: “Cuối cùng ngươi vẫn rơi tay .”

Robert trực tiếp đến giường, vươn tay cởi quần áo Diệp Hà.

Nhìn thấy Robert vươn tay về phía , Diệp Hà hoảng loạn lùi về phía , chỉ là y hiện tại tay chân trói, bởi gian lùi về phía cực kỳ hữu hạn, dễ dàng liền Robert bắt mắt cá chân, thể tiếp tục lùi về phía .

Nếu tin tức , Robert đại khái sẽ tâm tình thưởng thức một chút vẻ mặt căng thẳng co rúm của Diệp Hà mặt, đó làm khóe mắt đối phương vì mà ửng đỏ.

“Trốn cái gì?” Robert nheo mắt , thần sắc so với đó càng thêm âm u: “Ngươi cùng cái từ bên ngoài đến ôm vui vẻ ?”

Diệp Hà: “.......”

Khoan , từ bên ngoài đến......

Anders?

Robert thế mà cũng chuyện giữa y và Anders?!

Hơn nữa dáng vẻ, Robert thế mà còn y và Anders ôm .

Thân thể Diệp Hà cứng đờ, lâu đó y mới vì đối phương chuyện của và Anders mà loại bỏ hiềm nghi của , nhưng bây giờ xem , Robert mặt cũng hiềm nghi.

Xem Robert mặt cũng khả năng là Ilphis.

nghĩ đến hình phạt khi đoán sai đó, Diệp Hà liền chút héo, lặng lẽ nuốt ý định chỉ và xác nhận.

Robert coi thể cứng đờ của Diệp Hà là vì vạch trần, túm mắt cá chân Diệp Hà kéo đối phương về phía : “Giả vờ cái gì? Hay là chỗ nào bằng ?”

“Hắn lên ngươi ?!”

Khi câu cùng, trạng thái của Robert rõ ràng định, khiến Diệp Hà theo bản năng nín thở, sợ tiếng hít thở cũng sẽ kích thích đến đối phương.

điều khiến Diệp Hà cảm thấy kỳ lạ là, Robert thế mà hiểu lầm y và Anders loại quan hệ đó.

Dung mạo của Diệp Hà và Anders cùng phận từ bên ngoài đến đều thu hút sự chú ý trong thị trấn nhỏ, bởi ngày đó khi hai ôm , tin tức vòng vòng vẫn truyền tai Robert.

Ban đầu khi thấy tin tức , Robert liền sắp phát điên . Hắn vốn dĩ vì Anders và những từ bên ngoài đến trấn trưởng nhốt ở trong nhà, cảm thấy phẫn nộ, bây giờ trúng Diệp Hà cùng đối phương ôm , đối với Robert mà là một sự khiêu khích lớn.

Chẳng qua vì mấy ngày nay trấn trưởng quản nghiêm, nên Robert thể làm gì. Cho đến khi trấn trưởng việc ngoài, mới cơ hội lừa Diệp Hà đến đây.

“Thôi, dù ngươi lên , lát nữa sẽ .” Robert cũng ý thức lúc Diệp Hà thể trả lời câu hỏi của , bởi cũng chờ đối phương trả lời liền trực tiếp nửa kéo Diệp Hà lòng, tiếp tục : “Cái từ bên ngoài đến nhất định c.h.ế.t, ngươi nên ở cùng ......”

Rốt cuộc từ cha , bọn họ chuẩn để Anders và những đó sống sót trở về.

Anders vì sẽ c.h.ế.t?

Nghe Robert , Diệp Hà khỏi ngẩn , nhưng lúc y cách nào mở miệng hỏi.

Nhận thấy Robert bắt đầu xé quần áo y, Diệp Hà dùng ánh mắt biểu đạt sự phẫn nộ của , cùng lúc đó cũng giãy giụa càng thêm dữ dội.

Ánh mắt Robert vẫn luôn dính chặt Diệp Hà, tự nhiên cũng thấy đối phương khi đến Anders, đáy mắt xẹt qua sự ngẩn ngơ và lo lắng.

Thế mà còn lo lắng cho Anders......

Nghĩ đến đối phương đối xử khác biệt giữa và Anders, liền càng thêm tức giận.

Có lẽ Anders sờ qua từng tấc da thịt của đối phương, cũng thấy hốc mắt Diệp Hà đỏ bừng khi bắt nạt, tiếng thút thít của đối phương......

Mà tất cả những điều đó từng .

Nhìn thấy Diệp Hà thế mà vẫn còn đang giãy giụa, Robert cũng tiếp tục chạm quần áo Diệp Hà nữa, mà trong cơn phẫn nộ trực tiếp cởi trói chân đối phương.

Nhận thấy hai chân giành tự do, Diệp Hà còn kịp vui mừng, liền cảm giác xoay , ngay đó vòng eo ép cong lên, đầu gối quỳ nệm.

Mà hai chân y cũng Robert dùng đầu gối chặn , để tránh đối phương chạy trốn.

Không thấy động tác của Robert lúc khiến sống lưng Diệp Hà chợt lạnh, động tác của đối phương dường như trùng khớp với cảnh trong mơ từng, khiến thể y khỏi run rẩy.

Chỉ là lúc , y ngay cả tiếng kêu cứu cũng thể phát , hai đùi cũng trọng lượng của Robert đè đến mức thể nhúc nhích.

Hệ thống: “ Thật xin , thế để ngươi tiếp tục ngủ trong phòng. ”

Diệp Hà thành thật : “Không , chủ yếu là vì ngủ mới nhận nhiệm vụ .”

lúc , Diệp Hà thấy Robert đột nhiên kêu lên một tiếng, ngay đó trọng lượng đè y cũng biến mất.

Loading...