Sau Khi Làm Công Ở Phó Bản Tôi Trở Thành Vạn Người Mê - Chương 93: Tà Thần Giáng Lâm (25) - Kế Hoạch "cai Nghiện" Cho Mèo Đen

Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:40:49
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tầm mắt của Bob nhanh chóng rơi lên Anders đang cạnh Diệp Hà, lập tức nhận đó chính là gã phóng viên ngoại lai.

Hành động của nhóc còn nhanh hơn cả bộ râu rậm của cha , lập tức xoay : “Quấy rầy .”

Bob kịp khỏi cửa Diệp Hà giữ : “Xảy chuyện gì thế?”

Nhìn thấy nhóc mập mạp rõ ràng đang tin bát quái làm cho đỏ bừng cả mặt, nhưng tầm mắt vẫn ngừng liếc về phía Anders, Diệp Hà lúc mới nhớ Bob cũng giống như trong trấn, thực chất vẫn tính bài ngoại.

Anders về phía Diệp Hà: “Cậu trẻ con yêu thích đấy.”

Dù là Judith mặt, rõ ràng đều thích Diệp Hà.

Diệp Hà nheo mắt, câu “Cậu hợp làm đấy” của hệ thống giống như ma âm lọt tai, vẫn cứ vang vọng trong đầu y, đến mức hiện tại thấy Anders mở miệng y cũng nhịn mà thót tim một cái.

Cũng may Anders dường như chỉ đơn thuần cảm thán một câu, ý định tiếp.

Hắn cũng nhận tầm mắt của Bob cứ dừng ở phía , dễ dàng đoán lý do Bob ngập ngừng là vì mặt ở đây.

Anders vốn dĩ định rời , thấy cảnh liền tâm lý mà : “Đã tìm , xin phép .”

Diệp Hà gật đầu, chào tạm biệt Anders.

Đợi bóng dáng Anders biến mất cửa, mèo đen và Bob đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

Bob gần như lập tức đầu Diệp Hà, mắt sáng như đuốc: “Anh Revere, cùng ?”

Diệp Hà: “... Nói cho em định chuyện gì .”

Bob vốn là giấu chuyện, đối với nhóc mà nhịn lâu , vì Diệp Hà hỏi, liền vội vàng mở miệng: “Mary c.h.ế.t .”

Cái gì?!

Vẻ mặt Diệp Hà tức khắc lộ rõ sự kinh ngạc, mấy ngày y mới đến nhà Mary, lúc đó Mary vẫn còn khỏe mạnh...

Bob chắp tay lưng, thở dài như lớn: “Haiz, ai cũng g.i.ế.c, cũng thứ mấy của thị trấn ...”

Khi là do g.i.ế.c, Diệp Hà lập tức nghĩ đến một khác: “Judith hiện tại thế nào?!”

Bob như thể bây giờ mới nhớ , : “Em... em hỏi, lúc đó em suýt nữa quên mất còn một như .”

Diệp Hà càng nghĩ càng thấy bất an, hiện tại y lo lắng cho Judith.

Nói với Bob một tiếng nhờ trông giúp cửa hàng, Diệp Hà liền ôm mèo đen xoay chạy về phía nhà Mary.

c.h.ế.t nên xung quanh nhà Mary lập tức trở nên náo nhiệt, Diệp Hà nhất thời thể chen , đành vỗ vai một cư dân trong trấn hỏi thăm: “Chào ngài, con gái của nhà hiện giờ thế nào ?”

Cư dân vỗ vai ban đầu chút bực , nhưng khi thấy dung mạo của Diệp Hà, mặt lập tức nở nụ , ngoan ngoãn trả lời: “Con bé đó hả, mất tích .”

“Mất tích?” Đồng t.ử Diệp Hà đột ngột co .

Một cư dân khác cũng thấy cuộc trò chuyện giữa hai , bổ sung thêm: “ , thấy cũng chẳng thấy xác, chẳng là mất tích thì là gì?”

Diệp Hà vội vàng truy vấn: “Còn khu rừng núi thì ?”

Y nhớ Judith thông thạo khu rừng đó, nếu vì trốn tránh mà chạy rừng thì cũng là chuyện khả năng.

Người nọ trả lời: “Thị trưởng sớm phái tìm , dù con bé cũng là khả năng thấy hung thủ nhất, chỉ là vẫn tìm thấy .”

con bé cũng thật đáng thương, ngoài, trong trấn chẳng thích, cha là ai, cũng chẳng ai tiếp tục tìm con bé nữa...”

Thế mà ngay cả trong rừng cũng ...

Diệp Hà nhíu chặt mày, đang định gì đó thì thấy Thị trưởng khỏi nhà, bên cạnh ông vẫn là gã đàn ông trung niên , chỉ là so với , hai má hóp , vẻ suy nhược ít.

Nhìn thấy Thị trưởng, Diệp Hà lặng lẽ lùi đám đông, sợ đối phương đột nhiên nhận .

Khi Thị trưởng bước , khí im lặng trong chốc lát, nhưng nhanh dẫn đầu lên tiếng: “Thị trưởng, đây là thứ mấy trong trấn ? Chẳng lẽ thị trấn của chúng thực sự xuất hiện một kẻ sát nhân cuồng tín ?”

Một lên tiếng, những khác cũng bắt đầu xôn xao bàn tán: “Chúng tin tưởng ngài, nhưng chúng cũng sợ c.h.ế.t lắm...”

“Thị trưởng, chuyện cũng giải quyết chứ!”

Theo việc từng một trong trấn c.h.ế.t , cư dân cũng nhận điều . Tuy một là tự sát, nhưng việc liên tiếp nhiều gặp chuyện như vẫn khiến hoang mang lo sợ.

Trước đây họ ngại uy nghiêm của Thị trưởng nên ai dám lên tiếng làm chim đầu đàn, giờ dẫn đầu, họ cũng phụ họa theo.

Diệp Hà lẫn trong đám đông gì, mà lặng lẽ quan sát tình hình.

Trong đó một lớn tuổi run rẩy mở lời: “Thị trưởng, lẽ là liên quan đến chuyện đó...”

Lời lão còn dứt gã đàn ông trung niên bên cạnh Thị trưởng lườm một cái, đó âm thanh cũng vùi lấp trong những tiếng bàn tán.

Thị trưởng những tiếng bàn tán ồn ào , tâm trạng vốn càng thêm bực bội. Ông nghiêm khắc bắt những im miệng như thường lệ, nhưng thấy lời Frank , Thị trưởng đổi ý định ban đầu.

Ông giơ tay, khi im lặng, ông : “Dân phong trong trấn luôn thuần phác, vì tin rằng hung thủ cư dân trong trấn, mà là những kẻ ngoại lai . Chỉ là chúng bắt hung thủ thì cần phối hợp.”

“Mấy ngày tới, nếu việc gì cần thiết thì đừng ngoài, để thể nhanh chóng bắt hung thủ hơn.”

Giọng điệu của Thị trưởng là thương lượng, mà là mệnh lệnh thể chối cãi.

“Kẻ ngoại lai... là những phóng viên đó ?” Có lên tiếng hỏi.

Thị trưởng đưa câu trả lời khẳng định, cũng phủ định, chỉ bình tĩnh : “Tôi sẽ điều tra rõ ràng.”

Được Thị trưởng bảo đảm, rõ ràng yên tâm hơn nhiều.

Sau khi Thị trưởng xong, ông chỉ để vài thanh niên, đồng thời lệnh cho những khác rời , mượn lý do cái c.h.ế.t của Mary để phong tỏa khu vực lân cận nhà bà và khu rừng, cho khác tiếp cận.

Vì Mary cũng là ngoại lai nên t.h.i t.h.ể bà thể chôn cất ở nghĩa trang trong trấn như những c.h.ế.t đó, mà mang khỏi thị trấn, do đó cần nhiều nhân lực hơn.

Diệp Hà đợi ở đó một lúc lâu vẫn tìm cơ hội tiếp cận khu rừng, nhưng thấy Thị trưởng dặn dò thanh niên bên cạnh nhất định tìm thấy Judith để nhanh chóng tìm hung thủ, y mới thở phào một nửa.

Chỉ là nghĩ đến thái độ của Thị trưởng khi nhắc đến Ariel đó, y chút do dự.

Thấy xung quanh tản gần hết, để tránh Thị trưởng chú ý, Diệp Hà đành tạm thời rời .

Y trở về nơi ở, Bob vốn đang chán nản trông tiệm cũng vội vàng chạy tới hỏi thăm tin tức.

Nghe tạm thời ngoài, Bob reo hò một tiếng: “Tuyệt quá, học nữa !”

Hệ thống: “ Niềm vui của trẻ con thật đơn giản. ”

Diệp Hà thâm tình : “Trong lòng , em mãi mãi là một đứa trẻ.”

Hệ thống lập tức đổi sắc mặt, lạnh lùng vô tình : “ Đừng nhân cơ hội chiếm tiện nghi của . ”

Bob ban đầu chỉ theo bản năng chia sẻ tin tức với Diệp Hà, nhưng ngờ đối phương bắt trông tiệm giữa chừng.

Sau khi Diệp Hà trở về, cũng xin phép về.

Diệp Hà vẫn đang khổ sở suy nghĩ về những nơi Judith thể đến, chỉ là ngoài khu rừng , y thực sự nghĩ cô bé còn thể khác.

Điều may mắn duy nhất hiện giờ là tin tức Judith kẻ g.i.ế.c hại Mary mang , đối với hiện tại, tin tức chính là tin nhất.

Đến giữa trưa, chuyện trong trấn kẻ sát nhân cuồng tín lan truyền khắp nơi, cộng thêm mệnh lệnh của Thị trưởng, đường trở nên thưa thớt hẳn.

vài rải rác thì bước chân cũng vội vã, vẻ mặt sợ hãi như thể sợ sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo.

Các cửa hàng xung quanh Diệp Hà cũng vì khách nên lượt đóng cửa.

Lúc Diệp Hà mới nhận ảnh hưởng của mệnh lệnh đối với —— y nguồn khách.

Mãi đến tối, Diệp Hà vẫn thấy một vị khách nào.

Và đây cũng là tình huống từng xảy đây.

Hệ thống an ủi: “ Không , đường vắng , trong tiệm trống cũng là chuyện hết sức bình thường. ”

Diệp Hà đành ngậm ngùi đóng cửa phòng, thầm đếm thọ mệnh của .

Diệp Hà: “Hệ thống, còn bao nhiêu thọ mệnh?”

Hệ thống: “ Ba ngày lẻ một giây. ”

“ Ba ngày. ”

Diệp Hà: “... Được , cần đếm ngược .”

Hệ thống luôn tính toán thời gian thọ mệnh một cách cực kỳ khắt khe.

Nghe còn ba ngày, lòng Diệp Hà nhẹ nhõm. Chỉ là y mệnh lệnh của Thị trưởng sẽ kéo dài đến bao giờ, và ba ngày liệu đủ .

Y chỉ thể cầu nguyện trong lòng rằng Thị trưởng sớm bắt hung thủ và dỡ bỏ lệnh cấm.

Con mèo đen trong lòng nhận tâm trạng Diệp Hà , nó kêu “meo” một tiếng, móng vuốt nhẹ nhàng vỗ vai y như đang an ủi.

Diệp Hà con mèo đen ngoan ngoãn, tâm trạng thả lỏng một chút. Tay y định xoa đầu Tiểu Hắc theo thói quen, nhưng nghĩ đến lời Anders lúc , cuối cùng y vẫn do dự thu tay .

Trong những ngày , y cố gắng giảm bớt tiếp xúc với mèo đen.

Mèo đen nhận sự đổi vi diệu trong thái độ của Diệp Hà, nó thấy y đưa tay liền chủ động cọ .

Diệp Hà: “......”

Chỉ nốt thôi.

Trước khi ngủ buổi tối, Diệp Hà con mèo đen tự động giường, lặng lẽ lôi cái ổ mèo mà Bob tặng lúc .

Vì đây là con mèo mà nữ thần tặng nên Bob đối với mèo đen tận tâm, ngay cả ổ mèo cũng mua loại nhất, thể nửa .

Lúc đó vì mèo đen luôn ngủ cùng y nên Diệp Hà cất ổ mèo , ngờ hôm nay nó phát huy tác dụng.

Nghĩ đến việc thể ngủ cùng mèo đen, lòng Diệp Hà thực sự chút buồn, nhưng nghĩ đến việc là vì sự phát triển lâu dài của mèo đen, y hạ quyết tâm, vẫy vẫy tay với nó.

Đối phương thể cứ mãi quấn lấy y .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-cong-o-pho-ban-toi-tro-thanh-van-nguoi-me/chuong-93-ta-than-giang-lam-25-ke-hoach-cai-nghien-cho-meo-den.html.]

Mèo đen cái ổ mèo đất một cái, nghiêng đầu như hiểu Diệp Hà rốt cuộc ý gì.

Diệp Hà đành lôi ổ mèo xong tiến lên bế mèo đen lên, định đặt nó trong ổ.

Mèo đen ban đầu bế lên thì vui, nhưng thấy Diệp Hà thẳng về phía ổ mèo, nó lập tức nhận điều gì đó, tứ chi linh hoạt quấn chặt lấy cánh tay Diệp Hà, dù y đe dọa ôn tồn khuyên bảo thế nào cũng chịu xuống, ánh mắt Diệp Hà ngoài vẻ oán trách còn sự khó tin, như thể tin đối phương thể làm chuyện như .

Nhìn đôi mắt xanh lục của mèo đen tràn đầy cảm xúc, Diệp Hà trong phút chốc còn tưởng đang làm chuyện gì tội ác tày trời.

Diệp Hà: “Hệ thống, thấy tội quá...”

Hệ thống rõ ràng thể hiểu nổi loại cảm xúc , chỉ dùng giọng máy móc chút thăng trầm nhắc nhở: “ Đừng quên những gì Anders . ”

Lời khiến lòng Diệp Hà cứng rắn trở , chỉ là y định đưa tay bắt mèo đen buông cánh tay thì thấy nó đột nhiên buông lỏng tay.

Y còn kịp mừng rỡ, mèo đen bỗng nhiên chạy khỏi y, nhảy vài bước trở giường, đầu y một cách vô tội.

Mèo đen thậm chí còn dùng đuôi gõ gõ tấm nệm mềm mại, như đang hỏi Diệp Hà tại ngủ ở .

Diệp Hà: “.......”

Y con mèo đen chễm chệ giường, bỗng nhiên trực tiếp xuống cái ổ mèo.

Chất lượng ổ mèo , dù Diệp Hà đè lên cũng dấu hiệu hỏng mà vẫn chịu trọng lượng của y.

Nửa của Diệp Hà tựa ổ mèo, hai chân co , miễn cưỡng nhét trong đó.

Nằm xuống y mới phát hiện cái ổ mèo thực sự mềm, khiến y cảm giác như đang mây, trong lòng thoáng an ủi —— ít nhất mèo đen ngủ ở đây cũng chịu khổ, chắc chắn đối phương chỉ cần lên là sẽ nhận sự tuyệt vời của nó.

Chỉ là vấn đề lớn nhất hiện giờ là mèo đen chịu thử.

Áo của Diệp Hà vì động tác co kéo lên một mảng lớn, lộ làn da trắng nõn mịn màng, nhưng y , ngược đầu về phía mèo đen, khóe mắt rũ xuống vì buồn ngủ lộ một vẻ quyến rũ khác thường.

Đôi mắt xanh lục xinh của mèo đen tràn ngập hình bóng của y, từ cái cổ thon dài lộ một đoạn cho đến đôi chân đang co .

“Vậy sẽ ngủ ở đây.” Diệp Hà cố ý vươn vai một cái, lên tiếng.

Thấy mèo đen tuy phản ứng nhưng vẫn qua, Diệp Hà c.ắ.n răng, chỉ thể tiếp tục diễn kịch, nhắm mắt như thể thực sự ngủ say.

Trong phòng nhất thời chỉ còn tiếng thở nhẹ nhàng của y.

Vì nhắm mắt nên Diệp Hà thấy dáng vẻ của mèo đen lúc , chỉ thể dựa hệ thống tường thuật động tác của nó.

Hệ thống: “ Nó vẫn đang đó. ”

Tuy vẻ mặt Diệp Hà đổi nhưng lòng dâng lên vài phần bi thương, như thể bỏ rơi: “Nó còn chẳng thèm xem tình hình của , ngộ nhỡ cẩn thận ngất nó cũng chẳng ...”

Hệ thống: “ Cá nước , tèo . ”

Diệp Hà chẳng thấy an ủi chút nào: “Cảm ơn ngươi trù .”

Tuy tư thế thoải mái nhưng Diệp Hà vẫn c.ắ.n răng kiên trì, thề để mèo đen ngoan ngoãn ngủ trong ổ .

Ngay khi Diệp Hà tưởng còn đợi lâu nữa, sắp ngủ thật đến nơi , thì bên tai đột nhiên vang lên tiếng của hệ thống: “ Nó cử động . ”

Lòng Diệp Hà lập tức dâng lên niềm kích động, nếu còn nhớ đang diễn kịch, sợ làm mèo đen sợ chạy mất, y sớm mở mắt tự xem xét tình hình .

Cùng lúc đó, Diệp Hà còn cẩn thận điều chỉnh thở của để mèo đen nhận điều bất thường.

Y cảm thấy kỹ năng diễn xuất rèn luyện ở phó bản , lúc đều dùng hết đây .

Mèo đen nhận điều gì lạ, nó lén lút tiến gần như sợ làm y thức giấc.

Hệ thống: “ Ba, hai... ”

Diệp Hà định đ.á.n.h úp mèo đen, ấn nó trong ổ, ngờ đột nhiên thứ gì đó mềm mại dẫm lên, khiến y suýt chút nữa nhảy dựng lên khỏi ổ mèo.

Hệ thống: “ Nó đè lên , chỉ là vị trí hiện tại tiện để nó duỗi chân duỗi tay. ”

Diệp Hà: “......”

Y quyết định tiếp tục giả vờ ngủ, chờ đợi thời cơ thích hợp nhất để tóm mèo.

y cũng diễn lâu như , tiếc gì thêm một lúc nữa.

Nghĩ đến đây, đôi mắt Diệp Hà vốn định mở lặng lẽ khép .

Khi nhắm mắt, khứu giác và xúc giác trở nên cực kỳ nhạy bén. Diệp Hà thể cảm nhận trọng lượng của mèo đen đè lên , thở ấm áp phả lên làn da trần trụi, như thể đang tuần tra lãnh địa.

....... Ngứa quá.

Diệp Hà lén mím chặt môi, nỗ lực kìm nén cơ thể đang run rẩy vì ngứa.

Hệ thống cổ vũ y: “ Kiên trì lên, đợi bảo thể tóm là giải thoát ! ”

Diệp Hà lặng lẽ gật đầu trong lòng.

Trên má y bỗng nhiên một thứ gì đó lành lạnh, mềm mại chạm , Diệp Hà ngẩn một lúc mới nhận đó là mũi mèo.

Con mèo đang cọ má y.

Nhận điều , tim Diệp Hà như tan chảy, cái ổ mèo mềm mại dường như biến thành giường sắt lạnh lẽo, khiến y vươn tay bế mèo đen trở chiếc giường thuộc về bọn họ.

....... Thực y cũng nỡ để mèo đen ngủ một ở đây.

Quyết tâm kiên định của Diệp Hà bắt đầu d.a.o động dữ dội: “Ngộ nhỡ Tiểu Hắc buổi tối khát thì ? Đói thì ? Nó loại mèo gì cũng , khó chịu cũng chỉ lén giấu trong lòng thôi...”

Hệ thống vạch trần nỗi lo của Diệp Hà bằng một câu: “ Rõ ràng các ngủ cùng một phòng, đừng làm như thể đang ly thế chứ. ”

Cái phòng chỉ rộng hai mươi mét vuông , Diệp Hà dậy một cái là thấy ngay cái ổ mèo bên cạnh .

Diệp Hà cũng dần bình tĩnh , trong lòng thở ngắn than dài vài câu, chờ đợi thời cơ tóm mèo nhất.

nhanh, một thứ gì đó mềm mại và linh hoạt hơn xuyên qua lớp áo chạm n.g.ự.c y, vệt nước ẩm ướt làm ướt đẫm vải áo.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Tuy lưỡi mèo gai ngược, nhưng vì lớp áo ngăn cách nên Diệp Hà cảm thấy đau, chỉ cảm giác ngứa ngáy như dòng điện chạy qua cơ thể khiến da đầu tê dại.

Mèo đen đang l.i.ế.m y......

Diệp Hà lén nhíu mày, sắp giả vờ nổi nữa .

Y nghi ngờ vì lúc Bob nhặt mèo đen, nó vẫn cai sữa nên mới khiến mèo đen đặc biệt ưu ái lồng n.g.ự.c y như .

Tuy nhiên, động tác của mèo đen hề dừng , đó nó men theo cái cổ thon dài của Diệp Hà l.i.ế.m thẳng lên .

Bàn tay Diệp Hà buông thõng bên lặng lẽ siết chặt, đ.ấ.m cho hệ thống một cú vì cứ lải nhải bên tai bảo y kiên trì.

Hệ thống Diệp Hà hành hung một trận trong lòng, vẫn cứ lặp như một cái máy: “ Kiên trì lên. ”

Không , kiên trì nổi nữa!

Cảm nhận lưỡi mèo thử cạy mở cánh môi , Diệp Hà cuối cùng thể nhịn nữa mà mở mắt , đối diện với đôi mắt xanh lục xinh .

Vào khoảnh khắc chạm mắt với mèo đen, tim Diệp Hà bỗng nảy lên một cái.

Tuy đầu tiên thấy đôi mắt của nó, nhưng lúc ánh mắt của mèo đen giống Ilphis một cách kỳ lạ.

Mèo đen hề tỏ ngạc nhiên khi Diệp Hà đột ngột mở mắt, Diệp Hà thậm chí còn thấy vài phần hờ hững và nuông chiều mặt nó.

Diệp Hà: “.......”

Y thế mà ảo giác một con mèo thấu.

con mèo đen đang giẫm lên n.g.ự.c , Diệp Hà lặng lẽ thu sự nghi hoặc trong lòng, vươn tay ôm lấy mèo đen, ấn nó ổ mèo.

Y cúi đầu lồng n.g.ự.c , thấy hai vệt nước ướt đẫm thì hít một thật sâu, nhưng giọng tự chủ mà mang theo vài phần tức giận: “Đêm nay mày ngủ ở đây.”

Không là vì nhận Diệp Hà đang giận, thực sự cái ổ mèo thu phục, khi đẩy ổ, mèo đen hề vùng vẫy nữa mà ngoan ngoãn phủ phục bên trong.

Diệp Hà về phía giường, vài bước đầu về phía mèo đen, như thể đang kiểm tra xem nó thực sự tuân thủ lời y .

Mèo đen dường như cũng dự đoán hành động của Diệp Hà, cho đến khi y leo lên giường, nó vẫn giữ nguyên tư thế cũ.

Vì áo mèo đen l.i.ế.m ướt nên Diệp Hà buộc bộ đồ khác mới ngủ.

Nằm giường mép giường trống , Diệp Hà thở dài một , tức khắc cảm thấy quen chút nào.

Mới đêm đầu tiên tách ngủ với mèo đen, y nếm trải cảm giác phòng chiếc bóng.

Diệp Hà nhịn mèo đen một cái, đối phương vẫn trong ổ, ý định đuổi theo nữa.

Trong lòng Diệp Hà trào dâng một nỗi thất vọng mơ hồ, y nhắm mắt giường: “Tôi nhớ Tiểu Hắc quá, cảm thấy đêm nay sẽ mất ngủ mất...”

Hệ thống bắt đầu tìm kiếm từ khóa “Người ngủ khi tách giường với con thì nên làm gì”.

Ngay khi nó tìm câu trả lời mạng, bên tai vang lên tiếng thở đều đặn của Diệp Hà.

Diệp Hà ngủ .

Hệ thống: “....... ”

Sáng hôm , khi mơ màng mở mắt, Diệp Hà theo bản năng sờ soạng bên cổ, nhanh chạm một thứ lông xù quen thuộc.

Diệp Hà: “......”

Y mở choàng mắt, quả nhiên thấy mèo đen đang rúc bên cổ .

Đối phương dường như cũng mới ngủ dậy, như thể chẳng chuyện gì xảy mà l.i.ế.m liếm đầu ngón tay y đưa tới.

Hệ thống giải thích: “ Đêm qua khi ngủ say, nó lén lút lẻn trở giường, nhưng ngủ say quá, gọi thế nào cũng tỉnh. ”

Diệp Hà con mèo đen trong lòng, tâm trạng tức khắc trở nên phức tạp, ngờ Tiểu Hắc còn dùng mưu kế với y.

Đôi khi y cảm thấy Tiểu Hắc giống một con mèo bình thường, mà giống một con hơn.

Ngay khi y định thảo luận với hệ thống về vấn đề , bên ngoài vang lên những tiếng ồn ào náo nhiệt.

Loading...