Sau Khi Làm Công Ở Phó Bản Tôi Trở Thành Vạn Người Mê - Chương 88: Tà Thần Giáng Lâm (20)

Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:40:42
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anders tiến lên phía , tỉ mỉ xem xét t.h.i t.h.ể của Mary, đó đầu về phía Judith: “Em g.i.ế.c bà từ khi nào?”

Judith nghiêng đầu , dường như hiểu ẩn ý trong lời của đối phương.

Anders khựng một chút, đổi cách hỏi khác: “Bà ngủ từ lúc nào?”

Lần Judith hiểu, cô bé xoắn góc áo đáp: “Tối qua ạ.”

Anders liếc Mary đang giường. Qua gương mặt đầy những vết hoa vẽ nguệch ngoạc , lờ mờ thấy sự kinh ngạc tột độ của bà , rõ ràng là ngờ chính con gái ruột g.i.ế.c c.h.ế.t.

Hắn quan sát một vòng căn phòng khép cửa , phía sofa ở phòng khách.

Judith vẫn luôn lẵng nhẵng bám theo . Cô bé Anders cúi , từ gầm sofa lôi một vật bọc trong lớp quần áo.

Khi Anders mở lớp áo , một gương mặt quen thuộc lộ diện, đó chính là Judith đang ngay cạnh .

Judith Anders: “Hóa sớm em c.h.ế.t .”

Có lẽ vì tuổi đời còn quá nhỏ nên cô bé hề cảm thấy sợ hãi cái c.h.ế.t của chính , ngược còn tỏ sùng bái vì Anders thể thấu chuyện chỉ bằng một ánh mắt.

Không đợi Anders mở lời dò hỏi, cô bé tự giác "thú tội", kể ngọn ngành câu chuyện.

Chỉ vì Judith vẽ tranh Ariel dán lên tường, Mary đột nhiên nổi điên và lỡ tay g.i.ế.c c.h.ế.t cô bé. Để che đậy hành vi phạm tội, Mary giấu xác con gái , định bụng tìm cơ hội đem chôn.

Thế nhưng bà ngờ rằng, khi làm về và chuẩn ngủ như ngày, thấy Judith đang lù lù ở đầu giường.

“Bà g.i.ế.c em thêm nữa, còn định cầm d.a.o rạch mặt em...” Judith càng lúc càng cúi thấp đầu: “Em cố ý .”

Rõ ràng, Mary cô bé phản sát.

Sau khi trải nghiệm trò chơi gia đình, Judith còn gọi bà nữa.

Anders kiên nhẫn cô bé kể hết, và cũng nhận rằng hóa ngày hôm đó khi cùng đám chơi tới đây, bóng thấy bên cửa sổ chính là hồn ma của Judith. Hắn đưa một tay xoa đầu tiểu nữ hài, ôn tồn hỏi: “Lisa là ai?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Judith ủ rũ cúi gầm mặt, trông như một đứa trẻ làm sai chuyện: “Lisa là một bạn gái em tình cờ thấy đường, bố bạn nắm tay bạn , còn bảo bạn sắp em trai hoặc em gái nữa...”

Anders bấy giờ mới hiểu , hóa kịch bản của Judith đều bắt nguồn từ cuộc sống của khác.

Nghĩ đến biểu cảm kinh ngạc của Diệp Hà khi tin sắp xếp "mang thai", khóe môi khẽ cong lên. khi dư quang liếc thấy t.h.i t.h.ể trong lòng, thu liễm ý .

Hắn Judith, kiên nhẫn hỏi: “Em ngoài ?”

Judith gật đầu. Lúc sinh thời, cô bé hầu như Mary nhốt trong phòng, dù trốn ngoài thì khi bắt về cũng chỉ nhận lấy những trận đòn nhừ tử; khi c.h.ế.t, cô bé càng giam cầm trong căn phòng , thể bước chân khỏi cửa.

Anders cẩn thận bế t.h.i t.h.ể lên bước ngoài. Judith kinh ngạc phát hiện thể rời khỏi nhà, gương mặt lập tức lộ nụ hạnh phúc: “Anh thể chôn em ở khu rừng nhà ? Như em thể chơi cùng Ariel .”

Anders gật đầu đồng ý.

nhanh đó, cô bé như sực nhớ điều gì, cúi đầu nép sát cạnh Anders, nhỏ giọng : “Em xin , đó em từng ước hai thật sự là bố của em.”

Nhìn thấy sự nhút nhát mặt cô bé, Anders mỉm dịu dàng: “Không , em cứ coi như bố cũng .”

“Vậy em vẫn thể gọi Revere là , gọi là bố chứ?” Đôi mắt Judith đột nhiên sáng bừng lên, đầy mong đợi Anders.

Ý trong đôi mắt nhạt màu của Anders lan tỏa như sóng nước: “Chuyện đó thì em hỏi Revere của em .”

Judith đưa tay níu lấy góc áo Anders, theo vài bước bỗng đầu về phía cửa phòng: “Vậy còn t.h.i t.h.ể của bà thì ạ...”

Nghĩ đến Mary, đáy mắt Anders hiện lên một mảnh lạnh lẽo: “Sẽ khác phát hiện thôi.”

Lại một nữa rừng, cả Diệp Hà và Hệ thống đều vô cùng thấp thỏm.

Chỉ điều, nỗi lo của hai bên trái ngược . Diệp Hà thì sốt ruột vì tìm thấy Ariel, còn Hệ thống thì sợ y sẽ thấy diện mạo thật của cô bé.

nghĩ Ariel là Tà thần. Một là vì nó thấy mặt cô bé, hai là dựa suy luận của Diệp Hà. Theo "định luật suy luận" của Diệp Hà mà nó đúc kết : Sự thật luôn ở phía đối diện với kết quả mà y suy luận .

Tuy nhiên Hệ thống cũng , nếu nó lên tiếng phủ định thì sẽ càng kích thích tính hiếu thắng của Diệp Hà, khiến y nhất định gặp bằng Ariel.

Dường như lời cầu nguyện của Hệ thống thành hiện thực, Diệp Hà gọi tên Ariel nhưng vẫn thấy bóng dáng cô bé . Cuối cùng, y dần tuyệt vọng vì cổ họng sắp khản đặc, đành mím chặt môi tìm đường mòn về nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-cong-o-pho-ban-toi-tro-thanh-van-nguoi-me/chuong-88-ta-than-giang-lam-20.html.]

Thế nhưng ngay khi Diệp Hà định rời , y bỗng thấy một giọng quen thuộc: “Đào chỗ xem thử.”

Bước chân khựng , y lách nấp bụi cây gần đó, lén lút ló đầu quan sát.

Cách đó xa bốn đang . Trong đó hai Diệp Hà cực kỳ quen mặt: một là Trấn trưởng, là gã đàn ông trung niên cầm la bàn theo lão. Ngoài còn hai thanh niên lực lưỡng đang cầm dụng cụ đào bới thứ gì đó.

... Trấn trưởng và bọn họ làm gì ở đây? Diệp Hà thầm thắc mắc.

Ý nghĩ đó lóe lên, y thấy một gã thanh niên cao lớn bỗng dừng tay, lau mồ hôi : “Hình như lúc nãy thấy tiếng động gì đó, hình như là tiếng gọi Ariel...”

Rõ ràng gã thấy tiếng gọi của y lúc nãy.

Diệp Hà theo bản năng nín thở, rụt đầu để tránh phát hiện.

Cũng may là gã thanh niên còn lên tiếng phản bác: “Tao thấy gì , Jack, mày ảo giác ?”

Nghe đồng đội , Jack cũng bắt đầu hoài nghi chính .

“Lo mà làm việc , đừng nghĩ chuyện lười biếng.” Giọng của Trấn trưởng vang lên, lão rõ ràng thấy cuộc thảo luận của hai gã thanh niên.

Hai gã ỉu xìu đáp lời.

Ngay khi Diệp Hà ngỡ thoát nạn, y chợt thấy một tiếng cành khô giẫm gãy. Cùng lúc đó, tiếng của Hệ thống vang lên: “ Đội mũ lên chạy mau! ”

Diệp Hà theo phản năng kéo mũ áo khoác lên, đầu chạy bán mạng.

Y vội vàng liếc phía , nhóm của Trấn trưởng áp sát nơi y ẩn nấp, chỉ còn vài bước nữa là tóm y.

Trấn trưởng đang chơi trò "dương đông kích tây"!

Sống lưng Diệp Hà vã mồ hôi lạnh. Y hiểu lời lúc nãy của lão chỉ là để y buông lỏng cảnh giác, thực chất lão sớm mang bao vây , định âm thầm bắt sống y.

Nhận vô tình giẫm gãy cành cây làm kinh động "con mồi", Jack lộ vẻ mặt lo lắng.

Trấn trưởng lúc chẳng rảnh để tính toán chuyện đó. Nhìn bóng đang bỏ chạy, lão biến sắc, hét lên với hai gã thanh niên phía : “Bắt lấy nó cho , sẽ trả thêm gấp đôi tiền!”

“Nếu bắt sống thì g.i.ế.c luôn cũng .”

Kể từ giây phút Jack đối phương gọi tên Ariel, Trấn trưởng ý định để kẻ đó sống sót.

Dưới sự kích thích của tiền bạc, hai gã thanh niên lập tức vứt xẻng xuống, điên cuồng đuổi theo.

Diệp Hà cảm nhận bám sát phía . May mà địa hình ở đây phức tạp, y nhờ tới một nên chút kinh nghiệm, còn hai gã thì may mắn như . Dù cao to khỏe mạnh hơn Diệp Hà nhưng do rành đường rừng nên tốc độ của chúng giảm đáng kể.

Tuy , hai gã thanh niên vẫn bám đuổi dai dẳng.

Thể lực của Diệp Hà đang cạn kiệt nhanh chóng. Y nếu cứ tiếp tục chạy, gục ngã chắc chắn sẽ là .

lúc Diệp Hà đang liếc xung quanh tìm chỗ ẩn nấp, một đôi tay bỗng vươn , một tay tóm lấy cánh tay y, tay bịt chặt miệng y .

Thân thể Diệp Hà cứng đờ, cho đến khi đối diện với đôi mắt nhạt màu mới thở phào nhẹ nhõm, dùng ánh mắt hiệu cho Anders buông tay.

Sau khi bắt gặp ánh của Diệp Hà, Anders mới rụt tay về.

Cảm nhận ấm mềm mại lòng bàn tay lúc nãy, đầu ngón tay nhịn mà khẽ cuộn , đáy mắt lướt qua một tia u ám, nhưng khi chạm tầm mắt của Diệp Hà, thần sắc trở bình thường.

Diệp Hà định hỏi Anders ở đây, nhưng nhớ đến đám của Trấn trưởng vẫn đang lùng sục ngoài , y đành nuốt lời định trong.

Chẳng bao lâu , hai gã thanh niên xuất hiện trong tầm mắt của Diệp Hà. Chúng thở hồng hộc quan sát xung quanh.

Tim Diệp Hà thắt . Vị trí y và Anders đang hề kín đáo, y cảm thấy chỉ cần hai gã tiến thêm vài bước là sẽ thấy ngay.

Thế nhưng điều kỳ lạ là, tầm mắt của hai gã thanh niên cứ quét qua quét mà tuyệt nhiên hề về phía .

Vì đang sử dụng đạo cụ ẩn nên Anders lo phát hiện, nhưng thể cảm nhận cơ thể Diệp Hà đang căng cứng vì lo lắng.

Diệp Hà quả thực căng thẳng. Ngoài nỗi sợ phát hiện , còn nguyên nhân từ Anders.

Y và Anders đang quá gần .

Chỗ nấp thực sự chật chội, Diệp Hà đối diện với Anders, chỉ cần khẽ cử động là hai cơ thể sẽ dán sát , gò má y thi thoảng còn chạm vai .

Loading...