Sau Khi Làm Công Ở Phó Bản Tôi Trở Thành Vạn Người Mê - Chương 86: Tà Thần Giáng Thế Và Cuộc Đối Đầu Với Trấn Trưởng

Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:40:39
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sắc mặt Trấn trưởng biến đổi: "Sao thể, chuyện thì liên quan gì đến ? Ngươi bằng chứng gì ?"

Không chỉ Trấn trưởng kinh ngạc, cả Windsor và Liliane khi thấy lời Anders cũng vô cùng chấn động. Họ ngờ đối phương đột nhiên huỵch tẹt như , chẳng lẽ là chuẩn ngửa bài ?

Anders tiếp tục : "Nghe vị bên cạnh ngài chút năng lực. Hiện tại đồng đội của chúng liên tiếp bỏ mạng, nhờ tay tìm kiếm hung thủ."

Nghe hiểu ý của Anders là chỉ đích danh hung thủ, Trấn trưởng thầm thở phào nhẹ nhõm. ngoài mặt, vẫn cố ý lộ thần sắc nghi hoặc: "Hắn chỉ là một nhiếp ảnh gia bình thường thôi, thể năng lực tìm hung thủ, ngươi ai ?"

Anders đáp: "Cô bé thắt nơ bướm màu tím."

Giọng nhẹ tênh, nhưng Liliane và Windsor cạnh chẳng nhớ nổi cô bé nào như thế, họ chỉ nhớ là ở gần nhà Mary thấy một con quái vật kỳ dị thắt nơ bướm màu tím mà thôi.

Nghe đến đây, sắc mặt Trấn trưởng nháy mắt trở nên khó coi cực độ, nhưng mau chóng phản ứng , đè nén kinh hãi trong lòng hỏi tiếp: "Rốt cuộc là đứa trẻ nhà ai bậy? Ngươi cho , hỏi phụ nó một câu mới ."

Anders tự nhiên thu hết phản ứng của Trấn trưởng mắt, mỉm : "Chỉ là vô tình đụng mặt bên đường, tên cô bé là Ariel."

Nghe thấy cái tên , đồng t.ử Trấn trưởng đột ngột co rụt , còn che giấu nổi sự hoảng sợ mặt nữa.

Lần đến lượt Windsor cũng Trấn trưởng phản ứng lớn với cái tên đó.

Trấn trưởng nhất thời nghẹn lời, căn phòng rơi một lặng im phăng phắc.

lúc , ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng động, phá tan sự yên tĩnh và thu hút ánh của .

Windsor dọa cho giật , lên tiếng hỏi : "Ai đó?"

Dưới sự chú mục của đám đông, gã nhiếp ảnh gia bước , gương mặt để râu quai nón hiện lên vài phần nghi hoặc: "Ở đây mà náo nhiệt ?"

Ánh mắt rơi lên Aaron đang giường, thần sắc tức khắc trắng bệch: "Cái ... làm ..."

Lúc Trấn trưởng cũng hồi thần, sang Anders: "Ta gọi tới , lát nữa họ sẽ mang cái xác ."

Trán vẫn lấm tấm mồ hôi, đồng t.ử chút rã rời, nhưng vẫn gồng giả vờ bình tĩnh.

Anders gật đầu, Trấn trưởng vội vã rời .

Khi rời , Trấn trưởng còn vô tình va gã nhiếp ảnh gia, nhưng đến một câu xin cũng chẳng buồn , cứ thế nghênh ngang bước tiếp.

"Các theo , đừng để Trấn trưởng phát hiện." Anders sang dặn Windsor và Liliane.

Windsor nghi hoặc hỏi: "Vậy còn ..."

Anders rũ mắt : "Tôi làm việc khác."

Gã nhiếp ảnh gia vẻ mặt mê mang ba ngoài, vội vàng truy vấn: "Các thế? Aaron rốt cuộc là xảy chuyện gì?"

"Tôi thể theo các ?"

Ánh mắt dám cái xác bên cạnh thêm một nào nữa, như thể sợ hãi dám đối diện.

Anders ôn tồn : "Chúng ngoài một lát về ngay. Người thu dọn xác sắp tới , ngài thể giúp chúng đón họ một chút ?"

Nghe Anders , gã nhiếp ảnh gia theo bản năng gật đầu, vài giây mới nhận vốn định từ chối. Chỉ là khi phản ứng thì muộn một bước, bóng dáng nhóm Anders biến mất cánh cửa.

Việc đầu tiên Diệp Hà làm khi mở mắt là tìm Tiểu Hắc. Thấy con mèo đen vẫn cuộn tròn cạnh , y mới thở phào nhẹ nhõm.

Mèo đen cũng thấy tiếng động, mở mắt thấy Diệp Hà liền trực tiếp nhào lòng y.

"Không tùy tiện thiết với lạ đấy." Diệp Hà ôm lấy Tiểu Hắc, nghĩ đến cảnh đêm qua con mèo mật với Ilphis, y chút ghen mà véo véo má nó.

Trong đáy mắt mèo đen xẹt qua vài phần mê mang, như thể hiểu Diệp Hà đang gì. nhanh, nó quẳng lời y đầu, thử l.i.ế.m n.g.ự.c y qua lớp áo. Bị từ chối, nó liền cúi đầu, âm thầm tìm cơ hội .

Hệ thống u ám lên tiếng: “... Sáng sớm dạy dỗ con cái . ”

vẻ bất mãn với hành vi "giáo d.ụ.c sớm" của Diệp Hà.

Nghe thấy tiếng Hệ thống, Diệp Hà mới dời sự chú ý khỏi con mèo, bình tĩnh : "Đêm qua gặp Ilphis."

Hệ thống phản ứng còn mạnh hơn cả y: “ Cái... cái gì? ”

ngờ Ilphis hứng thú lớn với Diệp Hà đến thế. điều khiến Hệ thống thấy kỳ lạ hơn là Diệp Hà lúc bình tĩnh đến lạ lùng, hề kích động như .

Diệp Hà: "Trước đây mơ, Ilphis là thật, còn chuyện với ..."

Nghe y , Hệ thống thể giấu giếm thêm nữa, sự thật mà nó nỗ lực che đậy bấy lâu sắp sửa lộ diện .

Diệp Hà nắm bao nhiêu phần sự thật nên Hệ thống sợ đến run bần bật. lúc , nó Diệp Hà một câu khiến nó ngẩn , cứ tưởng nhầm.

Dường như nhận Hệ thống đang run rẩy, Diệp Hà tưởng đối phương đang sợ mấy thứ quái lực loạn thần nên lên tiếng an ủi: "Đừng sợ, Ilphis là con ."

Hệ thống ngờ Diệp Hà an ủi, tâm tình tức khắc phức tạp. Một lát nó mới hậu tri hậu giác nhận ý nghĩa vế của y, cảm thấy vô cùng chấn động.

Hệ thống: “... Thần là con á?! ”

Rõ ràng đó Diệp Hà còn khẳng định chắc nịch rằng Ilphis , chẳng giờ đột ngột ngoắt thừa nhận phận đối phương.

... Chẳng lẽ đây là do Diệp Hà tự suy luận ?

Diệp Hà kể ngọn ngành sự việc cho Hệ thống , còn luôn cả về thỏa thuận giữa y và Ilphis.

Tuy mục đích của Ilphis là gì, nhưng thấy đối phương che giấu phận Tà Thần mặt Diệp Hà, Hệ thống vẫn thầm thở phào. Dù thì hành động của cũng coi như là đang giúp nó.

Hệ thống: “ Ngoài những chuyện đó, còn gì với nữa ? ”

Sắc mặt Diệp Hà biến đổi: "Hắn còn nhiệm vụ của là g.i.ế.c ."

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Nếu đối phương tự mở miệng, y cũng chẳng thể ngờ Ilphis là một gã sát thủ.

Hệ thống: “...”

Nó vốn đoán Ilphis triệu hồi là để g.i.ế.c , nhưng ngờ thẳng thừng như thế.

Rất nhanh, sự chú ý của Hệ thống dời sang thỏa thuận giữa hai . Nghe Diệp Hà chuẩn sẵn đường lui cho , thần sắc Hệ thống cổ quái.

Nếu sự thật đúng như Diệp Hà , thất bại thoát khỏi phó bản trái là một sự may mắn. Bởi vì nếu thỏa thuận mang tính ràng buộc thực tế, thì kết cục của việc thất bại sẽ là cưỡng chế thực hiện.

Nghĩ đến khả năng , tim Hệ thống thắt : “ Chúng mau nghĩ xem Ilphis rốt cuộc là ai . ”

Nó khựng một chút, c.ắ.n răn dối: “ Chẳng suy luận là sở trường của ? ”

Diệp Hà gật đầu, chẳng chút chột mà nhận lấy lời khen: "Ilphis còn vẫn luôn ở bên cạnh , còn chuyện Ariel nhờ tìm cha nữa..."

Nghe y , Hệ thống cũng lâm trầm mặc. Xem Ilphis thật sự khả năng ẩn nấp bên cạnh Diệp Hà bấy lâu mới chuyện như . Trong đầu nó bắt đầu rà soát các đối tượng khả nghi.

Diệp Hà vuốt cằm, tiếp tục suy luận: "Những chuyện Ariel nhờ vả ngoài thì chỉ Judith, Bob, Ariel và ngươi."

Hệ thống cũng vô thức suy nghĩ theo: “ Đầu tiên là loại ... ”

Giữa lúc Diệp Hà đang bực bội vò tóc, khổ sở định dùng phương pháp loại trừ thì đột nhiên thấy một tiếng "Meo" nhỏ xíu và đầy vụng về.

Diệp Hà ngẩn : "Hệ thống, ngươi kêu ?"

Giọng Hệ thống mang theo vài phần kinh ngạc: “ Là mèo của kêu đấy. ”

Nghe , Diệp Hà vội vàng cúi xuống . Con mèo đen trong lòng y đang đặt hai cái móng vuốt lên cánh tay y, đón lấy ánh mắt của chủ nhân kêu thêm một tiếng: "Meo."

Diệp Hà thế mà vài phần lo lắng trong tiếng kêu đó. nhanh, sự kinh hỉ choán lấy tâm trí y, y bế thốc con mèo lên: "Con thế mà gọi cha cơ đấy!"

Hệ thống định chúc mừng thì nghẹn họng.

Con mèo đen hiển nhiên chẳng nhận chiếm tiện nghi, thấy Diệp Hà mỉm thì vẻ cũng yên tâm hơn nhiều.

Cũng chẳng trách Diệp Hà vui mừng đến thế, bởi từ lúc mang về, Tiểu Hắc từng kêu tiếng nào, đây là đầu tiên y thấy tiếng nó.

Tâm trạng căng thẳng từ lúc ngủ dậy của Diệp Hà nháy mắt tan biến, y kìm mà hôn một cái rõ kêu lên mặt mèo.

Mèo đen hiển nhiên ngờ y sẽ đột nhiên hôn , cơ thể nó tức khắc cứng đờ.

Diệp Hà âu yếm nó: "Ngoan, kêu một tiếng nữa xem nào, meo meo meo?"

Dưới sự cổ vũ của y, mèo đen kêu thêm một tiếng: "Meo."

Hệ thống cảm thấy tiếng mèo kêu quen thuộc đến lạ. Giờ nghĩ kỹ , tiếng kêu của nó chẳng khác nào bản của Diệp Hà lúc dạy học cho nó đây.

Sở dĩ nó nhớ rõ như là vì từng chê bai Diệp Hà phát âm chuẩn, làm hỏng cả đời mèo. Giờ xem , con mèo đúng là đang học theo tiếng kêu của Diệp Hà thật .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-cong-o-pho-ban-toi-tro-thanh-van-nguoi-me/chuong-86-ta-than-giang-the-va-cuoc-doi-dau-voi-tran-truong.html.]

Tiếng đập cửa thình lình vang lên từ tầng một, phá tan thời gian mật ấm áp của Diệp Hà và "con trai".

Vì bài học rút từ vụ của Robert , Diệp Hà hết sức cẩn thận, y bí mật ghé sát lan can tầng hai để quan sát tình hình phía .

Nhìn thấy đang gõ cửa là Bob, dây thần kinh căng thẳng của mới giãn . Tuy nhiên, vì vẫn canh cánh trong lòng khả năng đối phương chính là Ilphis, nên khi xuống mở cửa, Diệp Hà vẫn hề buông lỏng cảnh giác.

Dù Bob tuổi còn nhỏ nhưng đặc biệt nhạy cảm với thái độ của khác. Cậu nhóc nhanh chóng nhận sự bất thường của Diệp Hà, bèn lo lắng hỏi: "Anh Revere, ?"

Hệ thống bộ dạng run rẩy như cầy sấy của thằng bé mập, ngập ngừng bảo: “ Ta cảm thấy khả năng Bob là Ilphis thấp. ”

Diệp Hà cũng thấy Bob chẳng nét gì giống Ilphis, nhưng dư quang liếc thấy con mèo đen trong lòng, y chợt nảy một vấn đề cốt yếu: Trước đó mèo đen tỏ thiết với Ilphis, liệu vì nó quen đối phương từ ?

Mà nghĩ thì, đây Tiểu Hắc chính là mèo của Bob...

Diệp Hà đột nhiên thẳng Bob, ánh mắt sắc như đuốc: "Ilphis?"

Bob ngơ ngác: "Ai cơ ạ?"

Diệp Hà bồi thêm: "Nữ thần của nhóc ..."

Mắt Bob đỏ hoe, rõ ràng là chạm nỗi đau thầm kín.

Thấy Bob vẻ gì là đang diễn kịch, Diệp Hà tạm thời loại bỏ hiềm nghi cho nhóc, nghi hoặc hỏi: "Sao nhóc tới đây?"

Bob lập tức dời chú ý. Nhớ mục đích chính của , nhóc quên bẵng việc thắc mắc tại Diệp Hà hỏi câu kỳ quặc , trái giơ túi giấy trong tay lên: "Đây là bánh quy em mới làm, em mang sang biếu một ít."

đó Diệp Hà luôn chiếu cố nên Bob cũng sẵn lòng chia sẻ đồ ăn làm cho .

Nghe Bob , trong lòng Diệp Hà dâng lên một luồng cảm xúc cảm động. Nghĩ đến việc nãy còn nghi ngờ , giọng điệu tự chủ mà mang theo vài phần chột : "Cảm ơn nhóc nhé."

Khi Diệp Hà đón lấy túi giấy, đầu ngón tay y vô tình chạm tay Bob. lúc đó, Bob cảm nhận một ánh sắc lẹm từ con mèo đen phóng tới, khiến nhóc lạnh cả sống lưng, theo bản năng bỏ chạy.

đây từng nuôi con mèo một thời gian, nhưng thừa nhận rằng, mỗi đối mặt với nó, Bob đều cảm thấy sợ hãi một cách khó hiểu.

Ngay khi Bob nhanh chóng rụt tay , mèo đen cũng thu hồi ánh mắt.

Diệp Hà cũng nhận sự khác thường của Bob, kỳ quái hỏi: "Sao thế?"

Bob nuốt nước miếng cái ực, đối diện với tầm mắt lạnh băng của mèo đen, ý định mách lẻo với Diệp Hà nháy mắt dập tắt. Nghĩ đến cái đau thấu xương của vết cào , Bob lắc đầu nguầy nguậy: "Không ạ, em... em về làm bài tập đây."

"Đợi ..." Diệp Hà định gọi , nhưng cái hình tròn vo của Bob lúc linh hoạt lạ kỳ, chỉ loáng một cái chạy mất hút.

Nhìn bóng lưng Bob biến mất, Diệp Hà thở dài: "Mình còn đang định hỏi nhóc đó xem thấy tin gì về Ariel , mà chạy nhanh thế ..."

Cậu cúi đầu con mèo trong lòng. Tiểu Hắc đang ngoan ngoãn rúc lòng y, đôi mắt xanh biếc phản chiếu gương mặt đầy nghi hoặc của Diệp Hà: "Tiểu Hắc, Bob đang sợ gì đó ?"

Mèo đen thấy đầu ngón tay y đặt mặt, liền vươn móng vuốt ôm lấy nhẹ nhàng l.i.ế.m láp.

Cảm giác tê ngứa như dòng điện xẹt qua đầu ngón tay, bộ dạng ngây thơ của mèo đen, Diệp Hà lắc đầu: "Thôi, làm mà mày cơ chứ."

Sau khi tạm thời loại trừ Bob, Diệp Hà chuyển đối tượng nghi vấn sang Ariel. Tuy đối phương là ủy thác nhiệm vụ, nhưng thực tế y từng thấy mặt cô bé, hơn nữa ngay cả Bob cũng tên Ariel, ngoại trừ khả năng cô bé tự đạo tự diễn.

Nghĩ đến việc suýt chút nữa gặp Ariel nhưng lỡ mất, Diệp Hà cảm thấy não nề.

Sau khi hỏi Hệ thống về thọ mệnh còn , quyết định đóng cửa tiệm một ngày để tìm Ariel.

Diệp Hà cứ ngỡ Bob tên cô bé là do tuổi nhỏ, nhưng ngờ khi hỏi mấy quen trong trấn, ai nấy đều lắc đầu bảo từng qua cái tên Ariel bao giờ.

Diệp Hà lờ mờ nhận điều bất thường: "Hiềm nghi của cô bé lớn thật đấy..."

duy nhất từng thấy diện mạo của Ariel, Hệ thống hiện giờ nhớ vẫn còn thấy rùng . Nó định khuyên ngăn Diệp Hà nhưng hiện đang khó khăn lắm mới tìm chút manh mối, tất nhiên đời nào chịu bỏ cuộc.

Cậu quyết định khu rừng cạnh núi thử vận may, sẵn tiện kiểm tra xem Judith gì khả nghi .

Để đảm bảo an , Diệp Hà để mèo đen ở nhà, một lên đường. Sợ nó lời mà bám theo, y xoa đầu nó như dỗ trẻ con: "Nếu ngoan ngoãn ở nhà, tối về sẽ thưởng."

Không vì hiểu lời y mà con mèo đen thế mà thật sự tiến lên nữa.

qua một nên Diệp Hà ngựa quen đường cũ, nhanh tới cửa nhà Judith.

Còn kịp gần căn nhà, Diệp Hà thấy một bóng dáng quen thuộc. Y ngờ thể bắt gặp Anders cửa nhà Mary.

Sự hiện diện của Anders lạc lõng với căn nhà nát bét bên rìa trấn . Ngũ quan tinh xảo, ôn hòa, chỉ cần ở đó thôi cũng tỏa khí chất của một quý ông lịch lãm. Nhìn cử chỉ cao sang của đối phương, Diệp Hà đoán hẳn sinh trong một gia đình vô cùng giàu .

Hắn mặc một chiếc sơ mi đen bên trong, khoác ngoài là chiếc áo choàng màu nâu thẫm, rõ ràng chỉ là bộ đồ công sở đơn giản nhưng mặc lên chẳng khác gì mẫu sàn diễn thời trang.

Anders đang gì đó với cánh cửa đang đóng chặt.

Nghe tiếng bước chân, đầu , thấy Diệp Hà đang cách đó xa liền nở nụ chào hỏi : "Chào , Revere."

Nguyên bản Diệp Hà còn đang lưỡng lự xem nên đợi Anders mới , nhưng thấy đối phương phát hiện , cũng do dự nữa, vờ như tình cờ tới chào .

... mà tại Anders ở đây? Diệp Hà thầm nghi hoặc.

Cậu định mở miệng hỏi thì Anders nhanh chóng giành lấy quyền chủ động. Khóe môi khẽ nhếch, lộ nụ ôn hòa vô hại: "Sao ở đây ?"

Diệp Hà đáp: "Tôi tới tìm Judith..."

Cậu còn dứt lời, cánh cửa vang lên giọng sợ hãi của Judith: "Anh Revere đấy ạ?"

Ngay giây tiếp theo, tiếng vặn khóa vang lên, cửa phòng mở . Gương mặt tươi của Judith lộ khe cửa, nhưng cô bé sực nhớ điều gì đó, vội đặt ngón tay lên môi làm dấu suỵt, nhỏ giọng nhắc nhở: "Mẹ em đang ngủ, hai nhà hãy khẽ thôi nhé."

... Mary thế mà ở nhà?

Diệp Hà thầm cảm thấy may mắn vì sáng suốt mang theo Tiểu Hắc, bằng e là sẽ kích động đến Mary.

Anders bỗng nhiên xáp gần, ghé tai Diệp Hà thầm với âm lượng chỉ đủ hai thấy: "Cô bé vẻ thích . Lúc nãy thế nào em cũng chịu mở cửa, đến là em mở ngay."

Hắn cao hơn Diệp Hà nửa cái đầu, khi thu hẹp cách trông cứ như đang ôm trọn đối phương lòng.

Diệp Hà cảm nhận luồng nóng từ lời của lọt lỗ tai, mang theo một cảm giác ngứa ngáy kỳ lạ. Cậu theo bản năng bước lên phía một bước để giãn cách với : "Chắc vì chúng duyên thôi!"

Diệp Hà cố ý về phía căn nhà. Judith dường như thấy hai theo nên đang đằng xa lặng lẽ quan sát, như hỏi tại họ còn .

Thấy Diệp Hà đột ngột tránh né, Anders cũng hề tức giận, tỏ như nhận thấy điều gì mà lặng lẽ theo .

Vì thấy Anders và Diệp Hà vẻ quen nên Judith cũng mặc kệ cho Anders phòng.

Dù vẻ ngoài Mary luôn ăn diện lòe loẹt nhưng bên trong căn nhà vô cùng mộc mạc, thậm chí còn bẩn thỉu, quần áo bẩn vứt đống sofa. Diệp Hà cũng hiểu vì da của Judith trắng bệch như : căn nhà trong bóng râm, hầu như đón ánh mặt trời, ngay cả ban ngày bật đèn trông vẫn tối tăm ẩm thấp.

Dư quang của Anders lướt qua gầm sofa nhanh chóng thu hồi ánh mắt.

Căn nhà tổng cộng ba phòng. Theo lời Judith, Mary hiện đang ngủ trong căn phòng duy nhất đóng cửa .

Judith rõ ràng hưng phấn sự ghé thăm của Diệp Hà, cô bé ríu rít dẫn y xem phòng của , khiến y nhất thời xen câu nào.

Anders bóng lưng Judith, bỗng mở lời: "Có vẻ như thường ngày cô bé thiếu thốn sự quan tâm nên mới coi như trai."

Nghe lời Anders , Diệp Hà nghĩ đến việc Judith từng bảo phần lớn thời gian cô bé đều nhốt một trong nhà, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa. Cậu theo tầm mắt của Anders, phát hiện Judith vẻ gầy nhiều, váy áo dính đầy bụi bẩn, trông lếch thếch vô cùng.

Phòng của Judith cũng đơn giản, chỉ một chiếc giường và một cái bàn gỗ mục nát, tường dán đầy những bức tranh cô bé vẽ, tất cả đều theo phong cách trừu tượng. Trên bàn cũng vương vãi vài bức vẽ, nhưng là vẽ các loại đồ ăn.

Chỉ là tường vẫn còn vài vết xé nham nhở, trông như vốn dĩ tranh dán ở đó nhưng ai đó dùng vũ lực xé xuống, kèm theo cả những vết cào xước.

Diệp Hà nhanh chóng đảo mắt một vòng quanh phòng nhưng tìm thấy bóng dáng Ariel , trong lòng thoáng chút thất vọng.

"Ba chơi là xinh để chơi trò gia đình luôn!" Judith xoay , đếm đủ , mắt cong cong Anders và Diệp Hà, vỗ tay nhỏ giọng reo lên.

Diệp Hà lúc tâm trí đều đang đặt việc truy tìm phận Ilphis, chẳng còn tâm mà chơi trò gia đình, y theo bản năng định từ chối: "Hôm nay chúng tạm chơi ? Anh chuyện hỏi em, lát nữa sẽ bù cho..."

Judith rũ mắt, vẻ mặt vẻ buồn, hốc mắt và bờ môi đều ửng đỏ: " giờ từng ai chịu chơi trò gia đình với em cả, đây là tâm nguyện của em mà..."

Thấy bộ dạng đó, Diệp Hà khựng : "Ariel chơi với em ?"

Nghe thấy cái tên Ariel, Anders liếc Diệp Hà một cái.

Judith lắc đầu: "Bọn em đủ ."

lúc , Anders bỗng lên tiếng hỏi: "Vậy chúng phân vai thế nào đây?"

Gương mặt Judith rạng rỡ nụ , cô bé chỉ tay Anders: "Anh sẽ đóng vai Ba."

Sau đó cô bé chỉ Diệp Hà: "Còn Revere sẽ là Mẹ của em."

Diệp Hà: "......."

Nụ mặt y tắt ngúm ngay lập tức.

Loading...