Sau Khi Làm Công Ở Phó Bản Tôi Trở Thành Vạn Người Mê - Chương 80: Tà Thần Giáng Lâm (12) - Thú Bông Sát Nhân Và Sự Xuất Hiện Của "chủ Nhân"
Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:38:19
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước đó, sự chú ý của Diệp Hà đều dồn hai con gấu nâu đột nhiên dậy, mãi đến khi cổ tay y một bàn tay lạnh lẽo nắm chặt lấy.
Cơ thể Diệp Hà cứng đờ, theo bản năng cúi đầu xuống, phát hiện đó là một con búp bê phương Tây trông cực kỳ giống đang ở gần y nhất.
Diệp Hà nhớ rõ lúc nãy vẫn còn mặt đất, giờ nắm lấy cổ tay y định dậy. Nếu ánh sáng mờ ảo, những khớp xương hình cầu đặc trưng của búp bê ở cổ tay quá rõ ràng, khoảnh khắc Diệp Hà còn tưởng đối phương là con .
“Ở với ...” Con thú bông tuy miệng hề mở , nhưng Diệp Hà thấy một tiếng sắc nhọn, giống như tiếng móng tay dài quẹt qua mặt kính, vô cùng chói tai.
Cảnh tượng thật sự quá mức quỷ dị, nhân lúc đối phương vững, Diệp Hà đột ngột hất tay , theo bản năng nép sát bên Liliane, nắm lấy cánh tay cô lo lắng : “Cô mau xem...”
Y chỉ cho Liliane thấy con búp bê bắt lấy , nhưng nhanh Diệp Hà khựng , kinh ngạc căn phòng dày đặc những con thú bông đang di chuyển.
đôi mắt của chúng vẫn hề thần thái, trong ánh mắt vô hồn đó phản chiếu hình bóng của Diệp Hà và Liliane, khiến Diệp Hà cảm thấy như đang đối diện với hàng trăm tấm gương, nhất thời sởn gai ốc.
Liliane trả lời lời Diệp Hà, sắc mặt cô hẳn là bình tĩnh, mà đúng hơn là trắng bệch như giấy.
Diệp Hà thần sắc của cô, đột nhiên chút hiểu ý nghĩa của câu “mau chạy ” mà Liliane .
Chỉ là dù Diệp Hà hiểu sớm hơn thì cũng chẳng ích gì, căn phòng hề cửa chính cửa sổ để họ thoát khỏi tình cảnh mắt.
Mà Liliane hiển nhiên cũng nhận điều , khi xong câu chạy mau, cô liền ngây tại chỗ, tay chân lạnh ngắt chuyện diễn .
Càng lúc càng nhiều thú bông tụ tập về phía Diệp Hà và Liliane, vì tất cả đều về cùng một hướng nên vài con thú bông đồng bọn giẫm chân, cổ bẻ gập theo một góc độ bình thường, nhưng những con thú bông khác chẳng hề , cứ thế giẫm lên cơ thể đồng bọn, ập đến như một làn sóng kiến.
Những con thú bông vốn lông xù đáng yêu ngày thường, lúc biến thành cơn ác mộng của hai , chúng đùa nhào tới, con thì ôm lấy tay Diệp Hà, con khác ôm chặt lấy chân y.
Diệp Hà cố sức nâng cánh tay hất chúng , nhưng khi thấy một con thỏ trắng ném lên tường đột nhiên biến thành một vũng máu, đó hóa thành đống thịt nát dính dính chảy xuống từ vách tường, đồng t.ử y đột nhiên co rụt , khoảnh khắc định nâng tay lên nữa bỗng nặng nề như ngàn cân.
Những con thú bông thế mà là thật ?!
Nghĩ đến cảm giác lông xù khi con thỏ trắng bám cánh tay lúc nãy, Diệp Hà dù thế nào cũng thể liên tưởng nó với m.á.u thịt thật sự .
Những con thú bông đó dường như thấu sự do dự của y, càng thêm điên cuồng lao lên y, dùng giọng sắc nhọn hì hì: “Ngươi g.i.ế.c nó ... ngươi g.i.ế.c nó ...”
Diệp Hà thấy lời chúng , ngược lấy tinh thần, gian nan đưa tay gỡ những con thú bông , mặt vô cảm : “G.i.ế.c chóc gì chứ? Các ngươi chỉ là ảo giác do vỏ đại não của tạo thôi, đều là giả hết.”
Vẻ mặt như thể là chúa tể của giấc mơ của y nhất thời dọa đám thú bông , tuy chúng hiểu nhưng hiển nhiên là chấn động nhỏ.
Mà Diệp Hà cũng nhân cơ hội hất văng một phần thú bông , nhưng đám thú bông đó nhanh bám lên như lũ kiến phiền phức.
Dù sức chiến đấu của đám thú bông mạnh, chỉ cần giật một cái là đứt tay đứt chân, nhưng khổ nỗi chúng quá đông, đang bào mòn thể lực của Diệp Hà.
... Liliane rốt cuộc đang mơ cái quái gì thế ?!
Dù hỏi Liliane bên cạnh, nhưng thấy đối phương cũng mang vẻ mặt kinh hoàng, Diệp Hà sẽ hỏi đáp án.
Lúc Liliane mất vẻ bình tĩnh mà Diệp Hà thấy đó, ánh mắt cô chằm chằm hai con gấu nâu khổng lồ mặt, chẳng thèm quan tâm đến đám thú bông đang leo trèo .
Liliane thật sự quá quen thuộc với hai con gấu nâu . Mười mấy năm , cách nhà cô xa một cửa hàng búp bê phương Tây bán đồ chơi nhồi bông, chủ cửa hàng là một cặp vợ chồng thường xuyên mặc bộ đồ gấu nâu cồng kềnh để mời khách, những con thú bông đó đều do họ tự tay làm.
Khi còn nhỏ, Liliane cũng giống như những cô bé khác, sức kháng cự với những thứ lông xù , cô từng mua ít đồ chơi ở đó, còn chụp ảnh chung với con gấu nâu.
Cho đến một ngày, cô ngửi thấy mùi hôi thối từ con sóc nhồi bông, rạch đường chỉ khâu thì thấy những ngón tay đứt lìa và một đống thịt vụn giấu bên trong lớp bông, chuyện về cửa hàng đồ chơi đó mới đưa ánh sáng khi cô báo cảnh sát.
Sau khi cảnh sát bắt giữ cặp vợ chồng đó, họ tìm thấy thêm nhiều thú bông nhồi tứ chi trẻ em trong hầm nhà họ. Cặp vợ chồng thực chất là những kẻ sát nhân biến thái, mục tiêu của họ là những đứa trẻ yếu đuối và đơn thuần hơn lớn. Những đứa trẻ đó họ g.i.ế.c c.h.ế.t phân xác, đó khâu thú bông để trong hầm như những món đồ triển lãm. Chỉ là đó họ sai sót, để lẫn một “chiến lợi phẩm” đống thú bông bình thường, còn vô tình bán cho Liliane, lúc tội ác mới vạch trần.
Vì cặp vợ chồng ngày thường tính tình ôn hòa, trẻ em yêu mến, nên dù trấn thường xuyên trẻ em mất tích, cũng ai nghi ngờ đến họ.
Bạn học của Liliane cũng trong những đứa trẻ mất tích đó, nghĩ đến bạn từng sớm tối bên giờ biến thành con thú bông lạnh lẽo, cô liền cảm thấy tay chân lạnh toát. Mà cặp vợ chồng cũng chính Liliane là tố cáo họ, ngày tòa, Liliane cũng mặt, chỉ là cặp vợ chồng đó phán t.ử hình.
Họ Liliane với ánh mắt âm hiểm, mở miệng đe dọa: “Chỉ cần còn sống ngày nào, sẽ tìm cách g.i.ế.c ngươi ngày đó.”
Ánh mắt tàn độc của hai đó khắc sâu tâm trí Liliane, trở thành bóng ma thể xua tan. Sau cô tránh xa những con thú bông mềm mại, ngay cả khi thấy mặc đồ thú bông trong trung tâm thương mại cô cũng sẽ kéo bạn bè thật xa, chỉ ngờ trong mơ, cô gặp họ.
Lý trí bảo Liliane đây chỉ là mơ, nhưng cô dường như năm mười mấy tuổi, chỉ thể kinh hoàng con thú bông rạch , c.h.ế.t lặng cha đưa báo cảnh sát.
Hai con thú bông cũng tiến về phía Diệp Hà và Liliane, vì cơ thể nặng nề nên bước chân của chúng vô cùng chậm chạp. theo mỗi bước của hai con thú bông, Diệp Hà thể cảm nhận cả căn phòng dường như rung chuyển nhẹ.
Một trong hai con thú bông đôi mắt làm bằng cúc áo dường như khâu chắc, nhanh chóng rơi xuống đất, nhưng con thú bông đó hề cúi đầu nhặt lên.
Diệp Hà nhanh chóng nguyên nhân —— tại vị trí cúc áo rơi của con gấu nâu, bỗng nhiên lòi một con mắt còn dính dây thần kinh thị giác, con mắt vằn vện tia m.á.u rủ xuống, đung đưa nhẹ theo chuyển động của con gấu.
Cái ... cái thực sự vượt xa phạm trù con .
Diệp Hà lặng lẽ dẹp bỏ ý định chào hỏi đối phương, lúc đầu y bối cảnh màu hồng còn tưởng đây là một giấc mơ ấm áp, ngờ đúng như lời y than vãn với Hệ thống, vô tình lạc ác mộng của khác.
Mà con mắt lòi mang theo ác ý vô cùng, chằm chằm Liliane bên cạnh Diệp Hà, mở miệng : “Liliane, tới g.i.ế.c ngươi đây.”
Giọng nó khàn đặc như giấy nhám chà qua, vô cùng khó chịu.
Con gấu nâu còn cũng phụ họa theo, đó là một giọng nữ sắc nhọn, vốn dĩ qua hẳn là hiền từ, nhưng trong cảnh vẻ vô cùng quỷ dị.
Theo tiếng mở miệng của hai con gấu nâu, Diệp Hà thể cảm nhận đám thú bông bắt đầu xao động, sức mạnh đột ngột tăng lên, như ép y ngã xuống đất: “Ở đây! Cùng c.h.ế.t !”
“Hãy cùng chúng biến thành thú bông nào!”
Liliane cũng gặp tình cảnh tương tự, trán cô lấm tấm mồ hôi lạnh, con gấu nâu đang ngày càng tiến gần, đám thú bông đè chặt thể né tránh, bên tai là những giọng quen thuộc của đám thú bông:
“Liliane, là bạn học Linda của ngươi đây, ngươi còn nhớ ? Ngươi cơ thể mới của , bên trong thể chứa cả tay chân của ngươi đấy...”
“Gia nhập với chúng Liliane, chẳng ngươi thích nhất thú bông ? Cảm giác biến thành thú bông tuyệt lắm!”
“Liliane, tỉnh !” Diệp Hà thấy con gấu nâu lôi từ một con d.a.o phay dính máu, hiểu rằng tình hình vượt quá tầm kiểm soát.
y mới gọi một tiếng một con thú bông đưa tay bịt miệng .
Chỉ khi Liliane, đang mơ, tỉnh thì họ mới cơ hội rời khỏi giấc mơ . hiển nhiên, bản Liliane là chịu ảnh hưởng lớn nhất từ giấc mơ.
Tuy nhiên, tiếng gọi của Diệp Hà khiến Liliane tỉnh táo trong thoáng chốc, và hai con thú bông cũng ném tới ánh mắt độc địa.
Liliane theo bản năng về phía Diệp Hà, trong ánh mắt của y, cô thấy dáng vẻ hiện tại của .
Đừng sợ hãi... đừng sợ hãi...
Cô trưởng thành .
“Ngươi chúng tù bao nhiêu năm ở trong đó ?! Ta băm vằm ngươi!” Con gấu nâu thô lỗ tới mặt hai , múa may con d.a.o phay trong tay: “Ta chờ đợi ngày lâu lắm .”
Diệp Hà: “...”
Liliane tự nhiên cũng thấy câu , cô nhận tình hình mắt , dường như chỉ đơn thuần là một cơn ác mộng bình thường nữa.
Cô hất văng mấy con thú bông đang đè tay, thèm để ý đến những vũng m.á.u khi chúng ngã xuống đất, vật lộn định thò tay túi lấy đạo cụ sinh tồn của , nhưng đầu ngón tay trong túi chỉ chạm một thứ mềm mại.
Sống lưng Liliane lập tức toát mồ hôi lạnh, cô cúi đầu xuống, một con sóc nhồi bông quen thuộc chui từ túi của cô, thút thít ôm lấy cánh tay cô: “Ta đau quá, ngươi rạch bụng ...”
Mà bụng của đối phương căng tròn như phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i mười tháng, bụng hở một khe nứt, bên trong ngoài những thớ thịt đan xen còn chứa đầy đạo cụ của cô.
Liliane theo bản năng sờ túi, đạo cụ trong túi cô quả nhiên còn. Một thoáng do dự khiến cô mất cơ hội, đám thú bông đó giống như lũ linh cẩu đang rình rập, tìm đúng thời cơ là lao lên.
Hai con gấu nâu cũng tới mặt Diệp Hà và Liliane, theo sự rung chuyển của sàn nhà, Diệp Hà thậm chí thể cảm nhận những giọt m.á.u d.a.o phay nhỏ xuống quần áo , lưỡi d.a.o dường như chỉ cách gò má y vài centimet.
Y ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc quẩn quanh lưỡi dao, khiến buồn nôn.
Phía Liliane cũng , cả hai đều tầng tầng lớp lớp thú bông đè chặt thể nhúc nhích, giống như những con cừu chờ làm thịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-cong-o-pho-ban-toi-tro-thanh-van-nguoi-me/chuong-80-ta-than-giang-lam-12-thu-bong-sat-nhan-va-su-xuat-hien-cua-chu-nhan.html.]
Xong đời , Liliane rốt cuộc đang mơ ...
Diệp Hà tuyệt vọng nghĩ thầm, y dùng dư quang liếc Liliane, nhưng cổ cũng đè chặt thể cử động.
Ngay khi y sắp từ bỏ việc vùng vẫy, đám thú bông y như sợ hãi điều gì đó, rút lui như thủy triều, ngay cả hai con gấu cầm d.a.o phay cũng thu d.a.o , run rẩy lùi vài bước như cảm nhận điều gì đó.
Phía Liliane cũng diễn tình cảnh tương tự.
Diệp Hà về phía Liliane, còn tưởng là cô làm gì đó, nhưng Liliane cũng tỏ vô cùng mờ mịt sự rời đột ngột của đám thú bông, ngơ ngác Diệp Hà.
Ngay đó, một cảnh tượng khiến cả hai càng thêm kinh ngạc xảy , hai con gấu nâu còn vô cùng hung hăng bỗng nhiên ngã lăn đất như đang ăn vạ, và hành động của chúng giống như một tín hiệu, đám thú bông nhỏ cũng lượt học theo, la liệt một mảnh.
Nếu vì những vết m.á.u và tay chân thú bông đứt lìa sàn, cảnh tượng lúc thực sự giống như lúc họ mới tỉnh dậy.
“Chúng ... cứu ?” Diệp Hà chắc chắn , y tiến lên một bước, xem xét tình hình của hai con gấu nâu .
Y thấy một tiếng rên rỉ.
Diệp Hà cúi đầu , hóa là y vô tình giẫm cánh tay của một con gấu nâu, đối phương giẫm đau nhưng dám phát tiếng, chỉ đành đưa tay bịt miệng, nuốt ngược âm thanh cổ họng, cứ như thể thứ gì đó phát hiện .
Diệp Hà: “...”
Vì tay con gấu d.a.o phay nên y thử đá thêm vài cái, nhận là ánh mắt giận mà dám của nó.
Đối phương thế mà thực sự dám động thủ.
Liliane tìm con sóc đang giữ đạo cụ của , trầm giọng : “Chúng đang sợ hãi điều gì đó, thứ gì đó còn khủng khiếp hơn sắp đến .”
Cũng chính vì , cô cần nhanh chóng lấy đạo cụ.
Diệp Hà lập tức căng thẳng, hốt hoảng quanh quất, nhưng phát hiện dấu hiệu của thứ gì đang đến gần. Y hỏi Liliane tại , nhưng đầu thấy Liliane đang tập trung hết sức tìm kiếm thứ gì đó.
Việc chạm đám thú bông khiến đầu ngón tay Liliane run rẩy, mà đám thú bông đó cũng đang lén lút làm những hành động nhỏ để cản trở cô, vì dù Liliane sốt ruột đến thì tốc độ cũng thể nhanh hơn .
Diệp Hà: “Cô đang tìm gì ? Có cần giúp ?”
Liliane gật đầu, lúc cô cũng còn tâm trí mà nghiên cứu phận của đối phương. Vì trải nghiệm suýt cùng ăn d.a.o , cô tiềm thức coi đối phương là cùng phe với .
Nghe đối phương thể giúp chống thứ khủng khiếp , Diệp Hà vội vàng cúi đầu giúp đỡ.
Mái nhà bỗng nhiên biến mất, Diệp Hà theo bản năng ngẩng đầu lên, nhưng vì luồng ánh sáng mạnh ập đến nên thể nheo mắt .
Mãi đến khi thích nghi với luồng sáng , y mới hiểu luồng sáng mạnh đến từ chiếc đèn chùm đột nhiên xuất hiện đỉnh đầu.
Chỉ là chiếc đèn chùm giống những chiếc Diệp Hà thường thấy, nó to gấp ba bốn bình thường. Cũng chính vì , ánh sáng phát từ nó khiến Diệp Hà khó thích nghi.
Ngoài chiếc đèn chùm, trần nhà cũng vô cùng rộng lớn, Diệp Hà cảm thấy như giam cầm trong một góc nhỏ của thế giới, dù ngửa cổ hết cỡ cũng thể thấy điểm cuối của trần nhà.
Y vốn tưởng giấc mơ của Liliane chỉ là một căn phòng như thế , ngờ bên ngoài căn phòng hiển nhiên còn một căn phòng lớn hơn, giống như búp bê Nga .
Lúc Liliane cũng thấy động tĩnh mà lên, theo hướng mắt của Diệp Hà. Thấy cảnh tượng , cô cũng lộ vẻ kinh ngạc: “Đây... đây là...”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Nhìn trần nhà khổng lồ quá mức , trong lòng Liliane nảy sinh vài phần dự cảm bất lành, ý nghĩ lúc của cô cũng tương tự như Diệp Hà, nhưng còn sâu xa hơn một chút.
... Nơi hai đang lúc giống như một căn phòng chứa đồ chơi hơn, mà cô và Diệp Hà bên cạnh cũng giống như một trong những món đồ sưu tập của căn phòng .
Hay cách khác, cô và Diệp Hà giống như những con búp bê trong phòng đồ chơi .
Dù thì đám thú bông thương còn chảy máu, nhưng lúc nãy cô định c.ắ.n môi dùng nỗi đau để đ.á.n.h thức , dù c.ắ.n rách môi cũng cảm thấy đau đớn chảy máu.
Rất nhanh, tầm mắt lên trần nhà của hai chặn , cả hai bao phủ bởi một bóng đen, và bóng đen đó chính là nửa khuôn mặt xuất hiện bên ngoài căn phòng của họ.
Đôi mắt màu xanh lục đang về phía hai , sự quen thuộc khiến Diệp Hà kinh hãi.
Một cái tên chực chờ thốt trong lòng y.
tại Ilphis ở đây, nếu là giấc mơ của y thì còn lý, đằng rõ ràng là giấc mơ của Liliane mà...
Liliane cũng đang kinh ngạc đối diện với đôi mắt xinh , tuy đối phương chỉ lộ nửa khuôn mặt, nhưng từ đôi mắt xanh lục và sống mũi thẳng tắp cũng thể đoán đối phương một dung mạo tinh xảo mờ ảo giới tính.
Khi khuôn mặt đó lộ bộ, suy đoán của Liliane cũng chứng thực, chỉ là cô thể vui mừng nổi. Dung mạo tinh xảo vượt xa con của đối phương khiến cô ngẩn ngơ trong chốc lát, nhưng nhanh đó là cảm giác bất an.
Cô thể cảm nhận , đám thú bông đầu ngón tay cô đang run rẩy dữ dội hơn, hiển nhiên mà chúng sợ hãi đến.
Diệp Hà nghiêm túc suy nghĩ về khả năng cùng đám thú bông giả c.h.ế.t sàn, câu đầy phẫn nộ “ gặp ” của thanh niên tóc bạc vang lên bên tai y.
Hơn nữa hiện tại Ilphis trở nên to lớn hơn y gấp nhiều , mang cho y cảm giác áp bách sâu sắc hơn.
Diệp Hà chỉ thể cầu nguyện Ilphis cũng giống như Liliane, đừng nhận y, nhưng lời cầu nguyện của y vẫn giống như khấn vái mộ, hề lời đáp .
Ánh mắt Ilphis nhanh chóng khóa chặt lấy Diệp Hà, dư quang liếc thấy cách giữa y và Liliane, giọng thanh lãnh mang theo vài phần hài lòng: “Đứng gần quá.”
Hắn thích.
Lời của Ilphis thể coi là oan uổng cho hai , giữa Diệp Hà và Liliane vẫn còn một cách nhất định, nhưng trong mắt đối phương, hiển nhiên đây là cách vô cùng nguy hiểm.
Diệp Hà da mặt dày về hướng ngược với Liliane vài bước, chỉ là điều khiến y kéo gần cách với con gấu nâu đang đất.
Con gấu nâu đang giả c.h.ế.t cũng nhận Ilphis chú ý đến Diệp Hà, nó dám dậy, nghiến răng co rúm bò lồm cồm mặt đất, cố gắng cọ sát sàn nhà để giãn cách với Diệp Hà.
Mà đám thú bông nhỏ bên cạnh Diệp Hà cũng nhanh chóng chạy trốn, trong chốc lát, xung quanh y giống như một hòn đảo cô độc, ai dám tiếp cận.
Nếu lúc con gấu nâu đột nhiên tăng tốc độ cực nhanh, Diệp Hà thực sự kéo nó ở bên , cùng cảm nhận nỗi sợ hãi .
Liliane ngay từ khoảnh khắc dư quang của Ilphis dừng chôn chân tại chỗ.
Nguy hiểm.
Trong đầu cô chỉ còn ý nghĩ duy nhất . khác với khi thấy con gấu nâu, lúc đó Liliane thiên về sợ hãi nhiều hơn, còn hiện tại đại não trống rỗng, thể suy nghĩ.
Từ đầu đến cuối, ánh mắt Ilphis đều đặt Diệp Hà, đối với đám thú bông la liệt xung quanh đống tay chân đứt lìa và vết m.á.u hỗn độn, đều coi như thấy.
Ánh mắt rơi vết m.á.u quần áo Diệp Hà, nhịn nhíu mày: “Quần áo bẩn .”
Kẻ cầm đầu là con gấu đen nhồi bông nhịn bắt đầu run bần bật, cố gắng thu nhỏ cơ thể để che giấu sự hiện diện của . Nó sự mật trong lời của Ilphis, nếu sớm Diệp Hà quan hệ với đối phương, dù cho nó mười lá gan nó cũng dám vung d.a.o về phía Diệp Hà.
Diệp Hà đó còn tưởng sắp chém, lấy thời gian mà so đo chuyện quần áo bẩn. Giờ Ilphis , y mới theo hướng mắt đối phương, thấy những vết m.á.u đỏ thẫm quần áo.
Y vội vàng đưa cánh tay cứng đờ , chỉ chỉ con gấu nâu đang đất, giống như một đứa trẻ đang mách tội với phụ .
Dù Diệp Hà một lời, nhưng Ilphis hiểu ý y, ánh mắt về phía con gấu nâu thêm vài phần vui rõ rệt.
Con gấu nâu cũng cảm nhận ánh mắt , nó bật dậy định chạy trốn, nhưng mới lên thét lên một tiếng đau đớn, tay chân nhanh chóng tan chảy như nến đang cháy, chỉ một lát chỉ còn một vũng m.á.u loãng.
Con gấu nâu còn đang đất cũng thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết của đồng bọn, nhưng dám bất kỳ phản ứng nào.
Con gấu nâu biến mất quá nhanh, cũng khiến lòng Liliane nhiễm thêm vài phần tuyệt vọng. Cô dù lấy đạo cụ thì cũng thể đối kháng với Ilphis mặt.
Diệp Hà nheo mắt, dù con gấu nâu g.i.ế.c y c.h.ế.t khiến y vui, nhưng khi giải quyết xong con thú bông đó, ánh mắt Ilphis về y, khiến y lập tức cảm thấy thấp thỏm yên.
lúc , Ilphis đột nhiên đưa hai tay , ôm lấy eo Diệp Hà.
Hành động của Ilphis quá mức đột ngột, Diệp Hà còn kịp vùng vẫy Ilphis nhấc bổng lên một cách dễ dàng. Hiện tại y chỉ to bằng từ cổ tay đến khuỷu tay của Ilphis, Ilphis nhẹ nhàng ôm y lòng, giọng mang theo vài phần dịu dàng khó nhận : “Ta đưa em bộ quần áo khác.”
EPUB_CHAPTER_SPLIT