Sau Khi Làm Công Ở Phó Bản Tôi Trở Thành Vạn Người Mê - Chương 79: Tà Thần Giáng Lâm (11) - Di Sản Của Thám Tử Và Cơn Ác Mộng Màu Hồng

Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:38:18
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Hà thể cảm nhận ánh mắt của hai cô gái càng lúc càng kỳ quái, chắc hẳn là họ coi y thành kẻ sở thích biến thái nào đó .

Bob thấy lời Diệp Hà , cũng nhịn mà ngẩn : “Ta... để ngươi tặng cho bạn gái của mà...”

Diệp Hà: “... Có lòng .”

Vì nhóm Anders vẫn còn ở đây, Diệp Hà quyết định lát nữa mới hỏi Hệ thống xem đạo cụ rốt cuộc tác dụng gì.

Ánh mắt Liliane rơi chiếc kẹp tóc, khác với vẻ ngoài diễm lệ của , cô dường như thích những món đồ nhỏ nhắn đáng yêu , nhưng nhanh như nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt cô bỗng biến đổi.

Windsor thì trực tiếp khen ngợi: “Thật đáng yêu.”

Gu thẩm mỹ của Bob khẳng định, mặt lập tức lộ nụ . Chỉ là nhanh nhớ tới cảnh tượng nữ thần từ chối, ủ rũ giải thích: “Lúc chỉ còn mỗi chiếc kẹp tóc , vất vả lắm mới cướp , chỉ là nàng thích...”

Diệp Hà cảm thấy từ một phương diện nào đó, Bob quả thực tinh mắt, liếc một cái chọn trúng đạo cụ.

Windsor và Liliane đoán nguyên nhân Bob lóc từ cuộc trò chuyện giữa và Diệp Hà, ánh mắt đối phương thêm vài phần đồng cảm.

Sau khi nhóm Anders thông tin , họ liền dậy rời , định tìm đàn ông trung niên bên cạnh trấn trưởng.

Sau khi Anders rời , béo mập thút thít thêm một lúc, mãi đến khi tới giờ cơm ở nhà mới thể về.

Sau khi đại sảnh khôi phục sự yên tĩnh, Diệp Hà mới cúi đầu đ.á.n.h giá chiếc kẹp tóc trong tay, mở miệng hỏi Hệ thống: “Chiếc kẹp tóc là đạo cụ gì ?”

Hệ thống: “ Đạo cụ thể cho phép ngài ngẫu nhiên tiến giấc mơ của khác, tuy nhiên là kích hoạt ngẫu nhiên. ”

Nghe Hệ thống giải thích, Diệp Hà lập tức lộ vẻ mặt thất vọng: “Nghe vẻ chẳng tác dụng gì, giấc mơ của khác để làm gì chứ?”

Hệ thống im lặng hồi lâu mới mở miệng : “ Có thể để ngài học tập một chút xem khác làm thế nào để mộng ? ”

Diệp Hà: “... Làm mộng còn tham khảo khác , đây chẳng lẽ là kỹ năng thiên bẩm của con khi sinh ?”

Y đặt chiếc kẹp tóc trong tay xuống, trong chốc lát mất hết hứng thú với đạo cụ . Hệ thống đây là đạo cụ trói buộc, thể bán hai.

Hệ thống: “ Đương nhiên, nếu ký chủ qua đời, đạo cụ trói buộc với ký chủ cũng sẽ chuyển thành di sản. ”

“ Ngài thể lựa chọn tặng cho khác, hoặc truyền cho hậu thế, cũng thể chọn bán , chuyển hóa thành minh tệ thể sử dụng khi c.h.ế.t, khi trích một khoản phí thủ tục nhất định sẽ chuyển cho ngài. ”

Diệp Hà bỗng nhiên thêm một phần di sản: “...”

Y chọc chọc cái gối nhỏ chiếc kẹp tóc, khi xác định với Hệ thống rằng thể tháo cái gối nhỏ bên ngoài để bán riêng, y nhịn thở dài một : “Thôi bỏ , hy vọng đừng nhầm ác mộng của khác là .”

Diệp Hà mơ.

Đây là một căn phòng lớn, tường dán đầy giấy dán tường màu hồng, những nơi thấy đều chất đầy đủ loại thú bông và búp bê phương Tây, gấu bông nhỏ đáng yêu, còn những con búp bê diện mạo cực giống con .

Nếu vì đôi mắt thần thái và vẻ mặt vô cảm , Diệp Hà trong nháy mắt còn tưởng rằng ở đây đều là từng con thật.

Đây... đây là nơi nào?

Diệp Hà gian nan cử động thể, vì còn đè nặng những con thú bông lông xù chắc nịch, khiến y nhúc nhích một chút cũng vô cùng khó khăn, tốn bao nhiêu sức lực mới chui từ đống thú bông.

Y đ.á.n.h giá căn phòng màu hồng , thật khó tưởng tượng đây là giấc mơ do chính tạo .

Nhìn dáng vẻ , căn phòng mặt giống phòng chơi đồ chơi của con gái hơn, hoặc cách khác, đây là giấc mơ của một cô gái.

Chờ , chẳng lẽ là đạo cụ trói buộc phát huy tác dụng, nên đưa y giấc mơ của một cô gái ?!

Nghĩ đến chủ nhân giấc mơ khả năng là con gái, Diệp Hà lập tức cảm thấy chút ngượng ngùng, mau chóng thoát khỏi giấc mơ .

Chỉ là , nỗi đau mất tác dụng, dù Diệp Hà dùng sức vặn cánh tay thế nào cũng cảm thấy đau đớn.

Cứ như thể...

Cứ như thể y mất khả năng cảm nhận nỗi đau .

Cảm giác chẳng dễ chịu chút nào, khiến Diệp Hà trong nháy mắt cảm thấy như khai trừ khỏi nhân tịch, còn là con nữa.

Ý nghĩ thoáng qua trong đầu thật sự quá mức khủng bố, khiến Diệp Hà nhịn rùng một cái. Sau khi xác định tạm thời thể thoát khỏi giấc mơ, ánh mắt y tìm kiếm xung quanh, khỏi căn phòng để xem tình hình.

y quét mắt một vòng cũng tìm thấy cửa trong phòng.

“Cứu... cứu mạng...” Tiếng cầu cứu yếu ớt vang lên, Diệp Hà giật , ngờ ở đây thế mà còn khác.

Hơn nữa giọng kỹ vài phần quen thuộc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-cong-o-pho-ban-toi-tro-thanh-van-nguoi-me/chuong-79-ta-than-giang-lam-11-di-san-cua-tham-tu-va-con-ac-mong-mau-hong.html.]

Diệp Hà đ.á.n.h giá bốn phía, theo hướng phát âm thanh tới một đống thú bông. Thú bông chất đống ngổn ngang, cùng còn hai con gấu nâu cao hơn y nửa cái đầu, nặng trịch đè lên đỉnh.

Mà từ trong đống thú bông đó, giọng vẫn truyền đến: “Có... ai ? Cứu mạng...”

Diệp Hà cảm thấy giọng quen, nhưng nhất thời nhớ . Nghe giọng ngày càng suy yếu , chứng tỏ chủ nhân của nó đang gặp nguy hiểm đến tính mạng, y nhất thời quên mất đây là giấc mơ, vội vàng tiến lên cứu .

Y túm lấy một góc của con gấu nâu, cố sức kéo mạnh, cho đến khi kéo con thú bông khỏi đống, vội vàng đưa tay túm con tiếp theo.

Theo lý mà , loại thú bông tuy trông to lớn nhưng bên trong nhồi thứ gì mà nặng đến mức Diệp Hà tưởng đang kéo một con trâu.

Sau khi y kéo hai con gấu nâu , đống thú bông cũng lộ một khe hở, dưỡng khí tràn khiến chôn bên trong thấy hy vọng sống.

Diệp Hà xông lên phía giúp đối phương gạt vài con thú bông , mà bên trong cũng đang gian nan tự cứu, sự hợp lực của hai , cuối cùng cũng mở một con đường trong đống thú bông.

Nhìn thấy cô gái chui từ đống thú bông, Diệp Hà lập tức kinh hãi —— hèn chi lúc y cảm thấy giọng quen tai, cô gái mặt quả thực là quen, chính là Liliane gặp hôm nay.

Vì cách trang điểm và quần áo của đối phương đều thiên về tông màu tối, nên Diệp Hà ngờ một ngự tỷ như Liliane mà nội tâm thích màu hồng và búp bê phương Tây đến .

chôn quá lâu, Liliane vất vả lắm mới hít thở khí trong lành nên sắc mặt đỏ bừng, cô vuốt mái tóc rối bời, ngẩng đầu về phía Diệp Hà.

Sao Liliane ở đây? Chẳng lẽ nơi là giấc mơ của Liliane?!

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Nghĩ đến đây, Diệp Hà lập tức nghẹn lời, xác định là đạo cụ trói buộc phát huy tác dụng, sợ Liliane sẽ hỏi một câu tại y ở đây.

điều kỳ lạ là, Liliane quên y mà thế mà nhận y, trái còn lộ vẻ mặt nghi hoặc: “Cảm ơn, nhưng ngươi là... nơi ?”

Trên thực tế, Liliane quả thực nhận mắt. Dung mạo của đối phương trong mắt cô giống như đ.á.n.h một lớp mosaic , xem qua là quên ngay, tuy nhiên cô cũng phát hiện sự bất thường .

Cô chỉ nhớ buổi chiều khi tìm đàn ông trung niên trấn kết quả, cô liền cùng đồng đội về nơi tạm trú. Vì bộ cả buổi chiều nên cô mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, xuống giường một lát ngủ .

Liliane ngờ nghẹt thở đến mức tỉnh giấc, mở mắt thấy ở một nơi tối tăm, đè đến mức tứ chi thể cử động. Cô nhận thứ gì đó đè lên, nhưng cả hai tay đều đè chặt, cô thậm chí thể lấy đạo cụ để tự cứu, chỉ thể cầu cứu.

Nghe Liliane còn hỏi nơi , Diệp Hà trong chốc lát chút nghi ngờ suy đoán ban đầu của .

Chẳng lẽ Liliane cũng chủ nhân của giấc mơ ?

trong phòng chỉ y và Liliane...

Hơn nữa Liliane xuất hiện ở đây, chẳng lẽ cũng đạo cụ trói buộc giống y ?

Dư quang của Liliane liếc thấy căn phòng đầy thú bông, đồng t.ử đột nhiên co rụt , sự chú ý cũng từ Diệp Hà dời sang những con thú bông trong phòng, bả vai cô lập tức căng cứng, cơ thể cũng tự chủ mà run rẩy, chỉ là mặt vẫn cố tỏ trấn định.

Diệp Hà cũng nhận sự bất thường của cô, nhưng theo hướng mắt cô, y chỉ thấy giấy dán tường màu hồng và những con thú bông im bất động.

Diệp Hà quan tâm về phía Liliane: “Cô ?”

Tuy nhiên Liliane giống như rơi suy nghĩ của chính , thấy lời Diệp Hà , đau khổ nhíu mày, như đang lẩm bẩm một : “Máu... m.á.u màu đỏ...”

Tuy rằng vì thấy đồng đội trong phòng nên cô xác suất cao là đang mơ, nhưng thấy cảnh tượng chút quen thuộc , cô vẫn thể khống chế nỗi sợ hãi tiềm tàng trong lòng.

Cô thử c.ắ.n môi để bản bình tĩnh , nhưng cảm thấy đau đớn.

Diệp Hà ngẩn , ánh mắt đ.á.n.h giá một vòng trong phòng: “Máu? Chỗ nào máu?”

Y dứt lời, hai con gấu nâu mà Diệp Hà cố sức kéo cũng lảo đảo dậy, đầu chỉ cách bóng đèn trần nhà vài centimet, che khuất ánh sáng trong phòng.

Diệp Hà: “... Có ?”

Đối với việc tại thú bông đột nhiên dậy , trong đầu y chỉ thể nghĩ lý do mộc mạc .

Hèn chi lúc nãy y kéo cảm thấy nặng, hóa bên trong .

Nghĩ đến cảnh hì hục kéo thú bông, ánh mắt Diệp Hà hai con gấu nâu thêm vài phần bi phẫn.

Mà Liliane thấy hai con gấu bông dậy thì cứng đờ, khó khăn lắm mới thốt một câu: “Chạy... mau chạy ...”

Diệp Hà: “Hả?”

Dư quang của Liliane liếc thấy những con thú bông vốn đang dựa cũng đều dậy, về phía cô và Diệp Hà.

Trong căn phòng tối tăm, đôi mắt đang chằm chằm hai .

Giấy dán tường màu hồng vốn bỗng nhiên sẫm màu , bắt đầu rỉ những đốm chất lỏng màu đỏ, giống như những vết m.á.u b.ắ.n tung tóe.

EPUB_CHAPTER_SPLIT

Loading...