Sau Khi Làm Công Ở Phó Bản Tôi Trở Thành Vạn Người Mê - Chương 77: Mèo Cưng Giả Vờ Yếu Đuối, Kẹp Tóc Định Mệnh

Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:38:16
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng bước chân của Ariel vốn dĩ khiến Diệp Hà gần như ngay lập tức nghĩ đến bức tranh của Judith, nhưng việc thấy thở của Ariel chiếm lấy sự nghi hoặc của y, khiến y nhất thời rảnh chú ý đến tiếng bước chân kỳ lạ .

Hệ thống bên cũng lên tiếng, đó nó cảm thấy Ariel giống con , vì việc thấy thở cũng khiến nó ngạc nhiên.

Chỉ là điều khiến nó im lặng chính là bóng dáng Ariel cách đó xa, thị lực của nó hơn con nhiều, vì thể thấy khi Ariel đồng ý, một bóng đột nhiên xuất hiện ở nơi vốn ai.

Cô bé tên Ariel quỳ rạp mặt đất, tứ chi yếu ớt của nàng vặn vẹo như bánh quai chèo, khó khăn di chuyển về phía . Chỉ là mức độ vặn vẹo tay chân của Ariel, thì thể nào là sống nữa.

Trên nàng vẫn mặc một chiếc váy còn rõ màu sắc, như thể bùn đất và m.á.u nhuộm bẩn, chỉ chiếc nơ bướm đầu còn tương đối sạch sẽ, dính m.á.u tươi. Mái tóc dài rũ xuống che khuất khuôn mặt nàng, chỉ thể thấy chiếc cằm trắng bệch.

Hệ thống lúc chỉ Diệp Hà chạy nhanh, nhưng giọng đầy xin của Ariel vang lên: “Xin , tay và chân của đều thương, chậm.”

Diệp Hà: “Không cả.”

Y áy náy với hệ thống trong lòng: “Vừa còn cảm thấy tiếng bước chân của nàng kỳ lạ, bây giờ nghĩ , chắc chắn là do thương.”

Hệ thống: “......”

Theo một khía cạnh nào đó, Diệp Hà cũng coi như đoán trúng sự thật.

Nghĩ đến Ariel lúc đang khó khăn di chuyển, Diệp Hà càng thêm đành lòng: “Tôi cảm thấy thật sự cần tiến lên giúp đỡ.”

Hệ thống: “Chờ......”

Nó còn xong, trong rừng đột nhiên truyền đến một tiếng thét chói tai của Ariel, bóng dáng Ariel đang khẩn cấp đột nhiên lùi mấy bước, trong khí truyền đến giọng run rẩy của nàng: “Chi...... Sau gặp nhé.”

Vừa dứt lời, bóng dáng nàng biến mất tại chỗ.

Nhìn tốc độ chạy trốn của đối phương, rõ ràng là đang sợ hãi điều gì đó.

Hệ thống lập tức cảnh giác, chẳng lẽ trong rừng còn thứ khác?

Diệp Hà cũng hệ thống đang nghĩ gì, khi thấy tiếng thét chói tai bất ngờ của Ariel, y đang định xông lên giúp đỡ, ngờ đối phương chỉ ném một câu bất ngờ như .

Y vội vàng gọi tên Ariel, hỏi rõ rốt cuộc xảy chuyện gì.

Ariel trả lời.

Thấy Diệp Hà còn định gọi tên Ariel, hệ thống vội vàng : “Đừng gọi nữa, .”

Nghe hệ thống , mặt Diệp Hà hiện lên vài phần tiếc nuối, đó như nghĩ đến điều gì đó mà mở miệng hỏi: “Ngươi thấy bộ dạng của nàng ?”

Hệ thống: “....... Không rõ.”

Diệp Hà thở dài một : “Sao tự nhiên thấy nữa .”

Nghĩ đến khu rừng thể còn những thứ đáng sợ hơn, hệ thống chỉ giục Diệp Hà nhanh chóng rời khỏi đây: “Chúng cũng mau về thôi, Judith bên đó chắc đang sốt ruột chờ.”

Diệp Hà gật đầu: “Cũng .”

lúc , phía bụi cỏ đột nhiên truyền đến tiếng sột soạt, Diệp Hà đột ngột đầu, còn tưởng rằng Ariel , đang định mở miệng hỏi, liền thấy một bóng đen nhẹ nhàng chui từ bụi cỏ.

Sau khi rõ bóng đen đó, trái tim Diệp Hà đang treo lơ lửng lập tức thả lỏng: “Tiểu Hắc.”

Bóng dáng nhảy từ bụi cỏ, chính là chú mèo đen quen thuộc nhất của y.

Nhìn thấy mèo đen, hệ thống cũng yên tâm, dù nó còn tưởng rằng là thứ dọa Ariel chạy trốn xuất hiện, đang chuẩn bảo Diệp Hà chạy nhanh.

Mèo đen hiển nhiên cũng thấy Diệp Hà, mặc dù thần sắc của đổi, nhưng những bước chân dồn dập tiến về phía Diệp Hà thành thật bộc lộ tâm trạng của .

...... Tiểu Hắc ở đây?

Diệp Hà cũng như thường lệ trực tiếp cúi bế mèo đen lên, mà là lặng lẽ đối phương, trong giọng mang theo vài phần nghiêm khắc: “Ngươi ở đây?”

Mèo đen tự nhiên cũng ngữ khí khác thường của Diệp Hà, tại chỗ, bỗng nhiên nâng lên móng chân trái của .

Trên móng chân trái của từ lúc nào một vết thương nhỏ, như thể cành cây nhỏ trong rừng làm xước.

Thần sắc giả vờ nghiêm túc của Diệp Hà lập tức tan vỡ, y cúi đau lòng ôm mèo đen lòng, nắm c.h.ặ.t c.h.â.n của Tiểu Hắc tỉ mỉ quan sát: “Bị thương ở thế ?”

May mắn vết thương nghiêm trọng lắm, hiện tại chảy máu.

Hệ thống nghĩ đến động tác thuần thục của mèo đen , nhịn nghi ngờ đối phương cố ý . nghĩ đến mức độ yêu mèo của Diệp Hà, nó vẫn cứng rắn nuốt xuống lời nghi ngờ của .

Mèo đen cuộn tròn trong lòng y, tuy rằng tự Diệp Hà dưỡng nó khởi nó liền kêu lên một tiếng, nhưng là cũng gây trở ngại Diệp Hà hiểu nó ủy khuất.

Móng vuốt mèo đen thương, Diệp Hà tự nhiên là ôm đường.

Hệ thống bình tĩnh hỏi: “Nó ở đây? Ta nhớ ngươi lúc đó đóng cửa mà.”

Diệp Hà chút hổ : “Tôi hình như đóng chặt cửa sổ.”

Lúc đó để thông khí, y cố ý để cửa sổ hé một khe, chỉ là quên mất mèo là chất lỏng lưu động, thể dễ dàng chui ngoài.

Nghĩ kỹ , việc Tiểu Hắc xuất hiện ở đây, cũng một nửa trách nhiệm của y. Y nghi ngờ Tiểu Hắc theo y suốt quãng đường, nếu thì thể nào tìm đến đây .

Nghĩ đến Tiểu Hắc lén lút theo lâu như , trong lòng Diệp Hà tức khắc dâng lên vài phần cảm động và chua xót.

Vì Ariel còn ở đây, Diệp Hà cũng định nán , mà quyết định ôm Tiểu Hắc rời khỏi rừng núi .

Tuy nhiên khi rời , Diệp Hà vẫn đến nơi tiếng thét chói tai của Ariel truyền đến một cái, giống như hệ thống , ở đó bóng , nhưng rơi vãi mấy viên kẹo.

Diệp Hà nhận những viên kẹo chính là loại y mua cho Judith đó, lúc Judith còn để dành cho bạn bè ăn. Mặc dù Ariel còn , nhưng Diệp Hà vẫn lau sạch bùn đất vỏ kẹo, đó đặt lên một tảng đá còn khá sạch sẽ ở một bên.

Diệp Hà ôm mèo về, trong lòng: “Ariel chạy nhanh như , cũng rốt cuộc xảy chuyện gì.”

Hệ thống thấy Diệp Hà rời xa khu vực nguy hiểm , nhịn thở phào nhẹ nhõm, trong giọng cũng mang theo vài phần nhẹ nhàng: “Có lẽ là việc gấp.”

Diệp Hà nhíu mày: “ nàng trốn cũng quá nhanh, chẳng lẽ nàng sống trong rừng?”

y thấy sự tồn tại của căn nhà nào.

Hệ thống thầm nghĩ Ariel rõ ràng ở trong phòng, nó sợ Diệp Hà lỡ chân đạp sai, trực tiếp vô tình giẫm mộ phần của Ariel chọc giận đối phương.

Chờ Diệp Hà khỏi rừng, y phát hiện giống như Ariel , Judith ở cửa nhà. Chỉ là cùng Judith còn Mary.

Mary đang nắm quần áo của Judith tức giận gì đó, còn Judith ngoan ngoãn cúi đầu để nàng nắm, dám hé răng, vì Diệp Hà thể hình thức chung sống giữa hai rốt cuộc là gì.

Nhận thấy tiếng bước chân đến gần, nàng mới ngẩng đầu, lộ khuôn mặt trang điểm, tuy rằng cũng coi như xinh , nhưng vẻ mệt mỏi và già dặn, như thể kịp trang điểm.

Cánh tay cào của Mary quấn băng gạc, thỉnh thoảng còn rỉ máu, đau đớn khiến tâm trạng nàng càng thêm tệ, thái độ đối với Judith cũng vô cùng thô bạo.

Nhìn thấy Diệp Hà, thần sắc nàng tức khắc lộ vài phần hoảng loạn, buông lỏng tay đang túm Judith, nâng tay lên dường như che dung mạo của .

ánh mắt nàng rơi xuống chú mèo đen trong lòng Diệp Hà, sắc mặt nàng tức khắc trắng bệch, một lời liền thô bạo kéo Judith trong phòng.

Judith nàng túm đến lảo đảo một chút, đầu về phía Diệp Hà: “Con...... Con còn tạm biệt với Revere......”

Mary hung hăng trừng mắt nàng một cái, đó trực tiếp cửa phòng.

Diệp Hà tiến lên, nhưng Mary chút do dự đóng sập cửa phòng, khiến y trong nháy mắt quên mất mục đích ban đầu của Tiểu Hắc / xin , chỉ đành gõ cửa phòng : “Đừng đ.á.n.h đứa trẻ, nàng làm gì sai cả.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-cong-o-pho-ban-toi-tro-thanh-van-nguoi-me/chuong-77-meo-cung-gia-vo-yeu-duoi-kep-toc-dinh-menh.html.]

Mary trong phòng chắc là hy vọng Diệp Hà nhanh, vì nàng cũng lên tiếng, chỉ là so với sự nhiệt tình đó của nàng, giọng vẻ đặc biệt lạnh nhạt.

Diệp Hà cũng hiểu là do chú mèo đen trong lòng y, nhưng cánh cửa đóng chặt, y nhất thời cũng cách nào.

Thấy thái độ Mary né tránh y ba thước, rõ ràng thể nào mở cửa cho y.

Nghĩ nghĩ , Diệp Hà chỉ đành ôm Tiểu Hắc rời .

Mặc dù móng vuốt của Tiểu Hắc trông gì trở ngại, nhưng đường trở về, Diệp Hà vẫn mua chút băng gạc để băng bó cho .

Trong quá trình băng bó, Tiểu Hắc vẫn luôn ngoan ngoãn. Sau khi băng bó xong, hành động của cũng hạn chế, càng quang minh chính đại ỳ trong lòng Diệp Hà.

Diệp Hà lúc mới lờ mờ nhận sự ngoan ngoãn của Tiểu Hắc , thể là để hưởng thụ khoảnh khắc .

Trước khi ngủ tối, Diệp Hà giường, nhưng như thường lệ ngủ ngay, mà cùng hệ thống đồng thời thở dài một .

Mèo đen cuộn tròn bên cổ y, nhắm mắt , dường như chìm giấc ngủ sâu.

Diệp Hà cũng chút mệt mỏi rã rời, nhưng dám nhắm mắt. Vừa nhắm mắt , mắt y hiện chính là đôi mắt xanh biếc.

Y nhịn than thở một tiếng: “Xong , cảm thấy đêm nay dám ngủ.”

Vì quá căng thẳng, hôm nay y thậm chí vài trang sách mới giường, sợ như tối qua mà gục ngã bài thi.

Hệ thống qua tài liệu của Ilphis, vì rằng nỗi sợ hãi của Diệp Hà lúc sẽ chỉ dẫn Ilphis đến trong mơ.

Hệ thống: “Nghĩ chút nội dung vui vẻ , ngươi kiếm đủ tiền ......”

Nó còn xong, Diệp Hà tự tưởng tượng cảnh hệ thống khi tiền giống như vợ tào khang sắp vứt bỏ, ôm chân y cầu xin t.h.ả.m thiết. Còn bản y thì ôm Tiểu Hắc xe nghênh ngang rời , chỉ để cho hệ thống mấy đồng xu và khói xe vô tận.

Mặc dù Diệp Hà lúc đang nghĩ gì, nhưng thấy nụ khóe môi Diệp Hà lúc , hệ thống bỗng nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, luôn cảm thấy nội dung đối phương đang nghĩ hiện tại dường như cùng nhịp với nó.

Không thể , cách làm của hệ thống cũng thật sự chút tác dụng, lúc Diệp Hà chỉ cảm thấy một trận nhẹ nhõm, sự căng thẳng cũng biến mất thấy.

Y ngáp một cái, mơ mơ màng màng nhắm hai mắt .

Lần , lẽ là do lời của hệ thống phát huy tác dụng, Diệp Hà cũng mơ thấy chuyện liên quan đến Ilphis nữa, đến nỗi ngày hôm khi đồng hồ báo thức đ.á.n.h thức, y vẫn cảm thấy vài phần hoảng hốt.

Hệ thống khi hỏi về giấc mơ đêm đó của Diệp Hà, cũng chút ngạc nhiên: “Cái ......”

Sau khi mơ thấy Ilphis, Diệp Hà lập tức vui vẻ lên, giả vờ cả mà : “Chẳng qua là một khách qua đường trong mơ thôi, ngươi quá căng thẳng .”

....... Đêm qua rốt cuộc là ai căng thẳng?

Hệ thống Diệp Hà như mất trí nhớ quên mất lời và việc làm tối qua, nhịn chìm im lặng.

Diệp Hà như thường lệ rửa mặt đ.á.n.h răng xong, liền kéo cửa phòng tiếp tục bắt đầu công việc kinh doanh hôm nay.

Bob là đến sớm nhất hôm nay, theo lời , hôm nay là sinh nhật nữ thần của , mặc dù đối phương tổ chức tiệc sinh nhật, nhưng vẫn mua kẹp tóc để chúc mừng, và vì tiền ăn sáng, nên đến tiệm của Diệp Hà để xin một bữa ăn.

đó Bob giúp mời chào ít công việc, nên Diệp Hà vẫn hoan nghênh sự mặt của Bob.

Bob đến, ánh mắt liền rơi xuống Tiểu Hắc trong lòng Diệp Hà, thấy móng vuốt Tiểu Hắc băng gạc quấn lấy, lập tức quan tâm hỏi xảy chuyện gì.

Nhìn Bob cũng lộ thần sắc đau lòng, hệ thống bỗng nhiên cảm thấy hợp với bầu khí , liệu cần nuôi một thú cưng điện t.ử để thể chủ đề chung với Diệp Hà .

Cậu bé mập mạp giống như một trạm tình báo di động, giỏi ngóng tin tức từ những xung quanh, một Diệp Hà ngoài thành ủy thác còn thấy Bob cùng một đám ông bà chung một chỗ, đang hòa thuận thảo luận điều gì đó, và y cũng hiểu sâu sắc vì đối phương thể giới thiệu cho nhiều công việc như .

Và lúc , ăn kể cho Diệp Hà những chuyện xảy gần đây.

Mặc dù chỉ mới vài ngày trôi qua kể từ cái c.h.ế.t của George, nhưng Bob , những dân xung quanh trấn trưởng phái dặn dò, cho phép nhắc chuyện .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Nghe Bob , Diệp Hà sửng sốt: “ cũng nhận tin tức, trấn trưởng phái dặn dò khi nào?”

Bob: “Buổi chiều, lúc đó hình như ở bên ngoài.”

Diệp Hà nghĩ nghĩ, lúc đó y quả thật đang đường đưa Judith về nhà, như nhận tin tức cũng bình thường.

Diệp Hà nguyên nhân là vì đưa Judith về nhà, Bob tức khắc lộ thần sắc kinh ngạc, như nhớ điều gì đó mà : “Trước đó , ở cùng Judith?”

Diệp Hà đặt đũa xuống: “Judith nàng làm ?”

Y nghĩ đến bộ dạng Bob chạy trối c.h.ế.t ngày hôm đó, rõ ràng là chút gì đó.

Bob thở dài một : “Mẹ , của nàng là kỹ nữ, cũng sinh con với ai, trời sinh tinh thần vấn đề, ít thấy nàng chuyện với khí, còn vì mà dọa sợ khác.”

“Hơn nữa đôi khi còn cứ bình tĩnh chằm chằm khác, thật sự đáng sợ.”

Hiển nhiên của Bob ngày thường ít từ “kỹ nữ”, Bob mới thể tự nhiên từ ngữ .

Diệp Hà cẩn thận nghĩ nghĩ, khi Judith ở bên y, thì cũng hành động chuyện với khí. Tuy nhiên Judith vì phản ứng chậm, thì đúng là sẽ chằm chằm một trong thời gian dài, khi mặt vô biểu cảm thì quả thật chút đáng sợ, khó trách sẽ trẻ con dọa .

Bob tiếp tục : “Mẹ của nàng vốn dĩ ở trấn tình cảnh ...... Cứ thế mãi, nàng cũng mấy khi xuất hiện, nhốt trong nhà. mà cho dù xuất hiện, ba chúng cũng cho chúng chơi với nàng.”

Trong lòng Diệp Hà dâng lên vài phần thương hại, vội vàng Judith xoay chuyển hình ảnh của nàng trong mắt Bob: “Tôi cảm thấy nàng là một đứa trẻ .”

Bob qua loa gật đầu, hiển nhiên cũng để lời Diệp Hà lòng, mà Diệp Hà cũng ý niệm của đối phương nhất thời khó xoay chuyển, chỉ đành chuyển chủ đề, mở miệng hỏi: “Ngươi Ariel ?”

Bob lắc đầu: “Không , từng qua tên nàng.”

Đối với việc Bob từng qua tên Ariel, Diệp Hà cũng mấy thất vọng, dù trấn nhỏ tuy lớn, nhưng Bob cũng thể nào nhớ rõ tên tất cả .

Cậu bé mập mạp nghĩa khí vỗ vỗ n.g.ự.c : “ thể giúp hỏi mạng lưới quan hệ của .”

Diệp Hà đang định gật đầu cảm ơn, bỗng nhiên thấy ngoài cửa truyền đến một trận tiếng bước chân, một lạ mặt đột nhiên xông , và theo phía ai khác, chính là trấn trưởng.

Người lạ mặt trông hơn bốn mươi tuổi, trong tay còn cầm la bàn, ánh mắt âm u lướt qua căn phòng một vòng, như đang tìm kiếm điều gì.

Ánh mắt dừng chú mèo đen trong lòng Diệp Hà, nhưng nhanh dời . Còn mèo đen đối với sự xuất hiện của cũng mấy để tâm, phong thái nhẹ nhàng trong lòng Diệp Hà.

Diệp Hà và bé mập mạp sớm dậy, y ôm mèo đen hai đột nhiên xông , cố nén sự vui mở miệng hỏi: “Các vị đây là......”

Trấn trưởng về phía Diệp Hà, từ vẻ ngoài của đối phương nhận Diệp Hà là từ bên ngoài đến, vì mấy để tâm mà : “Chúng đến đây là để tìm.......”

“Không .” Người đột nhiên cắt ngang trấn trưởng, thu la bàn : “Chúng tiếp tục nhà tiếp theo.”

Trấn trưởng nhíu mày, vẻ mặt mang theo vài phần lo lắng, đó cùng rời .

Diệp Hà và bé mập mạp liếc , đều cảm thấy nghi hoặc về hai đột nhiên xuất hiện rời một cách khó hiểu.

Rất hiển nhiên, ngay cả bé mập mạp cũng chuyện .

Nhìn thấy bóng dáng trấn trưởng biến mất mắt, bé mập mạp vỗ n.g.ự.c thở phào nhẹ nhõm: “Làm sợ c.h.ế.t khiếp, còn tưởng trấn trưởng đột nhiên nghĩ đến chuyện của Robert, tìm rắc rối cho hai chúng .”

Giọng dứt, chờ Diệp Hà đáp . Cậu bé mập mạp đầu , mới phát hiện Diệp Hà đang lén lút xung quanh ngoài cửa.

Bob vội vàng cũng rón rén qua, theo ánh mắt Diệp Hà , phát hiện trấn trưởng và đàn ông kỳ lạ về phía một hộ nhà tiếp theo.

Chỉ là , hai họ đụng đoàn của Anderse.

Diệp Hà đếm đếm, phát hiện đội ngũ của Anderse thiếu một , còn cô gái tóc ngắn đang mắt đỏ hoe trừng mắt trấn trưởng, thần sắc phẫn nộ: “Có ông giở trò quỷ ?!”

Loading...