Sau Khi Làm Công Ở Phó Bản Tôi Trở Thành Vạn Người Mê - Chương 76: Tà Thần Lộ Diện Và Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Quái Trong Rừng
Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:38:15
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Hà mơ hồ thấy bên tai dường như ai đó đang chuyện, nhưng âm thanh mờ mịt cảm giác thực, so với tiếng ngòi bút sột soạt giấy trong phòng thi lúc , nó giống như một ảo giác hơn.
Cảm giác căng đầy truyền đến khiến y còn tâm trí để suy nghĩ sâu xa, ngay cả việc cầm bút lúc cũng tốn ít sức lực. vị thanh niên phía đe dọa rằng, nếu y vẫn cầm chắc bút, ngại để y đổi một nơi khác để "cầm bút".
Diệp Hà gần như hiểu ngay ý của đối phương, sống lưng y chợt lạnh, những đầu ngón tay vốn dĩ vô lực gồng bám chặt lấy cây bút.
Sau khi nhận vị thanh niên cực kỳ nhạy cảm với việc y bóng lưng của Phong Trưng, Diệp Hà cũng cố nhịn xem lúc Phong Trưng đang làm gì.
“Ngài..... Ngài rốt cuộc là ai?” Diệp Hà nắm bút gian nan mở lời. Sự hiện diện của đối phương khiến y cảm thấy là tạo giấc mơ , vị thanh niên tóc bạc phía mới là chủ nhân thực sự của cảnh mộng.
Y cũng quá mong đợi đối phương sẽ trả lời câu hỏi của , vì trong lòng y bắt đầu dựa màu tóc của thanh niên để suy đoán xem giống với cuốn sách giáo khoa của môn học nào mà y từng trượt nhất.
Không ngờ thanh niên nghiêng đầu ghé sát tai y, từng chữ một : “Ở thế giới loài , tên là Ilphis.”
“Tôi thích em gọi tên .”
Diệp Hà: “.......”
Nửa câu mà quen tai thế, chút giống với những gì Mary từng với y.
Thanh niên cảm thấy ám chỉ rõ ràng, thấy Diệp Hà phản ứng gì, tự nhiên coi đó là sự phản kháng cố ý của y.
Ánh mắt tối sầm , ngón tay thọc sâu trong. Ngay giây tiếp theo khi chạm điểm đó, Diệp Hà gần như thể kìm nén mà thốt một tiếng rên rỉ.
“Gọi tên .” Thanh niên thấp giọng .
Diệp Hà tại đối phương đột nhiên làm khó , chỉ đành theo bản năng thuận theo: “Y..... Ilphis.”
Y hạ giọng mềm mỏng, còn mang theo vài phần cầu xin mà chính cũng nhận .
Lúc lòng bàn tay Ilphis mới rời khỏi điểm nhạy cảm đó.
Lần đầu tiên Diệp Hà cảm thấy thời gian ngủ của dài đến , điều cũng khiến y nảy sinh cảm giác lẽ sẽ bao giờ tỉnh nữa.
Trước đó y tuy thử qua các phương pháp khác để tỉnh từ trong mơ, nhưng những cơn đau nhẹ đủ để khiến y rời khỏi ảo cảnh mắt.
Tầm mắt y rơi xuống cây bút trong tay, c.ắ.n răng một cái đột nhiên giơ lên, đ.â.m thẳng về phía cổ tay còn , mượn việc để thoát khỏi giấc mơ.
Cơn đau như dự đoán hề ập đến. Một giây khi ngòi bút chạm cổ tay, cổ tay y bắt lấy, và ngòi bút tự nhiên cũng dừng .
“Em......” Ilphis hiển nhiên ngờ Diệp Hà sẽ làm , giọng thanh lãnh nhiễm vài phần phẫn nộ, lực đạo nắm cổ tay y cũng dần dần siết chặt.
Cảm nhận sức mạnh thể lay chuyển cổ tay, đáy lòng Diệp Hà dâng lên một nỗi tuyệt vọng. Ngay khi y tưởng rằng thất bại và chịu phạt, bên tai vang lên giọng âm u của Ilphis: “Lần tạm tha cho em, gặp .”
Cái gì mà gặp ?
Diệp Hà định hỏi thì thấy tờ đề thi và cái bàn tra tấn y nãy giờ đều hóa thành tro bụi, bóng dáng các học sinh xung quanh cũng biến mất tăm.
Y đầu , bóng dáng Ilphis cũng bắt đầu trở nên mờ nhạt.
Ngay đó, Diệp Hà thấy trong đầu đột nhiên vang lên một đoạn nhạc cực kỳ chói tai, còn hỗn tạp tiếng nhị hồ và kèn xô na, hơn nữa theo ý thức dần tỉnh táo, tiếng nhạc càng lúc càng lớn hơn.
Y theo bản năng mở miệng : “Từ từ, đừng chôn vội, còn sống mà......”
Diệp Hà dứt lời, đoạn nhạc đột ngột im bặt, đó là giọng máy móc chút cảm xúc của Hệ thống: “ Diệp Hà. ”
Nghe thấy tiếng Hệ thống, Diệp Hà mở choàng mắt. Vì nhắm mắt quá lâu nên ánh mặt trời đột ngột chiếu khiến y cảm thấy khó chịu, chớp mắt liên tục, lông mi vẫn còn vương chút nước.
Thấy Diệp Hà rốt cuộc tỉnh, Hệ thống lúc mới thở phào nhẹ nhõm: “ Cậu cuối cùng cũng tỉnh . ”
Sau khi nhận bên phía Diệp Hà xảy vấn đề, nó thử đủ cách ở bên ngoài, nhưng gọi thế nào Diệp Hà cũng tỉnh. Mãi đến cuối cùng, còn hy vọng gì nữa mới dùng đến đoạn nhạc , ngờ thực sự khiến Diệp Hà phản ứng.
Diệp Hà ngẩn vài giây mới nhận tỉnh dậy từ trong mơ, y xoa huyệt thái dương chậm rãi hồi tưởng: “Tôi hình như mơ một giấc mơ dài......”
Hệ thống: “ Hiện tại bảy giờ rưỡi , dậy muộn hơn khi một tiếng rưỡi. ”
Diệp Hà: “...... Đồng hồ báo thức hỏng ? Ngươi cũng gọi ?”
Hệ thống: “ Đồng hồ báo thức reo, cũng gọi, nhưng hề phản ứng. ”
Lúc Diệp Hà mới hiểu tại tra tấn lâu như trong mơ, hóa là vì y căn bản thể đ.á.n.h thức.
Tại như ?
Đáy lòng Diệp Hà mơ hồ dâng lên một dự cảm bất lành, dù vị thanh niên tự xưng Ilphis trong mơ còn thề thốt cam đoan cái gì mà gặp .
Hệ thống thử thăm dò hỏi: “ Rốt cuộc mơ thấy cái gì? ”
Dù những lời mớ của Diệp Hà qua cũng thật là "phong phú" quá mức.
Nghĩ đến giấc mơ của , Diệp Hà chút ngượng ngùng: “Tôi mơ thấy đang thi, đó một vị giám thị tự xưng là Ilphis, cái gì mà gặp .....”
“Tóc dài màu bạc, mắt màu xanh lục......”
Sự chú ý của Hệ thống đặt cái tên : “ Ilphis? ”
Nó ngẩn một lúc, hiểu cái tên cũng khiến nó cảm thấy vài phần , bèn dựa mạng internet của thế giới để tìm kiếm thông tin về cái tên Ilphis.
Diệp Hà cũng Hệ thống bên lén tra cứu tài liệu. Thấy Hệ thống gì nữa, y còn tưởng rằng Hệ thống hứng thú với giấc mơ của .
Điều khiến Diệp Hà thầm thở phào nhẹ nhõm, dù nội dung trong mơ thực sự quá đỗi hổ. Hơn nữa giấc mơ đó quá chân thực, hiện tại y vẫn còn nhớ rõ sự căng thẳng khi đ.â.m bút cổ tay ......
lúc , cổ tay y bỗng truyền đến cảm giác ngứa ngáy, cúi đầu thì thấy Tiểu Hắc đang l.i.ế.m cổ tay y.
Diệp Hà xoa đầu Tiểu Hắc, cúi xuống cổ tay . Làn da trắng nõn mịn màng vì mèo đen l.i.ế.m nhiều mà hiện lên vài vệt đỏ, giống như đóng dấu ấn ký .
Y nhịn bật , cúi đầu con mèo đen, mà lúc tầm mắt của nó cũng rời khỏi cổ tay y, đối diện với ánh mắt của Diệp Hà.
Trước đây khi Diệp Hà mắt mèo đen, y hề cảm giác gì khác lạ, nhưng khi đôi mắt xanh biếc chằm chằm suốt một đêm trong mơ, hiện tại đối diện với ánh mắt xanh u u của mèo đen, y tự chủ mà nghĩ ngợi lung tung, chủ động dời tầm mắt sang chỗ khác.
Đối với hành động dời mắt của Diệp Hà, mèo đen hiển nhiên bất mãn, nhưng nó kêu lên mà trực tiếp nhào lòng Diệp Hà, móng vuốt móc áo y như thu hút sự chú ý của đối phương.
Trên cầu thang truyền đến tiếng "đặng đặng đặng", Diệp Hà ngẩng đầu lên, hóa là Judith ngoài, đang ghé lan can cầu thang xuống . Nhận tầm mắt của y, cô bé chép miệng, nhỏ giọng : “Anh Revere, em đói ......”
Nghe Judith , Diệp Hà mới cảm thấy bụng cũng trống rỗng, chút đói bụng, dù bình thường giờ y dậy ăn xong bữa sáng .
Diệp Hà bảo Judith đợi ở tầng một một lát, y lên lầu nhanh chóng quần áo dẫn Judith mua đồ ăn.
Hệ thống bên cũng đang bận rộn cái gì, vẫn luôn im lặng.
Lúc Hệ thống tra tài liệu về Ilphis, tuy nhiên thông tin về đối phương ít.
Nghe Ilphis là vị Tà Thần trong tín ngưỡng của thế giới , tính cách cổ quái, giới tính rõ. Có suy đoán nguyên hình của thần cao như một tòa nhà chọc trời, cũng đoán thần chỉ mang hình dáng con bình thường.
Số từng thấy Ilphis gần như bằng , hoặc là thể sống sót khi thấy. Tuy phương thức triệu hồi thần tồn tại trong một tà điển sắp tuyệt tích, nhưng ít nhất mạng, Hệ thống thấy ví dụ nào triệu hồi thành công.
Hệ thống thử tìm nội dung tà điển, phát hiện đó Ilphis sẽ dựa nỗi sợ hãi tiềm ẩn đáy lòng con để tạo cảnh mộng, nhưng ngoài còn ghi chép nào khác.
Hệ thống nghi ngờ vị thanh niên tóc bạc mà Diệp Hà thấy chính là Ilphis. Nó phỏng đoán hẳn là vì mấy ngày nay Diệp Hà ôn thi, trong tiềm thức nỗi sợ hãi với việc thi cử nên mới mơ thấy phòng thi và Ilphis.
Nghĩ đến việc Diệp Hà thế mà chu với Tà Thần trong mơ lâu như , ngay cả Hệ thống cũng khỏi toát mồ hôi lạnh.
Chỉ là điều khiến nó cảm thấy kỳ quái là, tại Ilphis nhắm Diệp Hà, và tại đến cái trấn nhỏ hẻo lánh ?
Diệp Hà vẫn luôn hoạt động sự giám sát của nó, quỹ đạo hoạt động cũng vô cùng bình thường, thể loại trừ khả năng vô tình đắc tội với Ilphis. Còn cơ thể mà Diệp Hà đang trú ngụ càng thể liên quan đến Ilphis, vì Hệ thống điều tra từ , Revere chỉ là một trai quá khứ phức tạp, mới chuyển đến trấn nhỏ lâu.
Hệ thống nghĩ nghĩ cũng Diệp Hà điểm nào thu hút sự chú ý của Tà Thần. Mà đối phương thế nhưng còn với Diệp Hà là gặp , điều khiến Hệ thống càng thêm lo âu, Ilphis chỉ thuận miệng thực sự nảy sinh hứng thú to lớn với Diệp Hà.
Bên Diệp Hà dẫn Judith mua đồ ăn xong, vội vàng ăn xong bắt đầu xử lý các ủy thác gửi đến tận cửa.
Sự bận rộn khiến y nhất thời quên nội dung cơn ác mộng, chỉ nhanh chóng thành công việc trong tay.
Mãi đến buổi chiều, Diệp Hà mới xử lý xong các ủy thác của ngày hôm nay. Thấy Mary vẫn đến đón con, y quyết định đích đưa Judith về.
Judith dù vẫn là một đứa trẻ, cho dù đây Mary đối xử với cô bé lắm, nhưng qua một đêm thấy Mary, cô bé chắc chắn cũng chút nhớ nhung. Khi Diệp Hà thử hỏi xem đưa cô bé về , Judith lập tức vui mừng gật đầu.
Tiểu Hắc bám Diệp Hà, thấy đối phương cửa liền theo bản năng theo, ngờ Diệp Hà đuổi về: “Ngoan ngoãn ở đây, một lát về ngay.”
Tiểu Hắc giống như thấy, vẫn cứ về phía Diệp Hà. Y chỉ đành dùng chiêu cũ: “Nếu mày lời, sẽ dẫn mày ngoài nữa .”
Y thực cũng Tiểu Hắc thực sự hiểu lời , nhưng thể phủ nhận là mỗi khi y câu , Tiểu Hắc quả thực như hiểu ý mà tiến lên nữa.
Tiểu Hắc ngẩng đầu, y bằng ánh mắt đáng thương. Nếu là đây Diệp Hà chắc chắn sẽ mủi lòng, nhưng hiện tại thấy màu mắt tương đồng với Ilphis trong mơ, đáy lòng Diệp Hà thực sự khó lòng nảy sinh sự thương hại như thường lệ.
Thấy thần sắc Diệp Hà hề d.a.o động, Tiểu Hắc đại khái cũng nhận Diệp Hà thể đồng ý như , bèn lủi thủi cúi đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-cong-o-pho-ban-toi-tro-thanh-van-nguoi-me/chuong-76-ta-than-lo-dien-va-cuoc-gap-go-ky-quai-trong-rung.html.]
Lần Diệp Hà ý định mang Tiểu Hắc theo, vì Tiểu Hắc chính là thủ phạm cào rách mặt Mary. Nếu Mary thấy nó, e là bà kích động một phen, ngay cả Bob Tiểu Hắc cào cũng rằng cứ thấy nó là thấy rờn rợn trong lòng.
Diệp Hà thấy Tiểu Hắc ngoan ngoãn ở tại chỗ, lúc mới dẫn Judith bước qua ngưỡng cửa. Khi rời , y cũng quên đóng chặt cửa phòng.
Diệp Hà theo sự chỉ dẫn của Judith, bao lâu mới rốt cuộc tới nhà cô bé. Đó là nơi ở rìa ngoài cùng của trấn nhỏ, gần như sắp khỏi phạm vi thị trấn, xung quanh cũng chỉ lác đác vài hộ gia đình, tạo nên sự tương phản rõ rệt với khu trung tâm đông đúc.
Tới nơi quen thuộc, Judith chút rụt rè, nắm lấy góc áo Diệp Hà nép y, giống như đang sợ hãi điều gì đó.
Rất nhanh Diệp Hà nguyên nhân Judith sợ hãi. Một gã đàn ông đang ngậm t.h.u.ố.c lá thò đầu khỏi cửa sổ, tầm mắt rơi lên Judith, cất giọng thô lỗ gọi: “Mẹ mày trấn trưởng đưa , chắc là về ngay , phòng tao mà chơi !”
Trên mặt tuy mang nụ , nhưng tầm mắt dừng Judith mang theo sự thèm khát đáng tởm.
Judith dù ngày thường chút trì độn, nhưng hiển nhiên đây ít chằm chằm bằng ánh mắt như , lập tức trốn lưng Diệp Hà, lắc đầu: “Không..... cần .....”
Diệp Hà trực tiếp chắn mặt Judith, ngăn cách tầm mắt .
Tầm mắt chặn , gã đàn ông phát một tiếng “Xì” trong cổ họng.
Nhà của Judith ngay phía nhà gã đàn ông đó, Diệp Hà trực tiếp dắt cô bé vòng . Tuy Mary ăn mặc chải chuốt lộng lẫy, nhưng ngôi nhà của bà xập xệ.
Phía ngôi nhà là một cánh rừng núi. Tuy trời vẫn còn sáng, nhưng cánh rừng tạo nên sự đối lập rõ rệt. Vì cây cối rậm rạp nên ánh mặt trời dường như thể chiếu , khiến ngọn núi hiện lên vài phần âm u.
Cửa phòng khóa chặt, xem lời gã đàn ông ít nhất một nửa là thật, Mary thực sự ngoài nhà.
Diệp Hà hỏi Judith chìa khóa dự phòng để ở , nhưng vẻ mặt ngơ ngác của cô bé, y cũng chẳng hỏi kết quả gì.
Sau khi những lời đầy ám chỉ của gã đàn ông , Diệp Hà càng thể để Judith ở đây một , vì y ở cùng cô bé chờ đợi.
Hệ thống lúc đột nhiên lên tiếng: “ Cậu chỉ mới mơ thấy Ilphis tối qua thôi ? Trước đó từng mơ thấy ? ”
Diệp Hà cẩn thận nhớ một chút, lắc đầu: “Chưa từng.”
Đối với việc Hệ thống đột nhiên nhắc tên Ilphis, y tức khắc cảnh giác: “Có cái tên vấn đề gì ? Tôi...... sẽ mơ thấy nữa chứ?”
Nghĩ đến việc khả năng mơ thấy Ilphis, Diệp Hà lặng lẽ nuốt một ngụm nước bọt.
Hệ thống: “ Ngày nghĩ gì đêm mơ nấy. ”
Diệp Hà ủ rũ : “ đây thực sự quen . Nếu gặp một như ngoài đời, chắc chắn sẽ nhớ rõ mồn một.”
Hơn nữa y bản đừng nghĩ đến khuôn mặt của Ilphis nữa, nhưng y hiển nhiên đ.á.n.h giá thấp độ phản nghịch của bộ não . Càng cố nghĩ tới, khuôn mặt càng hiện rõ trong đầu y.
Huống hồ mắt của Tiểu Hắc cũng màu xanh lục, mỗi đối diện với nó, Diệp Hà đều nhịn mà nhớ tới Ilphis.
Judith vẫn luôn ngoan ngoãn bên cạnh Diệp Hà. Cô bé thể tự chơi một vui vẻ, nhưng lúc cô bé đột nhiên như thấy thứ gì đó, hưng phấn reo lên: “Là chị !”
Không đợi Diệp Hà kịp phản ứng từ cuộc đối thoại với Hệ thống, Judith hưng phấn chạy thẳng về phía cánh rừng.
Sau khi phản ứng , Diệp Hà cất bước đuổi theo. Y cất tiếng gọi Judith dừng , nhưng cô bé vẫn cứ chạy về phía , thấy lời y .
Diệp Hà rừng suýt cành cây khô đất làm vấp ngã. Chờ y gượng dậy định hình để ngã những cành cây sắc nhọn, ngẩng đầu lên thì Judith biến mất tăm.
Diệp Hà tức khắc lo lắng, sâu trong thử gọi tên Judith: “Judith, Judith......”
Tiếng gọi của y vang vọng trong rừng, nhưng phía Judith vẫn lời đáp .
Hệ thống cũng đang thử tìm kiếm tung tích Judith trong rừng, chỉ là cánh rừng giống như thứ gì đó ngăn cách, thể thu thập bản đồ.
Nghe Hệ thống , Diệp Hà chỉ đành tiếp tục tới, tìm Judith về.
Trong rừng nhiều cành cây mọc chằng chịt, Diệp Hà vất vả tránh né, tìm kiếm tung tích của Judith.
Diệp Hà cảm thán: “Tôi thấy Judith chắc chắn quen thuộc cánh rừng , nếu thể chạy nhanh như .”
Hệ thống cũng cùng suy nghĩ với Diệp Hà: “ rốt cuộc cô bé thấy cái gì? ”
Diệp Hà cũng cùng thắc mắc, chỉ là lúc nãy y mải chuyện với Hệ thống, đến khi phản ứng thì Judith chạy mất .
Ban đầu y tưởng Judith thấy con vật nhỏ nào đó, vì cánh rừng qua thấy thích hợp cho con sinh sống, nhưng y suốt một quãng đường mà chẳng thấy bóng dáng con vật nào.
Đang lúc Diệp Hà nghi ngờ liệu Judith nhầm , một giọng trẻ con non nớt đột nhiên vang lên, như thể dùng hết sức bình sinh, tiếng vang vọng khắp cánh rừng.
“Dừng !”
Tiếng gì thế?
Diệp Hà theo bản năng dừng bước, bắt đầu cảnh giác quanh quất, tìm xem âm thanh phát từ .
Diệp Hà thấp giọng với Hệ thống: “Đây giọng của Judith.”
y quan sát bốn phía cũng thấy bóng dáng ai khác.
Ngay khi Diệp Hà định tiếp tục bước , bên tai vang lên giọng trẻ con đó: “Đừng...... đừng tiếp nữa, tiếp nữa sẽ một đầm lầy, lún xuống đó sẽ nuốt chửng , thể sẽ còn cả xác.”
Diệp Hà ngẩn , lặng lẽ quan sát phía mặt , nơi đó quả nhiên một vùng trũng kỳ lạ, chỉ là lá cây che phủ, nếu kỹ thì căn bản nhận đó là đầm lầy, chỉ nghĩ là một hố đất trũng.
Nghĩ đến việc chỉ còn vài bước nữa là suýt dẫm , Diệp Hà tức khắc cảm thấy rùng sợ hãi.
Dù nữa, giọng lạ lùng cứu y.
Diệp Hà một tiếng cảm ơn, nghi hoặc hỏi: “Bạn là......”
Giọng trẻ con im bặt, là rời trả lời.
Diệp Hà thấy bóng , chỉ đành tiếp tục : “Không bạn thấy một bé gái tóc vàng mặc váy chạy qua đây , rừng là để tìm cô bé ......”
Lời y dứt lâu, giọng trẻ con mang theo chút hưng phấn vang lên: “Anh đang tìm Judith ? Trong rừng an , bảo cô bé về .”
Diệp Hà: “ suốt dọc đường hề thấy bóng dáng cô bé cả......”
Giọng trẻ con kiên nhẫn giải thích: “Cô bé đường khác , trong rừng nhiều lối nhỏ.”
Diệp Hà lời giọng trẻ con là thật giả, nhưng nghĩ đến việc đối phương nhắc nhở y về đầm lầy phía , Diệp Hà cảm thấy chủ nhân giọng .
Hơn nữa quan trọng nhất là, qua thì rõ ràng quen Judith.
Y đang do dự nên nhà Judith để kiểm chứng , thì giọng trẻ con hỏi tiếp: “Anh là Revere ?”
Diệp Hà gật đầu xác nhận.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Bob và Judith đều thích gọi y như , nhưng nghĩ đến việc giọng rõ ràng quen Judith, nên Diệp Hà cảm thấy cô bé hẳn là học theo cách gọi của Judith.
Xem Judith còn kể về sự tồn tại của y cho cô bé nữa.
Quen thuộc với Judith, giọng trẻ con........
Người chẳng lẽ chính là bạn trong lời kể của Judith?
Diệp Hà: “Em là bạn của Judith..... Ariel ?”
Judith chỉ nhắc đến cái tên một duy nhất, cô bé vẫn thích gọi là "bạn" hơn.
Giọng im lặng vài giây, mới lên tiếng: “Là em, cũng là em nhờ Judith giúp em tìm cha.”
Hóa Judith đúng là vì gặp Ariel nên mới đột ngột chạy .
Diệp Hà ngờ gặp Ariel nhanh như , khó nén nổi kích động hỏi: “Em đang ở , thể gặp em một lát ?”
“Anh một câu hỏi hỏi em, chỉ làm rõ những điều mới thể tìm thấy cha của em.”
Phía Ariel lâm trầm mặc, dường như đang nghiêm túc suy nghĩ về đề nghị của Diệp Hà. Một lát , cô bé mới khẽ “Vâng” một tiếng.
Diệp Hà vội vàng đầu quanh, mong chờ bóng dáng của Ariel xuất hiện.
Tiếng sột soạt vang lên từ phía xa, chỉ là tiếng động nặng nề , Diệp Hà cảm thấy giống tiếng bước chân của con bằng hai chân, mà giống như.......
Giống như tiếng di chuyển khi cả bốn chi đều chạm đất.
Diệp Hà nhớ tới lời Judith từng Ariel thương, vội vàng quan tâm hỏi: “Có cần giúp gì ?”
Ariel thẹn thùng một tiếng cần.
Diệp Hà thấy Ariel từ chối cũng đành thôi, dù hiện tại y thực sự thấy bóng dáng Ariel ở .
Diệp Hà lắng tiếng bước chân đang tiến gần, bỗng nhiên sắc mặt biến đổi: “Hệ thống, ngươi thấy tiếng thở của Ariel ?”
Lúc cách còn xa, Diệp Hà cảm thấy thấy tiếng thở cũng là bình thường. hiện tại, cách giữa y và Ariel rõ ràng đang thu hẹp , mà cánh rừng tĩnh mịch vẫn chỉ tiếng thở của chính y.