Sau Khi Làm Công Ở Phó Bản Tôi Trở Thành Vạn Người Mê - Chương 75: Ác Mộng Trường Thi Và Vị Giám Thị Xinh Đẹp Đầy Nguy Hiểm

Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:38:14
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên bục giảng, vị giám thị đột nhiên lên tiếng với ẩn ý sâu xa: “Hiện tại đang trong giờ kiểm tra, đề nghị các em học sinh đông ngó tây, nếu sẽ coi là gian lận.”

Nghe thấy lời giáo viên , Diệp Hà vội vàng thu hồi tầm mắt, dời ánh trở tờ đề thi mặt.

thứ mắt phần lớn là cảnh trong mơ, nhưng bất kể là vị giám thị đang xuống bục giảng tuần tra, là tiếng xoay bút và tiếng ngòi bút sột soạt chữ của các bạn học xung quanh, tất cả đều vô cùng chân thực. Điều vẫn khiến Diệp Hà một khoảnh khắc thẫn thờ, ngỡ như thực sự trở về thế giới hiện thực.

Diệp Hà lén dùng dư quang liếc bóng dáng Phong Trưng. Tờ đề thi đối với chắc hẳn đơn giản, vì tờ đề của đối phương dường như lật tới trang cuối cùng, giây tiếp theo là thể xong nộp bài.

Đang lúc Diệp Hà cảm thán trong lòng một câu đúng là học bá khác, mặt bàn của y bỗng nhiên gõ nhẹ, bên tai vang lên một giọng xa lạ lạnh lùng: “Sao còn ?”

Diệp Hà vội vàng cúi đầu, giả vờ tên lên tờ đề, chỉ là dư quang của y cách nào rời khỏi đôi bàn tay .

Đôi tay đó ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, mơ hồ thấy những mạch m.á.u màu xanh nhạt mu bàn tay trắng nõn.

Dù Diệp Hà kẻ cuồng tay, lúc cũng thể thừa nhận bàn tay .

Phảng phất như nhận tầm mắt của y, bàn tay đột nhiên rút khỏi phạm vi của Diệp Hà, khiến đáy lòng y nảy sinh vài phần tiếc nuối.

Bên tai truyền đến tiếng bước chân, chắc là vị giám thị tới chỗ khác.

ngay đó, Diệp Hà cảm thấy bả vai trĩu xuống, một đôi tay bỗng nhiên đặt lên vai y.

Cảm nhận sức nặng đột ngột vai, Diệp Hà theo bản năng đầu , liền đối diện với một khuôn mặt thể là diễm lệ.

Đó là một khuôn mặt đến mức khó phân biệt nam nữ, hơn nữa đối phương còn để một mái tóc dài màu bạc xõa ngang vai, mang một vẻ vượt qua giới tính.

Đối phương cũng đang cúi đầu y, đôi mắt xanh biếc phản chiếu dáng vẻ ngây ngốc của y.

....... Không giống con cho lắm.

Hay đúng hơn là mang một cảm giác chân thực.

Diệp Hà cũng tại trong đầu nảy ý nghĩ như , dù đây cũng là trong mơ, cho dù xuất hiện một đến mức thì cũng là chuyện hết sức bình thường.

“Đã bắt đầu thi ba mươi phút , tại tờ đề vẫn còn để trống?” Nghe thấy giọng nam phát từ mặt, Diệp Hà mới hiểu chính là vị giám thị gõ bàn .

Y vốn tưởng rằng đối phương rời , ngờ nọ chỉ là vòng phía y.

Diệp Hà nghẹn lời: “Tôi...... Tôi đang kỹ đề.”

Không hiểu , y cảm thấy vị giám thị mắt nguy hiểm, giống như một cây nấm độc xinh khiến y theo bản năng tránh xa. tay đối phương vẫn đang đè vai y, giống như một chiếc gông xiềng vô hình, khiến Diệp Hà ngay cả động tác cầm bút xoay bút cũng thể làm .

Diệp Hà vốn tưởng rằng như thì vị giám thị sẽ rời , ngờ nọ trực tiếp cúi áp sát y, mái tóc dài màu bạc rủ xuống vai Diệp Hà, như thể rắc lên đó một đoạn ánh trăng.

Vì vị giám thị ở phía Diệp Hà, nên cảnh tượng trông giống như Diệp Hà đang ôm lòng .

Khi nhận lưng đang dán chặt lồng n.g.ự.c phía , lưng Diệp Hà tức khắc toát một tầng mồ hôi lạnh. Không tại , động tác của đối phương giống như đang phát một tín hiệu tượng trưng cho sự nguy hiểm đối với y.

Y theo bản năng dậy, nhưng bàn tay vốn dĩ đặt nhẹ vai y lúc nặng tựa ngàn cân, ép y thể nhổm lên nổi.

Diệp Hà: “...... Chào ngài, thể giơ cao đ.á.n.h khẽ một chút ? Tôi... vệ sinh.”

Cuối cùng, Diệp Hà quyết định chọn phương thức thô sơ nhất để thoát khỏi nơi .

Người nọ thấy lời Diệp Hà , vẻ mặt bình thản đáp: “Có thể, theo quy định giám thị, cần cùng em.”

Hắn làm bộ nhấc tay lên.

Diệp Hà rùng một cái, ngờ còn cái quy định quái quỷ : “Vậy ngài cứ đặt tay chỗ cũ .”

Cùng mặt vệ sinh, cảm giác thật sự kỳ quái.

điều khiến Diệp Hà cảm thấy kỳ quái hơn là, cho dù động tĩnh giữa y và vị giám thị lớn đến mức nào, những khác vẻ gì là quấy rầy, vẫn tiếp tục việc ai nấy làm.

Các bạn học xung quanh vẫn cúi đầu làm bài, còn những giám thị khác cũng tiếp tục tuần tra. Điều khiến Diệp Hà và giống như đang một bức tường vô hình, ngăn cách với thế giới bên ngoài.

Vai Diệp Hà bỗng nhiên lỏng , y còn kịp vui mừng thì cảm thấy một bên cổ tay phía nắm chặt. Cảm giác khiến y khỏi nhớ tới lúc nắm lấy móng vuốt của Tiểu Hắc.

lúc , y đột nhiên cảm thấy gáy bỗng dán lên một thứ gì đó lạnh lẽo mềm mại, xúc cảm thoáng qua biến mất.

Cùng lúc đó, bên tai Diệp Hà cũng vang lên giọng thanh lãnh : “Tôi sẽ ở đây em, cho đến khi em xong bộ đề .”

Diệp Hà: “......”

Cảnh trong mơ thật sự quá đỗi cổ quái, chẳng lẽ ông trời cảm nhận nỗi lo âu của y nên cố ý sắp xếp cho y một buổi thi thử ?

Y dùng bàn tay còn lén nhéo một cái, nhưng ngoại trừ việc đau đến mức nhíu mày và cố nhịn kêu thành tiếng , y vẫn thể thoát khỏi giấc mơ như mong đợi.

Diệp Hà cảm thấy chắc hẳn rơi giấc ngủ sâu, dễ dàng đ.á.n.h thức như . Tuy nhiên y cũng quá lo lắng, vì nếu y ngủ quá lâu, Hệ thống chắc chắn sẽ gọi y dậy.

Vị thanh niên tóc bạc phía bỗng nhiên luồn bàn tay còn trong áo y. Khi cảm nhận những đầu ngón tay lạnh lẽo xuyên qua lớp vải áp sát da thịt , cơ thể Diệp Hà nhịn mà run rẩy một cái. Phải mất một lúc lâu y mới kìm nén tiếng kêu chực trào khỏi miệng. Y theo bản năng về phía Phong Trưng đang cách đó xa, sợ đối phương thấy dáng vẻ của lúc .

Mãi đến khi thấy Phong Trưng cũng giống như những khác, rõ ràng hề phát hiện sự bất thường bên , Diệp Hà mới nhịn mà thở phào nhẹ nhõm.

y rằng, vị thanh niên phía thu hết tầm mắt y về phía Phong Trưng đáy mắt. Ánh mắt đột nhiên tối sầm , dõi theo tầm mắt đối phương rơi xuống lưng Phong Trưng.

Từ từ, cái diễn biến kỳ quái gì thế ?

Lần Diệp Hà thực sự nhịn nổi nữa, ý đồ của đối phương quá rõ ràng. Diệp Hà dậy, nhưng cánh tay thon dài rõ ràng cơ bắp cuồn cuộn, lúc giống như một tấm lưới, dễ dàng trấn áp sự phản kháng của y.

“Viết .” Trong giọng của thanh niên mang theo vài phần mệnh lệnh, ngón tay trượt xuống theo phần eo của Diệp Hà, ý tứ đe dọa lộ rõ mồn một.

Chỉ thể hy vọng đề thi đơn giản một chút......

Diệp Hà hít sâu một , nhịn thầm nghĩ trong lòng. Y hiểu rằng, khi tỉnh , y chỉ thể thử bài thi .

Chỉ là sợ cái gì thì cái đó đến, Diệp Hà liếc mắt một cái, phát hiện các câu hỏi đề thi đều là những nan đề mà đó y hề hiểu thấu đáo. Trước đó Diệp Hà còn thành tâm cầu nguyện với Hệ thống hy vọng khi thi đừng xuất hiện mấy câu , ngờ chúng hiện trong mơ.

Hơn nữa t.h.ả.m nhất là, ngay cả một câu trắc nghiệm cũng , trực tiếp bóp c.h.ế.t con đường dựa trực giác xuất sắc để chọn đáp án của Diệp Hà.

Diệp Hà chỉ thể c.ắ.n răng chữ “Giải” lên tờ giấy, đó gồng bắt đầu quá trình suy luận, vất vả lắm mới dùng x và y để tính một con .

Chỉ là y còn kịp vui mừng một chút, thanh niên bình thản lên tiếng: “Đáp án sai .”

Theo lời thanh niên dứt, tờ đề hiện dòng chữ đỏ trừ 10 điểm. Dù trận thi chỉ là thi thử, Diệp Hà vẫn nhịn mà thấy nhói lòng một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-cong-o-pho-ban-toi-tro-thanh-van-nguoi-me/chuong-75-ac-mong-truong-thi-va-vi-giam-thi-xinh-dep-day-nguy-hiem.html.]

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Nụ mặt Diệp Hà cứng đờ: “Lúc đang thi thì đừng đối đáp án chứ?”

thanh niên như thấy lời Diệp Hà , mở miệng bảo: “Làm sai đề sẽ trừng phạt.”

Tuy trừng phạt là gì, nhưng đáy lòng Diệp Hà vẫn dâng lên một dự cảm bất lành, theo bản năng hỏi ngược : “...... Chẳng lẽ trừ 10 điểm tờ đề vẫn đủ để trừng phạt ?”

Rất nhanh Diệp Hà hình phạt của thanh niên rốt cuộc là gì. Khuôn mặt tinh xảo đến mức giống của phóng đại mặt y, ngay đó cánh môi y hôn lên.

Nụ hôn sâu, khiến Diệp Hà tự chủ mà rũ mắt xuống để che hốc mắt đang ửng hồng.

Cùng lúc đó, lòng bàn tay thanh niên ác ý nghiền ép lên n.g.ự.c y. Dù thấy cảnh tượng bên trong lớp áo, y cũng thể cảm nhận những ngón tay trắng trẻo của đối phương đang làm gì.

Bên tai truyền đến tiếng lật giấy sột soạt, nhắc nhở rằng vẫn còn những khác ở đây.

Từ cổ đến má Diệp Hà đều nhuộm một tầng hồng nhạt, cảm giác hổ quét qua đại não y. Dư quang của y tự chủ mà liếc về phía Phong Trưng. Tuy đây chỉ là cảnh trong mơ, đối phương cũng sẽ ảnh hưởng, nhưng trong tiềm thức Diệp Hà vẫn sợ hãi Phong Trưng sẽ đầu .

Đừng đầu...... Đừng đầu......

Diệp Hà nhịn thầm khẩn cầu trong lòng.

Và thanh niên tự nhiên cũng nhận sự phân tâm của Diệp Hà. Hắn buông cánh môi đối phương , khóe môi nhếch lên lộ một nụ , chỉ là nụ chạm đến đáy mắt: “Em đang sợ thấy cảnh ?”

Diệp Hà nên gật đầu lắc đầu, trực giác mách bảo y rằng dù trả lời thế nào thì dường như cũng chẳng kết cục gì.

Bất kể là Hệ thống đồng hồ báo thức, ai cũng , mau cứu y khỏi cái ảo cảnh !

Thanh niên: “Tôi bảo đầu nhé, cũng gặp em.”

Diệp Hà vội vàng lắc đầu: “Đừng mà!”

Tình em thắm thiết cũng cần thể hiện lúc , huống hồ tay của thanh niên vẫn còn đang tác loạn trong áo y.

sự từ chối của Diệp Hà hề thanh niên để mắt. Vị giám thị còn giống như một máy chỉ ở hàng ghế đầu đột nhiên tiến về phía Phong Trưng, dường như đang gì đó với .

khi vài câu, Phong Trưng thế nhưng ý định đầu .

Thần sắc Diệp Hà tức khắc hoảng loạn. Nhận thấy trong lòng dường như đang nôn nóng, thanh niên nắm lấy bàn tay đang run rẩy của y, một nữa cầm lấy bút: “Nếu bạn của em đầu sang đây, thì tiếp tục .”

Diệp Hà cầm bút, vội vàng gật đầu.

Sau khi y đồng ý, vị giám thị liền rời khỏi bàn của Phong Trưng, Phong Trưng cũng đầu nữa.

Diệp Hà dồn sự chú ý trở các câu hỏi mặt.

Chỉ là nhanh y phát hiện việc tập trung tinh lực để làm đề là một chuyện cực kỳ khó khăn, bởi vì tay của đối phương vẫn hề buông tha y. Trong lúc nỗ lực đề, y còn tiếp tục đấu tranh với cảm giác ngứa ngáy mà đối phương mang .

Sau khi làm sai thêm một câu nữa, cơ thể Diệp Hà bỗng nhiên run b.ắ.n lên, y thể cảm nhận một ngón tay của đối phương men theo phần đùi trong luồn ......

Nghe thấy tiếng nước bên tai, Diệp Hà mím chặt môi, đôi má đỏ bừng.

Thanh niên: “Làm sai một câu, liền đưa thêm một ngón tay .”

Bàn tay cầm bút của Diệp Hà run lên, mắt y phủ một tầng nước. Muốn rõ đề bài thì tập trung tinh thần, nhưng mà ——

“A, câu sót một con !”

“Từ từ, câu rõ ràng kết quả đúng , thế mà còn trừ điểm trình bày!”

“Điểm trình bày chỉ tính là nửa ngón tay thôi!”

Người mười ngón tay, đề đúng sai.

Theo từng hạng mục trừ điểm màu đỏ hiện lên giấy, Diệp Hà cũng thể cảm nhận từng ngón tay tiến đúng như lời hẹn.

Tuy nhiên vị thanh niên phía hề lệnh dừng , y cũng thể dừng , chỉ thể nỗ lực tập trung tinh thần để thành bài thi mặt.

....... Rốt cuộc là môn học nào y từng trượt thành tinh, giờ tra tấn y thế ?

Diệp Hà oán hận thở dài một , thuận tay 6 thành 8. Nhìn hạng mục trừ điểm xuất hiện tờ đề, y một nữa cảm nhận nỗi sợ hãi chi phối bởi những câu hỏi sai.

Hệ thống rốt cuộc khi nào mới đ.á.n.h thức y đây, y thực sự sắp chống đỡ nổi .

Trời xanh, mây nhẹ, ánh mặt trời ngoài cửa sổ cũng xuyên qua lớp kính tiến trong phòng. Diệp Hà đang nhắm mắt ôm con mèo đen, chiếc giường tạm bợ, vẫn còn đang ngủ.

Một một mèo mật rúc , nếu gần bảy giờ thì đây hẳn là một cảnh tượng vô cùng hài hòa.

Hệ thống đang chuẩn đ.á.n.h thức Diệp Hà, liền thấy đối phương nhíu mày, đang tự lẩm bẩm mớ: “Câu ...... câu thực sự thuận tay sai thôi......”

Hệ thống vui mừng thầm nghĩ: “ Không tồi tồi, ngay cả trong mơ cũng nhớ đến việc học tập. ”

Diệp Hà: “Đừng..... đừng trừ điểm nữa...... Thật sự chứa nổi nữa .....”

Nghe thấy nửa câu đầu của Diệp Hà, Hệ thống vốn tưởng rằng đối phương đang học tập, định để ký chủ hấp thụ thêm chút kiến thức trong mơ. khi thấy ba chữ “chứa nổi”, Hệ thống bắt đầu nghi ngờ phán đoán của .

Đây thật sự là đang ăn cơm đấy chứ?

Hệ thống cảm thấy sự vui mừng của chỉ là một trò , nó vô cảm lên tiếng: “ Tỉnh dậy . ”

Diệp Hà hề tỉnh , mà vẫn nhắm mắt như cũ, giống như đang lún sâu một cơn ác mộng khó lòng thoát .

Hệ thống gọi thêm vài tiếng nữa. Bình thường Diệp Hà sớm mở mắt , nhưng hôm nay dù nó gọi bao nhiêu , Diệp Hà vẫn cứ nhắm nghiền mắt, hề bất kỳ phản ứng nào.

Giọng đứt quãng của Diệp Hà vẫn tiếp tục, âm thanh mang theo vài phần run rẩy khác lạ, còn kèm theo tiếng thở dốc trầm thấp: “Đừng... đừng để đầu , sẽ nữa ......”

Hệ thống rốt cuộc nhận điều , Diệp Hà mắt dường như tỉnh , mà là thể tỉnh .

Lời tác giả:

“Nhật ký của Diệp Hà”

Học tập cho .

Khi nội dung giấc mơ của Diệp Hà, Hệ thống gọi đó là “Khuyên học”.

EPUB_CHAPTER_SPLIT

Loading...