Sau Khi Làm Công Ở Phó Bản Tôi Trở Thành Vạn Người Mê - Chương 74: Mèo Đen Hộ Chủ Và Phòng Thi Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:38:12
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Hà: “Này......”
Judith bởi vì Diệp Hà đồng ý nên còn nữa, ngược nín mỉm . Chỉ là hiện tại nụ của nàng rơi trong mắt Diệp Hà, mạc danh bằng thêm vài phần quỷ dị.
Hệ thống đau đầu : “ Xem bạn của Judith là tồn tại chân thật. ”
Nó còn nhớ rõ những lời Judith đó, bởi hoài nghi vị bạn bè của Judith......
Rất khả năng nhân loại.
Mà Diệp Hà gật đầu đồng ý cũng vô tình kích hoạt cái nhiệm vụ ngẫu nhiên , làm bắt nhận nhiệm vụ.
Bất quá chuyện đương nhiên thể cho Diệp Hà.
Hệ thống hít sâu một : “ Xem Judith dối. ”
Diệp Hà gật gật đầu, hiện tại suy nghĩ của y cũng khác biệt lắm so với Hệ thống, cũng cảm thấy hẳn là bên phía Judith dối.
Rốt cuộc Judith hiển nhiên đối xử với Judith cũng , việc dối y cũng là chuyện hết sức bình thường.
Chỉ là chỉ dựa cái huy hiệu cảnh sát , Diệp Hà cảm thấy vẫn khó tìm cha của bạn Judith, vẫn cần gọi bạn tự dò hỏi một chút.
Diệp Hà Judith, nỗ lực lộ nụ : “Vậy bạn của cháu hiện tại còn ở gần đây ? Chú còn một chút việc hỏi bạn mới thể tìm cha cho bạn .”
Y còn nhớ rõ Judith đó là bạn cùng nàng tới, lúc Diệp Hà còn tưởng rằng là Judith sinh ảo giác. Chỉ là làm y cảm thấy kỳ quái chính là, bạn nếu tới cửa, tại ?
Judith ngẩn vài giây mới phản ứng câu hỏi của Diệp Hà, cố sức trả lời: “Bạn ..... Bạn hình như là sợ hãi, chắc là trốn .”
Sợ hãi?
Diệp Hà theo bản năng sờ sờ mặt, lâm trầm tư: “Hệ thống, lớn lên khủng bố như ?”
Hệ thống: “ Ta cảm thấy hiền từ. ”
Nghe từ “hiền từ” , tay đang sờ mặt của Diệp Hà khựng , lúc mới nhớ tới thẩm mỹ của Hệ thống và nhân loại cũng tương đồng, mà y hiện tại cũng thập phần hối hận vì mở miệng hỏi đối phương.
Diệp Hà hít sâu một , tiếp tục dò hỏi Judith: “Vậy cháu bạn thường sẽ trốn ở ? Nhà bạn ở ?”
Thật sự thì Diệp Hà quyết định tự tới cửa bái phỏng nhà bạn của Judith.
Judith phản ứng một lát mới cúi đầu, nắm làn váy : “Bạn ..... Bạn với cháu, mỗi đều là bạn tới tìm cháu.”
Nghe Judith , Diệp Hà cảm thấy chuyện thập phần khó giải quyết.
lúc , ngoài phòng đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, thể Judith đột nhiên run lên, mặt toát thần sắc hoảng sợ: “Là..... Là tới.”
Diệp Hà theo bản năng về phía cửa, cửa quả nhiên xuất hiện ảnh phụ nữ .
Nghĩ đến cảnh tượng , Diệp Hà theo bản năng chắn mặt Judith. Chỉ là ước chừng nghĩ đến Diệp Hà ở đây, Judith ngược biểu hiện thập phần bình tĩnh, ưu nhã phòng, với Diệp Hà: “Xin , tới quấy rầy ngài, Judith nó gây thêm phiền toái cho ngài .”
Diệp Hà sợ đối phương sẽ bởi mà giận cá c.h.é.m thớt lên Judith, vội vàng : “Không phiền toái, Judith ngoan.”
Ả nhân lúc Diệp Hà chú ý, tầm mắt rơi xuống Judith phía y, hung hăng lườm một cái, nhưng chờ ánh mắt một nữa đối diện với Diệp Hà, ả thu hồi sự tàn nhẫn , một nữa đổi nụ : “Tôi đó liền cảm thấy Judith chạy tới chỗ ngài, ngờ quả nhiên là , xem nó cũng giống , đều thích ngài.”
Diệp Hà: “......”
Y đây là tỏ tình ?
Phảng phất như nhận sự ngây ngốc của Diệp Hà, phụ nữ về phía vài bước ghé sát Diệp Hà, vòng eo mảnh khảnh vặn vẹo như rắn nước: “Nếu hiện tại ngài giường, chúng liền thể......”
“Tôi thích giọng của ngài gọi tên , giường ngài thể gọi là Mary.”
Diệp Hà ngờ đối phương sẽ mở miệng trực tiếp như , khiếp sợ với Hệ thống: “Ở đây còn hai đứa nhỏ !”
Hệ thống cảm động : “ Không ngờ ở trong lòng ngươi cũng là một đứa trẻ......”
Diệp Hà: “Ta Tiểu Hắc cùng Judith.”
Hệ thống: “......”
Diệp Hà vội vàng mở miệng từ chối Mary.
Mary hiển nhiên coi sự từ chối của Diệp Hà là khẩu thị tâm phi, ả định vươn cánh tay ôm lấy Diệp Hà liền bỗng nhiên cảm giác một đạo tầm mắt lạnh lẽo rơi xuống , mà động tác duỗi tay của Mary cũng nhịn khựng .
Mary nương theo đạo tầm mắt đầu , còn thấy rõ là cái gì liền cảm giác mắt một bóng đen hiện lên, ngay đó cánh tay tê rần, tựa hồ m.á.u tươi b.ắ.n .
Mary thê lương hét lên một tiếng, là bởi vì đau đớn là bởi vì vết thương dữ tợn, sắc mặt ả tái nhợt, tựa hồ giây tiếp theo là thể ngất xỉu.
Tầm mắt âm độc của ả về phía con mèo đen đang xổm mặt và Diệp Hà. Thực hiển nhiên, đúng là con mèo đen cào thương ả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-cong-o-pho-ban-toi-tro-thanh-van-nguoi-me/chuong-74-meo-den-ho-chu-va-phong-thi-bat-ngo.html.]
Mèo đen cũng đang Mary, chỉ là cặp mắt lục bảo thạch đựng đầy sự lạnh lẽo, ngược làm Mary vốn định hung hăng giáo huấn con mèo chút rét mà run.
Mèo tuy rằng đất, nhưng thể căng chặt tỏ rõ nó còn ý đồ tiếp tục tấn công.
Mary nhịn lùi mấy bước, kéo cách với Diệp Hà.
Diệp Hà ngờ Tiểu Hắc sẽ đột nhiên tay. Vô luận như thế nào, Mary Tiểu Hắc cào thương, y đều trách nhiệm. Thấy Tiểu Hắc còn ý tứ tấn công, Diệp Hà đành vội vàng bế đối phương lên, đó lộ nụ tràn ngập xin với Mary: “Xin , Tiểu Hắc nó chút sợ lạ, tiền t.h.u.ố.c men của ngài sẽ trả bộ......”
Chú ý tới bởi vì tới gần, Mary lùi về mấy bước, Diệp Hà đành tạm thời dừng bước chân.
Nụ mặt Mary rốt cuộc duy trì nữa, ả xụ mặt vết thương , cũng ở chỗ , cũng ý tứ tiếp tục chuyện với Diệp Hà, trực tiếp xoay rời .
Tuy rằng cảm thấy may mắn vì Mary rời , nhưng Diệp Hà quên vết thương cánh tay đối phương là do Tiểu Hắc gây , làm chủ nhân y cũng nên gánh vác trách nhiệm.
Diệp Hà định đuổi theo liền phía truyền đến một giọng sợ hãi: “Anh Revere......”
Là giọng của Judith!
Bước chân y khựng , đầu thấy cô bé tóc vàng, đối phương đang đáng thương vô cùng y, tựa hồ giây tiếp theo là thể òa lên: “Đừng bỏ cháu một ở chỗ , cháu sợ......”
Mary quá gấp, thế mà ngay cả Judith cũng quên mang .
Nghe tiếng Judith, cho dù Diệp Hà đuổi theo Mary thế nào cũng thể ở trấn an Judith .
Judith gạt lệ duỗi tay nắm chặt quần áo Diệp Hà, nhưng nghĩ đến tao ngộ của đó yên lặng thu hồi tay, mở miệng : “Mẹ luôn để cháu một ở nhà, cháu sợ lắm, đừng để cháu một ở chỗ nữa......”
Diệp Hà khom lưng an ủi một hồi lâu mới rốt cuộc làm cô bé ngừng thút thít.
Nhìn thấy Judith còn lau nước mắt nữa, Diệp Hà thở phào nhẹ nhõm: “Chú đưa cháu về nhé, cháu còn nhớ nhà ở ?”
Judith mệt , do dự một lát lắc lắc đầu: “Cháu..... Hôm nay cháu về, khẳng định sẽ đ.á.n.h cháu.”
Thấy Judith kiên quyết như , Diệp Hà cũng chỉ thể từ bỏ. Bởi vì Judith nhà các nàng ở trấn cũng thích nào khác, Diệp Hà chỉ thể để Judith lưu nơi , chờ mong Mary thể phát hiện mang theo con.
Bob ngược tới một chút. Diệp Hà vốn định nhờ đối phương hỗ trợ trông Judith để y xem tình hình vết thương của Mary, nhưng ngờ chính là, Bob thấy Judith, nháy mắt lộ thần sắc khẩn trương ghét bỏ, yên lặng kéo cách với nàng.
Mà thỉnh cầu của Diệp Hà, Bob lập tức tìm lý do làm bài tập chạy biến. Diệp Hà liền là cái cớ, rốt cuộc đối phương từng vẻ mặt kiêu ngạo cho y bao giờ làm bài tập.
Bất quá dáng vẻ, Bob tựa hồ là đang sợ hãi Judith?
Diệp Hà quyết định bắt Bob sẽ hỏi cho rõ ràng.
Mà thần sắc tập mãi thành thói quen của Judith làm Diệp Hà cảm thấy chút khó chịu, lúc mua cơm cố ý mua kẹo cho nàng. lệnh Diệp Hà ngờ chính là, Judith cũng ăn mà nghiêm túc : “Cảm ơn Revere, nhưng cháu để cho bạn của cháu.”
“Bạn luôn kêu đau, chỉ lúc ăn kẹo mới thể cao hứng một chút.”
Diệp Hà: “Đau? Bạn thương ?”
Sau khi kích hoạt nhiệm vụ ngẫu nhiên, y cũng phá lệ mẫn cảm với tin tức liên quan đến bạn trong miệng Judith.
Judith gật gật đầu: “Tay chân đều thương tích, thương từ lâu .”
Điều khiến Diệp Hà cảm thấy chút tiếc nuối chính là, khi y hỏi dung mạo bạn của đối phương, Judith tin tưởng vững chắc bức tranh vẽ đó là chân dung bạn , cũng thể cung cấp manh mối hữu dụng nào khác.
Đây là đầu tiên Diệp Hà trông trẻ con loài , cũng may Judith thực ngoan ngoãn, cũng sẽ chạy loạn, bởi y cũng đến mức luống cuống tay chân.
Bởi vì chỉ một chiếc giường, Diệp Hà quyết định để Judith ngủ giường ở tầng hai, y tắc ngủ sàn nhà tầng một, ngày mai chờ Mary bình tĩnh sẽ đưa Judith về, hơn nữa hỏi thăm đối phương một chút.
Diệp Hà vốn định đặt Tiểu Hắc lên đệm, nhưng ngờ Tiểu Hắc chịu, như cũ lựa chọn cuộn tròn trong lòng n.g.ự.c Diệp Hà.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Điều làm Diệp Hà chút cảm động: “Không ngờ Tiểu Hắc thế mà còn lựa chọn làm bạn với ......”
Hệ thống vô tình chọc thủng ý tưởng của Diệp Hà: “ Có lẽ là cảm thấy đệm thịt so với đệm lông chim thoải mái hơn. ”
Diệp Hà: “......”
Ghét cái tên Hệ thống ghê, hiểu một mảnh hiếu tâm của Tiểu Hắc gì cả.
Tiếng chuông chói tai đột nhiên vang lên bên tai, Diệp Hà quá quen thuộc với tiếng chuông —— đúng là tiếng chuông tượng trưng cho giờ thi bắt đầu.
Thi... thi cử?
Không y đang ở phó bản ?
Ngẩn vài giây, Diệp Hà mở choàng mắt, thấy bàn bày bài thi, mà tên bài thi đúng là môn học gần đây y đang ôn tập.
Bên cạnh Diệp Hà còn các học sinh khác, đang múa bút thành văn cái gì đó, hình thành sự đối lập rõ rệt với vẻ ngây ngốc của y.
Mà Diệp Hà ở trong đó thấy một bóng dáng quen thuộc —— Phong Trưng.