Sau Khi Làm Công Ở Phó Bản Tôi Trở Thành Vạn Người Mê - Chương 7: Nụ Hôn Ám Ảnh Và Cái Bớt Hoa Hồng
Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:36:28
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lá bùa dán lên quần áo, lập tức trở nên trong suốt.
Tô Linh Linh hài lòng nở nụ , nàng sợ đường gặp tình huống ngoài ý kịp phản ứng, chi bằng bây giờ dán lên Diệp Hà.
Không là ảo giác của Diệp Hà , khi Tô Linh Linh thúc giục y nhanh, ánh mắt của Jannie liền thẳng tắp dừng y.
Diệp Hà trong lòng khỏi thầm thì: “Nàng bằng ánh mắt thật kỳ quái, giống như là......”
Giống như đang chằm chằm một khối thịt béo bở, quả thực giây tiếp theo liền nhào lên .
Hệ thống ban đầu còn tưởng là Diệp Hà quá mức tự luyến, nhưng nó kỹ, cũng phát hiện Jenny đang chớp mắt chằm chằm Diệp Hà, trong lòng ẩn ẩn ý thức . nó kiểm tra thể Diệp Hà, phát sinh cái gì dị thường.
Bất luận thế nào, điều đều quá kỳ quái, vẫn là làm Diệp Hà nhanh chóng rời khỏi nơi .
Hệ thống: “ Khoảng cách tạo nên vẻ , thể là đột nhiên cảm thấy ngươi . ”
Diệp Hà: “...... Ta còn .”
Hệ thống: “ Nghe ngươi , đáy lòng nàng sinh vài phần cảm giác xa cách với ngươi. ”
Diệp Hà: “.......”
Y đầu về phía Jannie, dùng âm lượng chỉ hai thể thấy kiên định : “Ngươi yên tâm, nhất định sẽ mang hoa hồng về, để ngươi tặng cho em gái ngươi.”
Hệ thống phá hỏng khí mà thúc giục: “ Ngươi mau nhanh . ”
Jannie vẫn lặng lẽ y, nhưng khi thấy hai chữ “hoa hồng”, nụ cứng đờ khóe môi nàng mở rộng thêm vài phần, dáng vẻ như là vui vô cùng.
Diệp Hà: “Nàng lên thật giống chị gái nàng a.....”
Hệ thống chột dời ánh mắt : “ . ”
Diệp Hà bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, nhíu mày: “ mà thật là kỳ quái, Jenny rốt cuộc c.h.ế.t như thế nào?”
Trong lòng y một nghi ngờ, chính là Tần Khiên. Rốt cuộc trong nhiều ở trang viên, chỉ khí chất của Tần Khiên là phù hợp nhất với kẻ g.i.ế.c .
Diệp Hà: “Chân tướng chỉ một......”
Hệ thống: “ Ngươi đừng trinh thám, sợ hãi. ”
Một chút tiếp cận chân tướng thì thôi, còn thể lưng với chân tướng mà lao ?
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Diệp trinh thám tàn nhẫn cắt ngang.
Tuy nhiên thấy Tô Linh Linh còn ở đó chờ y, Diệp Hà cuối cùng vẫn cáo biệt Jannie, đó cùng Tô Linh Linh cùng xuống lầu.
Tô Linh Linh dường như cũng thấy lời Diệp Hà , gì về sự tồn tại của Jannie: “Ngươi mới gì với Jenny ? Sao đột nhiên vườn hoa nhà hái hoa hồng?”
Diệp Hà vốn định cho Tô Linh Linh chuyện Jenny c.h.ế.t, một chuyện khiến kinh ngạc, nhưng nghĩ đến mối quan hệ giữa Tô Linh Linh và Tần Khiên, y cuối cùng vẫn thôi, lựa chọn trầm mặc.
Rốt cuộc Tô Linh Linh dáng vẻ là thích Tần Khiên, nếu y tiết lộ chuyện Jenny c.h.ế.t, Tô Linh Linh khẳng định sẽ trực tiếp cho Tần Khiên, mà Tần Khiên phỏng chừng sẽ trực tiếp g.i.ế.c y diệt khẩu.
Diệp Hà: “Đêm nay ánh trăng thật , bỗng nhiên hái một đóa hoa hồng tặng cho Jenny.”
Tô Linh Linh: “Ngươi gay ?”
Nàng còn nhớ rõ khi Tần Khiên hôn Diệp Hà, đối phương một chút cũng phản kháng. Khó trách đó Hạ Thanh thấy nàng và Diệp Hà dựa phản ứng lớn như , hóa mặt cũng là quần hạ chi thần.
Diệp Hà: “Ta gay a, thích chính là......”
Y bây giờ tưởng tượng đến việc từng tiếp xúc mật với một kẻ g.i.ế.c liền da đầu tê dại, nếu Tô Linh Linh nguyện ý kiên nhẫn một chút, y thật sự thể giải thích rằng y thích con gái!
Tô Linh Linh Diệp Hà giải thích, rốt cuộc Diệp Hà là gay cái khả năng thể so với việc Diệp Hà thà tặng hoa cho Jenny xinh hơn nàng chứ tặng nàng, phù hợp với lòng tự trọng của nàng hơn.
Diệp Hà thần sắc Tô Linh Linh liền đối phương căn bản tin, y đành chuyển sang chủ đề khác: “ , cô vì vườn hoa nhà?”
Tô Linh Linh tưởng tượng đến sức hấp dẫn của hôm nay liên tiếp đả kích, châm chọc: “Ta tặng cho một cành hoa hồng.”
Nàng ngước mắt về phía Diệp Hà, vẻ mặt toát vô hạn phong tình. Nàng quả thật là một phụ nữ quyến rũ, đây cũng dựa mị lực của mà đạt ít tiện lợi, tuy nhiên so với dung mạo của Diệp Hà, nàng vẫn thua kém.
Diệp Hà vô cùng cổ vũ: “Tốt! Không hổ là cô!”
Tô Linh Linh cảm thấy Diệp Hà đang châm chọc nàng, nhưng tìm thấy chứng cứ.
Khi xuống lầu, Diệp Hà quanh bốn phía, ẩn ẩn nhận thích hợp, đầu dò hỏi Tô Linh Linh: “Cô cảm thấy đại sảnh chỗ nào đó kỳ quái ?”
Tô Linh Linh cũng bây giờ liền khiến Diệp Hà cảnh giác, cho nên cố ý lộ tươi : “Phải ? Tôi cảm thấy.”
Nghe Tô Linh Linh như , Diệp Hà liền thêm nữa, khỏi tự hỏi là quá mức mẫn cảm.
Tô Linh Linh tiến phó bản sớm hơn một chút, sớm thăm dò địa hình trang viên, dẫn Diệp Hà đường quen thuộc từ cửa đại sảnh vườn hoa nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-cong-o-pho-ban-toi-tro-thanh-van-nguoi-me/chuong-7-nu-hon-am-anh-va-cai-bot-hoa-hong.html.]
Trăng tròn treo cao, trăng sáng thưa.
Vườn hoa hồng mà Diệp Hà ban đầu tưởng tượng chỉ là một mảnh vườn hoa nhỏ, nhưng mà khi y tận mắt thấy, y mới hiểu là nghĩ quá nhỏ —— đây nên gọi là vườn hoa hồng, mà nên gọi là biển hoa hồng.
Hoa hồng ước chừng cao nửa , mật tựa .
Một làn gió nhẹ thổi qua, hoa hồng thổi nghiêng nhẹ, cùng với tiếng lá cây xào xạc khi gió thổi, giống như những con sóng đỏ cuộn trào.
Trên đường đến vườn hoa hồng yên tĩnh như , ngược khiến tinh thần Tô Linh Linh căng thẳng cao độ. Để giảm bớt căng thẳng, nàng hoa hồng mở miệng : “Nghe vì tình nhân của công tước thích hoa hồng, cho nên liền trồng một mảnh lớn hoa hồng , cho dù công tước c.h.ế.t , tình nhân của mất tích, những đóa hoa hồng vẫn như cũ nở rộ.”
Có lẽ những đóa hoa hồng cũng đại diện cho tình yêu của công tước, cho dù đối phương c.h.ế.t , tình yêu cũng sẽ khô héo.
Nếu đặt ở bình thường, khẳng định sẽ là một câu chuyện tình yêu cảm động lòng . ở phó bản , Tô Linh Linh chỉ cảm thấy khắp phát lạnh.
Diệp Hà tổng kết: “Một hoa truyền N đời, hoa vẫn còn.”
Tô Linh Linh bỗng nhiên cảm thấy cơ thể lạnh nữa.
Diệp Hà vén tay áo, chỉ nhanh chóng thành nhiệm vụ của Jenny. Y bay thẳng đến đóa hoa hồng gần nhất vươn tay, chỉ là chạm cành hoa, bỗng nhiên cảm giác lưng vô cớ dâng lên một luồng hàn ý.
Mà đầu ngón tay y dường như cái gì chạm một chút, nơi chạm qua dâng lên cảm giác đau đớn nhỏ.
Diệp Hà kinh ngạc: “Cái .......”
Chẳng lẽ là đóa hoa hồng con sâu nhỏ, c.ắ.n y một miếng?
Diệp Hà định thu tay xem đầu ngón tay , liền cảm giác lưng một đôi tay đột nhiên đẩy một cái, cùng lúc đó, bên tai vang lên tiếng hét chói tai của hệ thống: “ Cẩn thận! ”
mà lời nhắc nhở đến quá muộn, Diệp Hà lập tức mất thăng bằng, thẳng tắp ngã bụi hoa hồng.
Những gai nhỏ tinh tế cắt qua quần áo y, để từng vệt đỏ ái . Diệp Hà trở , chống tay dậy, nhưng eo dùng sức lực, dường như cú ngã đó làm y thương ở eo.
Y cầu cứu về phía Tô Linh Linh, Tô Linh Linh kéo một phen, ngờ thấy Tô Linh Linh với tốc độ cực nhanh hái xuống một đóa hoa hồng, thần sắc sợ hãi y một cái đầu mà chạy .
Diệp Hà vốn dĩ chịu đau giỏi, hiện tại eo thương, y liền còn tâm trạng mắng Tô Linh Linh chịu tay cứu giúp, ôm lấy cái eo thương giãy giụa kêu cứu mạng.
Hy vọng trong trang viên đừng ngủ quá say, bằng nơi chính là phần mộ của y.
Diệp Hà chút hối hận mà nghĩ, nếu sớm như , y còn bằng ngủ ngon trong phòng, như cho dù khi đếm ngược sinh mệnh kết thúc, y cũng ở chiếc giường mềm mại.
Tuy nhiên nhanh, Diệp Hà liền kịp nghĩ những thứ đó.
Y cảm giác hoa hồng bên cạnh bỗng nhiên sinh trưởng , ban đầu chỉ cao nửa , hiện tại mọc cao đến mức Diệp Hà còn nghi ngờ dậy cao bằng nửa cành hoa hồng , ngay cả những gai hoa ban đầu nhỏ hiện tại cũng dài mấy chục centimet, thẳng tắp đổ về phía Diệp Hà.
Diệp Hà: “Hệ.......”
Giọng y theo những gai hoa đổ xuống đột nhiên im bặt.
Diệp Hà rảnh lo liên hệ hệ thống nữa, y kinh hoảng thất thố xoay , chỉ là y tránh thoát một chút, bên cạnh liền gai hoa hồng bóc . Diệp Hà lăn lộn mấy vòng, quần áo ban đầu cắt qua trở nên càng thêm rách nát, lộ từng mảng lớn da thịt trắng tuyết, ánh trăng phản chiếu ánh sáng ngọc trai óng ánh.
Tuy nhiên nổi bật nhất vẫn là cái bớt màu đỏ eo y, như một đóa hoa hồng tạo hình, lặng lẽ nở rộ ánh trăng.
Mà những đóa hoa hồng ban đầu còn hung hăng bỗng nhiên như dừng hình ảnh, khôi phục sự yên tĩnh như ngày xưa.
Diệp Hà hồn nhiên xảy tất cả, y chỉ một lát thở dốc.
Bên tai truyền đến tiếng xào xạc, một bụi gai từ chui , trực tiếp cuốn lấy cổ tay y, ngay đó siết chặt kéo, cổ tay Diệp Hà liền buộc giơ cao khép đến đỉnh đầu.
Những gai nhỏ bụi gai chống làn da non mịn của y, mang theo một trận ngứa ngáy lẫn đau đớn.
Diệp Hà: “Ngọa tào!”
Đây là xảy chuyện gì?!
Y theo bản năng giãy giụa, nhưng eo thương, động liền cảm giác đau đớn xé rách từ hông truyền đến, khiến trán y toát một lớp mồ hôi mỏng, hốc mắt cũng chút đỏ lên.
nhanh cơ thể Diệp Hà cũng bắt đầu tự chủ mà run rẩy.
Y cảm giác một đôi tay đang vuốt ve gương mặt y, nhưng mà mặt y một bóng .
Diệp Hà trong lòng run giọng mở miệng: “Hệ thống......”
mà lúc đáy lòng y âm thanh máy móc quen thuộc đáp .
Không , Tô Linh Linh chạy thì thôi, hệ thống lúc cũng offline?!
Hốc mắt Diệp Hà đỏ bừng, hàng mi dài đọng chút nước, đây rốt cuộc là nước mắt của chính y, là sương sớm vô tình dính khi rơi bụi hoa hồng.
Diệp Hà từ bỏ ý định mà mở miệng : “Có ở đó ? Ngươi là ai......”
Lời y còn xong, liền cảm giác bỗng nhiên nặng xuống, dường như cái gì đè lên y. Diệp Hà đẩy đối phương , nhưng hiện tại hai tay y trói, chút giãy giụa thì bụi gai liền cuốn lấy càng chặt.
Mà đôi môi Diệp Hà lải nhải cũng hôn lên.