Sau Khi Làm Công Ở Phó Bản Tôi Trở Thành Vạn Người Mê - Chương 37: Lời Cảnh Báo Của Đạo Sĩ Và Bức Tường Vô Hình
Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:37:03
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm, khi trải qua sự tẩy lễ của trận mưa đêm qua, khí mang theo vài phần hương thơm của cỏ xanh và bùn đất, như thể cả thế giới gột rửa sạch sẽ.
Tuy nhiên, Diệp Hà hề cảm nhận sự trong lành của khí bên ngoài. Sau khi tỉnh dậy, ngơ ngác căn phòng chỉ một trong vài giây, vội vàng xuống giường, lảo đảo chạy về phía phòng của hệ thống.
Hệ thống vẫn đang đắm chìm trong bộ phim điện ảnh căng thẳng kích thích, chợt đẩy cửa phòng cũng giật , đầu Diệp Hà đang xuất hiện ở cửa, thần sắc nghi hoặc: “ Cậu...... ”
Không ảo giác của nó , nó cảm thấy mấy ngày nay Diệp Hà dường như đều dậy sớm.
Diệp Hà trực tiếp ngắt lời hệ thống, gương mặt diễm lệ hiện lên vẻ hoảng sợ: “Tối qua...... Tối qua phòng dường như !”
“Hắn chắc chắn là kẻ thù của nguyên , còn cái gì mà tuyệt đối buông tha cho .....”
Ngay cả hiện tại khi hồi tưởng lời của nọ, Diệp Hà vẫn nhịn mà run bần bật. Cậu chỉ nhớ nọ đè chặt , nhưng đó xảy chuyện gì thì —— dù vì quá mức sợ hãi, cuối cùng trực tiếp ngất .
Nghe lời Diệp Hà , thần sắc hệ thống đột ngột đổi: “ Có phòng ? Cậu thương ? ”
“ Người đó hiện giờ đang ở ? ”
tối qua nó cảm nhận thở của sinh vật thứ ba nào trong căn hộ ngoài nó và Diệp Hà.
Diệp Hà: “Không , lúc mở mắt thì đó còn ở trong phòng nữa. Thân thể thì thương, nhưng tinh thần thì dọa cho khiếp vía .”
Nửa câu dù Diệp Hà , hệ thống cũng nhận . Lúc Diệp Hà đại khái dáng vẻ hiện tại giống như một con thú nhỏ kinh động, thần sắc hoảng sợ xen lẫn vài phần cảnh giác.
Hệ thống theo Diệp Hà về phòng . Căn phòng vẫn giữ nguyên trạng thái lúc Diệp Hà rời , chăn gối hỗn loạn giường, cửa sổ đóng chặt, giống như từng thứ hai xuất hiện.
Hệ thống đầu Diệp Hà: “...... Cậu chắc đang mơ ? ”
Diệp Hà: “......”
Trước đó vì lúc tỉnh dậy quá mức hoảng sợ, nên kịp suy nghĩ vấn đề trực tiếp chạy tìm hệ thống. Hiện tại cùng hệ thống trong phòng, mới nhận trong phòng thực sự giống như từng thêm một .
...... Chẳng lẽ thực sự là đang mơ?
Ý nghĩ lóe lên, gò má Diệp Hà lập tức ửng hồng. Giờ cẩn thận nghĩ , cảm thấy dường như thực sự chỉ đang mơ, vì cửa sổ và cửa phòng đều đóng chặt, thực sự giống như thể .
Hệ thống thần sắc Diệp Hà liền đang nghĩ gì. Sau khi kiểm tra một lượt cửa sổ vẫn nguyên vẹn, dấu hiệu đột nhập thô bạo, nó càng thêm khẳng định Diệp Hà đêm qua mơ.
Sáng nay Diệp Hà còn cùng hệ thống tiếp tục phỏng vấn cho một vài quảng cáo. Dù hiện tại Diệp Hà chỉ thiếu danh tiếng, mà còn thiếu cả mạng sống, cần tiền để duy trì thọ mệnh của .
Sau khi xác định Diệp Hà chỉ mơ, hệ thống liền giục nhanh chóng rửa mặt chải đầu để ngoài.
Sau khi Diệp Hà chuẩn xong, hệ thống lái xe chở thẳng đến địa điểm. Trong lúc Diệp Hà phòng phỏng vấn, hệ thống tranh thủ liên lạc với hai trợ lý sinh hoạt, bảo họ chuẩn một đồ dùng cá nhân để sẵn sàng đoàn phim ngày mai.
Xét thấy ngày mai đoàn, nên hệ thống chỉ sắp xếp cho Diệp Hà hai buổi phỏng vấn. Sau khi kết thúc, Diệp Hà mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần bước lên xe, hệ thống lái xe về hướng căn hộ.
Diệp Hà ở ghế , chống cằm ngoài cửa sổ, đột nhiên xe khựng , lốp xe ma sát với mặt đất phát một tiếng rít chói tai.
Diệp Hà cũng vì quán tính mà đổ nhào về phía , suýt chút nữa thì đập đầu lưng ghế .
Cậu một tay vịn lưng ghế mới vững , nghi hoặc hệ thống: “Có chuyện gì ? Sao tự nhiên phanh gấp thế......”
“Trên đường một cụ già, hình như ngã.” Hệ thống chỉ về phía . Diệp Hà qua kính chắn gió, lúc mới phát hiện giữa đường thực sự một cụ già đang ngã, xe cộ qua lướt qua bên cạnh cụ, mà cụ thì ôm chân nửa ngày dậy nổi, nguy hiểm.
Diệp Hà kịp nghĩ nhiều, vội vàng đẩy cửa xe bước xuống, khom đỡ cụ già mặt đất dậy. Hệ thống cũng nhanh chóng phản ứng, xuống xe hỗ trợ.
Vì cụ già ngã giữa đường cái, nên Diệp Hà và hệ thống tiên chậm rãi đỡ cụ ghế xe, lái xe lề đường để kiểm tra tình hình của cụ.
Cụ già trông chừng sáu bảy mươi tuổi, còn đeo một cái túi căng phồng, qua vẻ đựng ít đồ. Sau khi lên xe cụ rõ ràng hơn nhiều, ngượng ngùng giải thích cẩn thận trẹo chân nên ngã xuống đường, còn cảm ơn hệ thống và Diệp Hà giúp đỡ.
Diệp Hà: “Hay là chúng cháu đưa cụ đến bệnh viện nhé.”
Cụ già lắc đầu: “Chút vết thương nhỏ cần , lão tự thể chữa .”
Diệp Hà tinh thần phấn chấn: “Cụ cũng là bác sĩ ạ?”
Cụ già mỉm bí hiểm, gì.
Với nguyên tắc giúp giúp cho trót, Diệp Hà và hệ thống quyết định lái xe đưa cụ già thương về tận nhà.
Cụ già vui vẻ cảm ơn, nhưng ảo giác của Diệp Hà , cảm thấy tầm mắt của cụ luôn thấp thoáng dừng .
khi Diệp Hà nhịn sang, cụ già thu hồi tầm mắt, hơn nữa còn nép sát phía cửa xe, dường như quá gần .
Đến địa điểm cụ già , cụ khéo léo từ chối việc Diệp Hà đưa cụ xuống xe, mà hy vọng hệ thống thể đưa cụ lên lầu.
Dù cụ già rốt cuộc ý gì, nhưng Diệp Hà và hệ thống đều hạng để ý những chuyện nhỏ nhặt , nên hệ thống vẫn trực tiếp đỡ cụ lên lầu, còn Diệp Hà thì chờ trong xe.
Cụ già ở trong một khu tập thể kiểu cũ, thang máy, nên hệ thống chỉ thể đỡ cụ từng bậc thang một. Khi đến tầng ba, cụ già vốn im lặng nãy giờ rốt cuộc cũng lên tiếng, cụ như hạ quyết tâm, đầu hệ thống: “Cậu bạn của ...... Trông vẻ sống bao lâu nữa .”
Hệ thống vẻ mặt bình tĩnh, vì thọ mệnh của Diệp Hà là do nó đổi, nên nó đương nhiên thọ mệnh của Diệp Hà chỉ còn năm sáu ngày, đúng là sống bao lâu thật.
Bất quá cụ già mặt thể thọ mệnh của Diệp Hà, hiển nhiên cũng là bản lĩnh.
Thấy hệ thống bình tĩnh như , cụ già chắc mẩm nó tin lời , thần sắc càng thêm nghiêm túc: “Tiểu tử, lão đang đùa với , cũng đang rủa , bạn của thực sự là bộ dạng sống bao lâu nữa.”
“Lão đây học qua đạo thuật, nên đối với những chuyện vẫn chút hiểu .”
....... Hóa là một đạo sĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-cong-o-pho-ban-toi-tro-thanh-van-nguoi-me/chuong-37-loi-canh-bao-cua-dao-si-va-buc-tuong-vo-hinh.html.]
Hệ thống định tin, ngờ cụ già cho nó cơ hội mở lời, tiếp luôn: “Cậu , bộ dạng là ác quỷ quấn .”
Hệ thống:???
“ Ác... ác quỷ? ” Hệ thống theo bản năng lặp một . Hệ thống thính giác của nó vấn đề gì, nên nó chắc chắn nhầm.
Nó nhịn điều bảng nhiệm vụ xem một , đó rõ ràng chỉ nhiệm vụ là giúp Diệp Hà trở thành minh tinh hạng nhất trong vòng hai tháng, chứ chẳng nửa chữ nào nhắc đến chuyện ác quỷ.
Cho dù thế giới ác quỷ, thì tại con quỷ đó chú ý đến Diệp Hà? Chẳng lẽ bây giờ quỷ cũng chọn kẻ yếu mà tay, nên mới chọn một kẻ ở tuyến 180 như Diệp Hà?
Hệ thống bỗng nhiên nhớ chuyện Diệp Hà kể về đêm qua. Ban đầu nó tưởng đó chỉ là một giấc mơ của Diệp Hà, nhưng hiện tại xem ......
Cụ già hài lòng thần sắc kinh ngạc của hệ thống, đối phương rốt cuộc coi trọng vấn đề. Ngay khi lên xe lâu, cụ nhận Diệp Hà bao phủ một luồng t.ử khí, mà trong đó còn kèm theo thở cường thế thuộc về ác quỷ, cho nên cụ mới dám gần Diệp Hà.
Trong lúc hệ thống còn đang suy nghĩ xem Diệp Hà rốt cuộc điểm gì thu hút ác quỷ, cụ già bỗng nhiên từ trong cái túi căng phồng móc một vật giống như lá bùa, thận trọng đưa cho hệ thống: “Đây là một đạo bùa sư phụ lão để , hòa nước cho uống thể tạm thời khiến ác quỷ chạm , bất quá hiệu lực chỉ nửa tháng, coi như là tạ lễ vì các đưa lão về nhà.”
Nếu vì đó Diệp Hà và hệ thống tay giúp đỡ, còn đưa cụ về tận nhà, cụ già cũng sẽ lo chuyện bao đồng , vì sức mạnh của con ác quỷ lớn, thể sẽ mang họa cụ.
Xét thấy chuyện vô cùng hệ trọng, nên cụ già theo kinh nghiệm của , trực tiếp cho đương sự là Diệp Hà, mà lựa chọn với hệ thống, vẻ ngoài đáng tin cậy hơn.
Hệ thống từ chối, vì hiện tại nó thực sự cần thứ , nên lời cảm ơn nhận lấy.
Cụ già hệ thống, còn khen nó tướng mạo , là trường thọ.
Hệ thống sống 500 năm mặt đổi sắc lời cảm ơn.
Nó như sực nhớ điều gì, khi rời liền do dự một chút, cuối cùng nhịn cụ già hỏi: “ Vậy cụ..... Cụ điều gì khác từ tướng mạo của ? ”
“ Ví dụ như tương lai thể nổi đình nổi đám ? ”
Thực sự là con đường sự nghiệp đây của Diệp Hà quá mức lận đận, khiến ngay cả hệ thống cũng cầu cứu đến huyền học.
Cụ già: “...... Biến hóa khôn lường.”
Dù cụ già chỉ bốn chữ, nhưng hệ thống vẫn hiểu ý cụ. Con đường trở thành minh tinh hạng nhất của Diệp Hà quá nhiều chướng ngại, mỗi một chướng ngại đều thể ảnh hưởng đến tiền đồ của .
chỉ cần hy vọng là .
Hệ thống hạ thấp yêu cầu đối với Diệp Hà xuống mức tối thiểu.
Sau khi Diệp Hà cầm điện thoại chơi vài ván game, mới thấy bóng dáng hệ thống xuất hiện.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thấy hệ thống mở cửa xe lên, Diệp Hà nhịn hỏi: “Sao ngươi lâu thế? Có chuyện gì xảy ?”
Hệ thống lưng về phía Diệp Hà ghế lái, thần sắc nghiêm túc: “Trong lầu thang máy, nên chúng thang bộ.”
Liên quan đến chuyện ác quỷ, hệ thống đương nhiên thể trực tiếp cho Diệp Hà, mà định tìm cơ hội lén hòa nước bùa cho uống.
Nghe hệ thống , Diệp Hà cũng truy hỏi thêm, mà chuyển sự chú ý sang chuyện khác: “Tôi cứ cảm giác cụ già lúc nãy chút né tránh ...... ”
Đây đương nhiên là thật, nhưng xét đến lòng tự trọng mong manh của Diệp Hà, hệ thống vẫn c.ắ.n răn dối: “ Có lẽ cụ chỉ là thích tiếp xúc cơ thể với khác thôi. ”
Diệp Hà vẫn quên việc cụ già lúc nãy chọn hệ thống vì : “ cụ chọn ngươi...... ”
Hệ thống: “ Vì là . ”
Diệp Hà: “......”
, dù khoác lớp vỏ con , nhưng nghiêm túc mà , hệ thống vẫn chỉ là một đoạn chương trình mà thôi.
Dù Diệp Hà phản bác rằng cụ già làm những chuyện đó, nhưng vì lời thẳng thừng của hệ thống quá mức chấn động, nên ngược gì.
Hai thuận lợi về đến nhà. Vì sáng mai đoàn phim nên Diệp Hà quyết định khi uống xong cốc nước ấm hệ thống đưa cho sẽ ngủ sớm.
Cậu xuống giường, bỗng nhiên như nhớ điều gì, vô cùng ngượng ngùng hệ thống: “Ngươi ngủ một sợ , là chúng chung cho ấm?”
Giấc mơ đêm qua để bóng ma tâm lý cho Diệp Hà, nếu cũng chẳng đời nào chịu chia sẻ một nửa chiếc giường quý giá của để mời hệ thống.
Không ngờ hệ thống trực tiếp từ chối: “ Xin , chỉ thích một chiếc giường lớn, nếu bằng lòng ngủ sàn thì thể cân nhắc. ”
Diệp Hà: “.......”
Cuộc đàm phán đổ vỡ nhanh hơn tưởng.
Hệ thống khỏi phòng, còn giúp Diệp Hà tắt đèn. Nhìn căn phòng một nữa chìm bóng tối, Diệp Hà dường như đêm qua.
Cậu vội vàng lắc đầu, xua tan những hình ảnh trong đầu, như trốn tránh mà nhắm mắt .
Diệp Hà vốn tưởng chuyện đêm qua sẽ khó lòng chợp mắt, ngờ nhắm mắt chìm giấc ngủ sâu.
Và khi mây đen che khuất ánh trăng, một bóng cũng lặng lẽ xuất hiện bên đầu giường Diệp Hà.
Bàn tay lạnh lẽo như thường lệ trực tiếp ôm Diệp Hà lòng, nhưng ngờ đầu ngón tay bóng chạm vai Diệp Hà thứ gì đó chặn —— giống như một bức tường vô hình dựng lên giữa và Diệp Hà, khiến thể chạm nữa.
....... Đây là tình huống từng xảy đây.
Bóng bàn tay , thử vài , nhưng vẫn thể chạm Diệp Hà mặt. Bất kể chạm , đều như một bức tường vô hình ngăn cách và Diệp Hà.
Diệp Hà đang bên giường , ngủ say, đang mơ thấy giấc mộng gì mà khóe môi vương nụ điềm tĩnh, thậm chí còn trở sự quan sát của bóng , vạt áo theo động tác của cuốn lên, lộ một mảng lớn làn da trắng ngần mịn màng.
Ánh mắt âm lãnh của bóng rơi mảng da thịt đó, nếu là đây thể đưa tay vuốt ve thưởng thức, nhưng giờ chỉ thể đây mà .