Sau Khi Làm Công Ở Phó Bản Tôi Trở Thành Vạn Người Mê - Chương 33: Trang Viên Sương Mù (kết Thúc) - Đám Cưới Thành Đám Tang: Tai Nạn Lao Động Đắt Giá
Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:36:59
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Hà còn gì đó, nhưng Cesare hôn tới, khiến y nuốt hết những lời định cổ họng.
Hôn lễ định ngày mai, Cesare còn kiểm tra quy trình một nữa, nên chỉ đơn giản c.ắ.n nhẹ môi đối phương một cái coi như trừng phạt.
Thấy Cesare dậy, Diệp Hà mới thầm thở phào nhẹ nhõm. Rốt cuộc, ánh mắt đầy tính xâm chiếm của đối phương đang dừng , y cảm thấy như đang nóng lòng đóng dấu ấn ký lên từng tấc da thịt của y .
Cũng may cuối cùng Cesare cũng buông tha cho cái eo của y, chỉ để một câu đầy ẩn ý: “Đêm nay chờ .”
Diệp Hà: “......”
Lời của Cesare khiến y càng thêm kiên định rằng hai tuyệt đối thể tuyên thệ. Nếu , dù là Cesare theo y y ở phó bản , cuối cùng khổ cái eo chắc chắn vẫn là y.
Nhìn bóng lưng Cesare biến mất ở hành lang, Diệp Hà bật dậy khỏi giường.
Hôm qua y nghiên cứu kỹ, cái vòng cổ nhất định chìa khóa mới mở . Diệp Hà vốn định nhân lúc Cesare ngủ sẽ mò chìa khóa , ngờ hành sự thành lăn ngủ giữa chừng.
Đang lúc Diệp Hà giường suy tính cách trốn thoát, cửa phòng bỗng nhiên đẩy . Y cứ ngỡ Cesare , đang định đề phòng thì đầu mới thấy đẩy cửa hóa là quản gia.
Quản gia cúi gầm mặt phòng, như thể đang sợ hãi điều gì đó mà dám ngẩng đầu lên, còn vẻ cao ngạo sai bảo Diệp Hà làm làm như lúc đầu: “Phu nhân, chủ nhân bảo đến bầu bạn với , yêu cầu gì cứ việc sai bảo.”
Diệp Hà cách xưng hô của quản gia làm cho rùng , vội vàng hỏi Hệ thống trong lòng: “Hắn gọi là phu nhân, Chủ Thần thấy thừa nhận ?”
Hệ thống ngờ Diệp Hà trông gà hóa cuốc đến mức , còn vẻ " chờ c.h.ế.t" như , bực buồn trả lời: “ Gọi cho sướng miệng thôi chứ . ”
Trái tim đang treo lơ lửng của Diệp Hà lúc mới hạ xuống.
Phong thủy luân chuyển, ngờ cũng ngày đến lượt y sai bảo đối phương. Diệp Hà quản gia là do Cesare phái tới giám thị , nên cố ý tìm cách đuổi khéo, nhưng quản gia hiển nhiên một bước, đồ ở gần thì tự lấy, đồ ở xa thì sai hầu khác mang lên, cho Diệp Hà cơ hội ở một .
Quản gia hiển nhiên vẫn còn nhớ gây khó dễ cho y thế nào, nên đối với những yêu cầu của Diệp Hà đều tận tụy thành, thỉnh thoảng còn nịnh nọt vỗ m.ô.n.g ngựa, chúc y và chủ nhân trăm năm hạnh phúc.
Diệp Hà: “......”
Nghe lời chúc của đối phương, y chẳng trăm năm hạnh phúc với Cesare chút nào, chỉ sai bảo quản gia đến tận lúc bạc đầu thôi.
Tuy rằng sai bảo quản gia vui, nhưng điều cũng khiến Diệp Hà cả ngày tìm cơ hội ở riêng. Mãi đến buổi tối Cesare trở về, quản gia cung kính hành lễ với , mới như bàn giao ca trực mà nhanh chóng rời khỏi phòng.
Diệp Hà bóng lưng quản gia chạy trối c.h.ế.t, thất vọng than thở với Hệ thống: “Lúc cần thì , lúc nên thì .”
Đêm nay Cesare hiển nhiên cực kỳ hưng phấn, hết đến khác lặp bên tai Diệp Hà câu “Em là của ”, giọng mang theo tiếng trầm ấm đầy từ tính. Diệp Hà lờ mờ cảm nhận đây là một trong ít những lúc Cesare bộc lộ niềm vui mặt y.
Ban đầu Diệp Hà còn thấy ngại vì Hệ thống ở đó, nhưng y nhanh chóng nhận cái tên Hệ thống lặn mất .
Diệp Hà lạnh mặt nghĩ, chờ khi nào tiền, nhất định giúp Hệ thống đổi một đường truyền internet hơn.
Cesare gần như để dấu ấn khắp cơ thể Diệp Hà, đặc biệt là dừng lâu ở n.g.ự.c y. Dù cúi đầu , Diệp Hà cũng hai điểm n.g.ự.c chắc chắn trầy da.
Y kịch liệt lên án hành vi coi y như "vú em nam" , nhưng chỉ một lát Diệp Hà chìm đắm trong sự đau đớn xen lẫn khoái lạc, quên mất định gì.
Lông mi y dính đầy nước mắt và mồ hôi, đôi mắt ướt át mê mang Cesare, yếu thế xin tha để nhận sự thương hại của đối phương.
Diệp Hà rằng, dáng vẻ hiện tại của y đang tỏa một sức hút khác lạ, giống như một nụ hoa e ấp cuối cùng cũng nở rộ thành một đóa hồng chín mọng, mê hoặc hái xuống, bẻ gãy và chiếm làm của riêng.
Đây là đóa hoa do chính tay tưới tẩm mà thành.
Cesare cúi đầu, những sợi tóc vàng rơi trán y, càng làm tăng thêm vẻ âm u. Đầu ngón tay tự chủ mà cạy mở cánh môi Diệp Hà, cảm nhận sự ướt át bên trong.
Diệp Hà cảm thấy như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão, dập dềnh theo từng đợt sóng, ý thức mơ màng, tưởng như giây tiếp theo thể lăn ngủ ngay lập tức.
Không , thể ngủ.....
Ít nhất đợi Cesare ngủ say tìm chìa khóa.......
Diệp Hà c.ắ.n chặt môi để giữ tỉnh táo. Nếu mà ngủ quên, mở mắt chắc chắn sẽ là ở hiện trường đám cưới. sự mệt mỏi ập đến quá mãnh liệt, khiến một Diệp Hà chống đỡ nổi.
Y chút hối hận vì lúc tốn công sai bảo quản gia làm làm , ngờ việc gây khó dễ cho khác cũng tiêu tốn tinh thần đến , chẳng quản gia đây lấy nghị lực mà kiên trì gây hấn suốt mấy ngày trời.
Trước khi khép mắt , Diệp Hà ngoài cửa sổ, trời hửng sáng, nhưng Cesare mặt vẫn dấu hiệu kết thúc.
...... Từ từ, chẳng lẽ tổ chức đám cưới ?
Diệp Hà mơ màng nghĩ thầm, nhưng dù nữa, tổ chức đám cưới đối với y cũng là một chuyện .
Chỉ là khi mở mắt nữa, Diệp Hà mới thấy nghĩ quá nhiều. Quần áo y bằng một chiếc áo sơ mi thêu hoa văn cầu kỳ, cổ tay áo là những dải ren lớn. Khi cảm nhận lớp vải mềm mại lướt qua ngực, Diệp Hà nhịn mà cứng , cũng may cảm giác đau đớn như dự đoán ập đến, khiến y thầm thở phào nhẹ nhõm.
Giọng của Hệ thống đột nhiên vang lên, bực bội hỏi: “ Ngực đau ? Ngủ bù xong ? ”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Nó hiển nhiên là vô tình thấy nhịp tim của Diệp Hà.
Diệp Hà: “......”
Tuy rằng vui vì Hệ thống xuất hiện trở , nhưng y giải thích nguyên nhân thế nào với một cái Hệ thống 500 tuổi đây?
Cesare bên giường, cũng mặc một bộ trang phục thêu hoa văn phức tạp, nhưng là màu đen. Đầu ngón tay đặt lên chiếc vòng cổ của Diệp Hà, đang thong thả cúi đầu giúp đối phương tháo nó .
Thấy Diệp Hà mở mắt, khóe môi nhếch lên, ý lan tỏa trong đáy mắt như những gợn sóng: “Ngủ lâu ?”
Cả Hệ thống và Cesare đều y ngủ lâu, Diệp Hà nhịn đầu cửa sổ. Qua lớp sương mù dày đặc, chỉ thấy một màn đêm vô tận.
....... Thôi xong, nhắm mắt lúc trời sáng ngày thứ hai, mở mắt trời tối .
Hệ thống Diệp Hà đang nghĩ gì, kích động : “ Không ngờ hôn lễ tổ chức buổi tối. Còn 3 tiếng nữa là thoát khỏi thế giới , cố lên, tin làm . ”
Nghe vẫn tổ chức hôn lễ, Diệp Hà lập tức hiểu lý do và Cesare mặc đồ như đồ đôi thế . khi Hệ thống chỉ còn ba tiếng, trong lòng Diệp Hà bùng lên hy vọng.
Y tuy từng tổ chức đám cưới nhưng cũng dự nhiều , rằng các cặp tân hôn thường bận rộn từ sáng sớm, đến khi hôn lễ kết thúc cũng mất bảy tám tiếng đồng hồ.
Cesare tháo xiềng xích , cổ của Diệp Hà một thời gian dài cuối cùng cũng tự do.
Có Cesare ở đây, Diệp Hà chạy xa, nên chỉ cố gắng kéo dài thời gian. Y giường, vẻ yếu ớt : “Chân mỏi quá, thể......”
Nhắc đến chân là Diệp Hà thấy bực. Đôi chân vốn chỉ dùng để bộ của y đêm qua ép quấn chặt lấy eo Cesare, chẳng treo bao lâu, vượt quá cường độ vận động hằng ngày của y.
Không ngờ Cesare trực tiếp cúi bế bổng Diệp Hà lên, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán y: “Ta bế em .”
Cơ thể Diệp Hà đột ngột lơ lửng, vòng tay của Cesare vững chãi, cảm giác sức mạnh từ cơ bắp săn chắc của xuyên qua lớp vải chạm da thịt y, mang theo một luồng nhiệt nóng bỏng.
Cesare bế Diệp Hà thẳng cửa, cánh cửa phòng tự động mở dù gió, và đây cũng là đầu tiên Diệp Hà bước khỏi căn phòng hai ngày qua.
Hành lang đổi . Hành lang vốn âm u giờ đây trang hoàng bằng hoa tươi và lụa là, thậm chí còn bày đầy những chậu hoa hồng.
Nhận thấy tầm mắt Diệp Hà dừng những đóa hoa hồng, ánh mắt Cesare thoáng hiện lên vẻ tối tăm, nhưng nhanh chóng che giấu, môi mỏng nhếch lên, giả vờ ân cần : “Ta hái từ trong vườn đấy, hy vọng những đóa hồng thể chứng kiến ngày trọng đại của chúng .”
Diệp Hà chỉ thoáng qua hoa hồng nhịn mà đầu . Y nghĩ đến cuốn sổ tay màu đen , nghĩ đến giấc mơ đêm đó, những đóa hoa hồng khiến y nhớ đến Freya.
Cesare thấy Diệp Hà như đành lòng mà mặt , cái lạnh trong đáy mắt gần như che giấu nổi. Diệp Hà vẻ quên , đêm qua trong lúc mê sảng y thốt tên của Freya.
Công tước Cesare cực kỳ căm hận cái tên , nhưng lời của Diệp Hà cũng nhắc nhở , trong một dịp quan trọng như hôn lễ, thể thiếu sự hiện diện của phụ nữ đó. Vì , Công tước Cesare sai quản gia suốt đêm đào một gốc hồng từ trong vườn lên.
Quản gia đợi sẵn ở hành lang, hai bên còn những hầu khác thành hai hàng. Nhìn đôi môi mím chặt của họ, Diệp Hà nhịn thầm cảm thán: “Không ngờ trong ngày cưới của , họ cũng vui giống như .”
Hệ thống những hầu thực chất những sợi chỉ mảnh khâu chặt miệng, gì.
Nếu là đây, bế kiểu công chúa mặt nhiều thế , Diệp Hà chắc chắn sẽ thấy hổ, nhưng nghĩ đến việc sắp thoát khỏi thế giới , y chẳng còn sợ gì nữa.
Diệp Hà nhớ lúc tập trung buổi sáng hầu ít, ngờ buổi tối đông thế , ngay cả hai bên cầu thang cũng . Y thậm chí còn thấy một bóng dáng cực giống Tô Linh Linh, nhưng khi kỹ thì bóng dáng đó biến mất.
Trong đó còn Hà Yến. Diệp Hà vẫn nhớ vẻ mặt tươi tắn của lúc đó, nhưng giờ đây cũng giống như đang đeo một chiếc mặt nạ, vô cùng cứng đờ.
Diệp Hà đầy phẫn nộ với Hệ thống: “Ngươi xem, bảo buổi sáng chỉ dậy nổi mà!”
Hệ thống ngờ ngày Diệp Hà tìm thấy sự đồng cảm từ lũ quỷ vật.
Diệp Hà Cesare định đưa , y kéo dài thời gian đường , nhưng dọc đường bằng phẳng, chẳng lấy một cái cột nào để y ôm lấy.
Đại sảnh bài trí thành một lễ đường nhỏ, quản gia luôn theo sát phía hai , giữ một cách gần xa.
Nhìn lễ đường ngay mắt, dù Cesare Diệp Hà cũng đây là đích đến.
Thái dương Diệp Hà thấm một lớp mồ hôi mỏng: “Còn bao lâu nữa mới thoát khỏi thế giới ?”
Hệ thống thời gian, đau đớn : “ Còn 2 giờ 40 phút nữa. ”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-cong-o-pho-ban-toi-tro-thanh-van-nguoi-me/chuong-33-trang-vien-suong-mu-ket-thuc-dam-cuoi-thanh-dam-tang-tai-nan-lao-dong-dat-gia.html.]
Diệp Hà ngờ y và Cesare mới hai mươi phút. Xem trang viên vẫn đủ lớn.
Bây giờ y chỉ thể hy vọng quy trình hôn lễ dài thêm một chút.
lạ là, rõ ràng là đám cưới mà y chẳng nào ở đây đành, ngay cả Cesare cũng mời bạn bè nhà tới.
Rất nhanh Diệp Hà còn bận tâm đến điểm nữa, mà lo suy tính cách kéo dài thời gian. Vì ngoài hầu khách khứa cha , nên quy trình của họ cũng giản lược hết mức.
Ngay cả khi đến đại sảnh, Cesare cũng ý định buông Diệp Hà xuống. Quản gia đài cao, đóng vai trò như một linh mục, đài đặt hai chiếc ly chân cao chứa đầy chất lỏng màu đỏ sẫm, Diệp Hà đoán đó là rượu vang.
........ Từ từ, thế là sắp tuyên thệ ?!
Diệp Hà lập tức căng thẳng, tầm mắt y rơi ly rượu bên cạnh, vội vàng mở miệng: “Hay là...... là uống rượu ?”
Đối với Diệp Hà, kéo dài chút nào chút nấy.
Ánh mắt Cesare dừng ly rượu chân cao, ngờ Diệp Hà chủ động nhắc tới chuyện . Rốt cuộc theo kế hoạch của , đây là việc làm khi tuyên thệ.
Thấy Cesare gì, Diệp Hà lập tức lo lắng, tưởng đối phương đồng ý, y c.ắ.n môi, vẻ mặt vô tình lộ vài phần khẩn cầu.
Cesare vốn Diệp Hà uống nó càng sớm càng , nếu chẳng chọn ngày hôn lễ , nên thấy đối phương chủ động đề nghị, tự nhiên lý do gì để từ chối.
Cesare đặt Diệp Hà xuống đất, xoay lấy ly rượu đài. Diệp Hà nhận lấy ly rượu quan sát xung quanh. Người hầu từ lúc nào tụ tập , tất cả đều đang họ, ánh mắt cứng đờ khiến y cảm thấy thoải mái. Những hầu vô tình cố ý mà đều chặn đúng những lối thoát mà Diệp Hà định chạy.
Cesare vòng tay qua tay Diệp Hà, đưa ly rượu trong tay lên sát môi y, hiển nhiên là uống rượu giao bôi.
Diệp Hà quan sát môi trường xung quanh cúi đầu. Ngay khi y c.ắ.n răng chuẩn uống cạn, từ đằng xa bỗng vang lên một chuỗi tiếng bước chân, phá tan sự tĩnh lặng trong đại sảnh.
Diệp Hà theo hướng tiếng bước chân, đối diện với đôi mắt lạnh lùng như đá hắc diệu thạch của Tần Khiên.
Nhìn thấy Tần Khiên, Diệp Hà mới nhận tại lúc y cứ thấy gì đó sai sai, hóa là vì nãy giờ thấy Tần Khiên .
Tần Khiên mặc một bộ vest, khí chất lạnh lùng của lạc lõng với khí hôn lễ, giống như một lưỡi kiếm sắc bén khỏi vỏ, c.h.é.m nát gian đám cưới .
Chỉ là Tần Khiên rõ ràng đến với ý đồ . Sắc mặt Cesare lập tức sa sầm khi thấy Tần Khiên xuất hiện. Hắn đương nhiên Tần Khiên tới, nhưng là tới trong tư thế thẳng thế .
Hôm đó khi Tần Khiên quy tắc phản phệ, cứ ngỡ đối phương bẹp giường vài ngày, ngờ khả năng hồi phục của Tần Khiên mạnh hơn tưởng nhiều.
Ngay khi bước đại sảnh, tầm mắt Tần Khiên khóa chặt Diệp Hà, bình tĩnh lên tiếng: “Đi theo .”
Trong thoáng chốc, Diệp Hà cảm thấy Tần Khiên dường như từng câu . Tuy tại Tần Khiên đột ngột xuất hiện, nhưng đối phương đưa , y theo bản năng tiến lên một bước, nhưng Cesare đột ngột nắm chặt cánh tay.
Cesare cúi đầu liếc Diệp Hà, gằn từng chữ: “Em ?”
Giọng của vì mang theo sự tức giận mà trở nên trầm thấp, giống như bầu trời đang trong xanh bỗng chốc mây đen kéo đến.
Diệp Hà nhất thời dám lên tiếng.
Không cần Cesare lệnh, đám hầu tự động vây quanh Tần Khiên, quản gia cũng xông lên. họ hiển nhiên đối thủ của Tần Khiên, Diệp Hà liếc thấy Tần Khiên chỉ loáng một cái thoát khỏi vòng vây, bộ vest còn dính những vệt m.á.u loang lổ.
Diệp Hà lúc mới nhận Tần Khiên hề đơn giản, nhưng so với việc ở bên cạnh Cesare, y vẫn về phía Tần Khiên hơn.
Cesare và Tần Khiên trừng trừng, trong mắt cả hai đều lộ rõ sát ý.
Trong một khoảnh khắc, họ đều cảm nhận quy tắc nới lỏng.
Diệp Hà ai là tay , y chỉ Cesare bảo trốn , thấy bóng dáng biến mất.
Y hai sắp đ.á.n.h , để tránh vạ lây, Diệp Hà nhát gan nép đài cao.
Bên ngoài liên tục phát những tiếng động lớn, còn bên tai Diệp Hà là tiếng đếm ngược thoát khỏi thế giới của Hệ thống.
Ngay khi Diệp Hà tưởng thể cứ thế mà thoát , mặt y đột nhiên xuất hiện bóng dáng của Cesare và Tần Khiên, hai thế mà đ.á.n.h tới tận đây.
Diệp Hà lén lút dậy định đổi chỗ trốn, hai quá gần khiến y cảm thấy dễ vướng cuộc chiến.
Chỉ là y định dịch sang bên cạnh thì đột nhiên một hầu xông lên hỗ trợ đ.â.m sầm , cả mất thăng bằng ngã nhào về phía Tần Khiên và Cesare.
Tần Khiên đang đ.â.m lưỡi d.a.o găm trong tay về phía Cesare, ngờ Diệp Hà đột ngột lao , thậm chí kịp đổi hướng dao.
Lưỡi d.a.o găm cứ thế đ.â.m thẳng n.g.ự.c Diệp Hà, y vì lực đẩy mà mất thăng bằng, ngã ngửa .
Diệp Hà ngã xuống sàn nhà lạnh lẽo mà rơi một vòng tay ấm áp.
Cesare đỡ lấy y, vẻ tàn nhẫn mặt biến mất dấu vết, lo lắng Diệp Hà trong lòng, đôi môi mấp máy như đang điều gì đó.
Diệp Hà còn thấy gì nữa, y cảm thấy như một bức tường vô hình ngăn cách với Tần Khiên mặt.
Diệp Hà theo bản năng giơ tay che ngực, m.á.u tươi đang chảy ròng ròng qua kẽ tay y, và cơn đau bắt đầu lan tỏa từ lồng ngực.
Hệ thống thảng thốt: “ Chuyện ...... ”
Cổ họng Diệp Hà bắt đầu trào bọt máu, y thoi thóp với Hệ thống: “Cái ...... cái tính là t.a.i n.ạ.n lao động ?”
Y sẽ c.h.ế.t đúng lúc chỉ còn vài phút nữa là thoát khỏi phó bản chứ?
Hệ thống: “...... Nếu ít vài câu thì chắc còn trụ thêm vài giây đấy. ”
Diệp Hà lập tức mím chặt môi.
Đầu ngón tay Cesare ôm Diệp Hà run rẩy dữ dội, mặt đầy vẻ hoảng loạn, Diệp Hà rốt cuộc cũng loáng thoáng giọng : “Tại lao chứ......”
Tần Khiên cũng tiến gần từ lúc nào, ngơ ngác Diệp Hà, như thể vẫn kịp phản ứng chuyện gì xảy .
Vì sợ đột ngột mở miệng sẽ dẫn đến mất m.á.u quá nhiều mà c.h.ế.t sớm, ban đầu Diệp Hà quyết định im lặng đến cùng, nhưng vẻ áy náy mặt Tần Khiên, lòng y bỗng nảy sinh vài phần chột : “Không..... trách hai ......”
Rốt cuộc y cũng cố ý lao , hơn nữa đối với Diệp Hà mà , vết thương vô tình giúp y thoát khỏi thế giới .
Cảnh tượng mắt như đóng băng, khuôn mặt lo lắng của Tần Khiên và Cesare dần trở nên mờ ảo.
Khung cảnh hỗn loạn bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, bên tai Diệp Hà chỉ còn thấy tiếng của Hệ thống: “ Ba, hai, một...... ”
Trước khi ý thức chìm bóng tối, Diệp Hà thấy giọng máy móc chút cảm xúc của Hệ thống: “ Chúc mừng thành nhiệm vụ, nhận phần thưởng nhiệm vụ 1 triệu tệ. ”
“ Nhận phí t.a.i n.ạ.n lao động 250 nghìn tệ. ”
Nghe thấy phí t.a.i n.ạ.n lao động, Diệp Hà cảm thấy thể nhắm mắt xuôi tay .
Hệ thống: “ Hiện tại thoát khỏi Trang viên Cesare, đang tải phó bản tiếp theo, chúc ký chủ may mắn. ”
“ Thế giới mới tải xong. ”
“ Giới giải trí hào quang rực rỡ, cũng thiếu những kẻ vì truy cầu danh lợi mà một đêm thành danh. Kẻ thành danh vô , kẻ vô danh lặng lẽ cũng vô . ”
Diệp Hà mở mắt.
“ Mà chính là —— ”
Giọng của Hệ thống bỗng nhiên khựng một chút, biến mất.
Diệp Hà đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, ngơ ngác giữa đám đông náo nhiệt. Nghe ý của Hệ thống, vẻ đến thế giới giới giải trí. Cậu vốn tưởng sẽ xuất hiện ở phim trường, ngờ là ở một quảng trường, xung quanh chật ních .
Những đó đều như bóp cổ, ngửa đầu lên tòa nhà cao tầng cách đó xa. Diệp Hà cũng ngẩng đầu theo, thấy một bóng đang sân thượng.
Đó là một đàn ông vô cùng tuấn mỹ, dù chỉ mặc một chiếc áo phông và quần dài đơn giản nhưng trông vẫn như một nam mẫu đang catwalk, đang cúi đầu đám đông, như thể đang tìm kiếm điều gì đó bí ẩn.
Ngay khoảnh khắc chạm mắt với Diệp Hà, nọ bỗng nhiên tiến lên một bước, rơi thẳng xuống .
Cùng với một tiếng động lớn khi cơ thể va chạm với mặt đất, bên tai Diệp Hà cũng vang lên những tiếng thét chói tai liên tiếp.
“Á á á, nhảy lầu !”
“Tránh , tránh mau, xe cấp cứu tới !”
Diệp Hà đám đông hỗn loạn xô đẩy đến lảo đảo, kéo vành nón xuống, vội vàng nghiêng nhường đường. Một đám từ phía ùa lên phía , vây kín hiện trường.
Qua kẽ hở của đám đông, thấy những vệt m.á.u màu đỏ sẫm loang lổ mặt đất.
Chuyện ...... rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ?
Diệp Hà hỏi Hệ thống trong lòng xem tại ở đây, định xoay rời , ngờ mặt đột nhiên xuất hiện hai cảnh sát chặn đường.
Một trong hai cảnh sát dùng ánh mắt sắc bén đ.á.n.h giá Diệp Hà, mở miệng hỏi: “Cậu là Diệp Hà ?”