Sau Khi Làm Công Ở Phó Bản Tôi Trở Thành Vạn Người Mê - Chương 29: Sự Thật Kinh Hoàng Và Chiếc Vòng Cổ Của Công Tước
Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:36:53
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe thấy lời Diệp Hà , khóe môi Công tước Cesare khẽ nhếch lên, nhưng đáy mắt lấy một chút ý , đôi mắt màu xanh lục tuyệt chỉ còn một mảnh thâm trầm và tối tăm: “Ngươi quả nhiên vẫn nhớ rõ tất cả.”
Kỹ năng diễn xuất của Revere tiến bộ ít, nếu vì cuối cùng đối phương kinh ngạc thốt tên của , thật sự phản ứng đó của đối phương lừa gạt .
Diệp Hà: “Ngài... Ngài đang cái gì ?”
Khoan , y nhớ rõ cái gì cơ?
Diệp Hà chỉ cảm thấy khí thế của mặt lúc chút tương tự với Công tước trong giấc mơ, nên mới nhất thời lỡ miệng gọi cái tên . Y đang định vì sai mà xin Cesare, nhưng ngờ phản ứng của đối phương như .
Nhìn dáng vẻ của Cesare, giống như trực tiếp ngả bài thừa nhận chính là Công tước thế ?
Diệp Hà bắt đầu nghi ngờ đang mơ , nhưng giấc mơ cũng quá mức chân thực, tỉ lệ một-một luôn , trong tay y thậm chí còn đang cầm cuốn sổ tay lúc nãy.
Diệp Hà cam lòng gọi Hệ thống thêm vài tiếng, nhưng tiếng gọi vẫn như đá chìm đáy bể.
Thế nhưng Công tước Cesare còn lọt lời giải thích của Diệp Hà nữa, kể từ khi đối phương gọi phận thật sự của , lời của Diệp Hà lúc lọt tai Công tước đều trở thành những cái cớ xảo quyệt.
Revere vẫn còn nhớ , chỉ là nhận mà thôi. Mà đó đối phương còn luôn ở bên cạnh Cesare – một nhân cách phân liệt của , chẳng lẽ là vì trúng vẻ ôn nhu dối trá vô cùng mà ngụy trang ?
, suy cho cùng Freya cũng như , lúc dùng vẻ ôn nhu dối trá đến buồn nôn để khiến Revere mê đến cuồng.
Dù xét một cách nghiêm túc, Cesare cũng là một bộ phận của Công tước. Công tước vẫn cảm thấy ghen tuông dữ dội, sải bước tiến về phía Diệp Hà, tự trải nghiệm để khiến đối phương chính miệng thừa nhận vẫn còn nhớ rõ .
Diệp Hà còn đang rối rắm xem đây rốt cuộc là mơ thực, ngước mắt lên thấy Cesare đang tiến về phía , mà ánh mắt đối phương y cũng khiến Diệp Hà nhịn mà lạnh sống lưng.
Chạy mau!
Trong đầu Diệp Hà chỉ còn ý nghĩ duy nhất , y rốt cuộc kịp suy nghĩ đây là mơ thực nữa, liều mạng hướng về phía cửa phòng phía mà chạy.
Y nhớ lúc phòng khóa cửa, và điều cũng tạo điều kiện thuận lợi cho y chạy trốn.
Diệp Hà dễ dàng mở cửa phòng, bước qua ngưỡng cửa chạy ngoài. Chỉ là mới chạy vài bước, Diệp Hà phát hiện điểm bất thường.
Trên bức tường trắng muốt của hành lang, từng dòng chất lỏng màu đỏ như m.á.u đang chảy xuống cuồn cuộn, quản gia đang lưng về phía y ở hành lang, chỉ huy hai hầu kéo một thứ gì đó, để một vệt m.á.u dài t.h.ả.m lông cừu.
Diệp Hà kỹ mới phát hiện hai hầu đang di chuyển một xác c.h.ế.t, chỉ là nó tàn khuyết vẹn, y chỉ thể lờ mờ nhận cái xác mặt mũi biến dạng hình như là một nam giúp việc quen với Tô Linh Linh, nhưng hiện tại đối phương thành một vật c.h.ế.t lạnh lẽo, tùy ý kéo .
Mà hai hầu đang khiêng xác cũng kỳ quái, tuy chỉ thấy mặt nghiêng nhưng thần sắc bọn họ đờ đẫn, môi mím chặt, quai hàm phập phồng như cá vàng đang hô hấp, mặt còn lốm đốm những vệt chất lỏng màu đỏ, giống như... giống như m.á.u phun lên mặt .
Diệp Hà theo bản năng dừng bước, tất cả những gì mắt vượt quá nhận thức của y —— hôm nay y làm , tại liên tiếp đụng hiện trường vụ án g.i.ế.c thế ?!
Cũng may tuy y sợ ma nhưng sợ máu, nếu Diệp Hà cảm thấy hai chân sớm mềm nhũn nổi . Nhân lúc quản gia và hai hầu chú ý tới , Diệp Hà theo bản năng lùi , nhưng y chợt nhớ phía còn Công tước đang đuổi theo.
Trước sói hổ, Diệp Hà nhất thời nên chạy .
Ngay khi Diệp Hà còn đang do dự, quản gia đột nhiên như phát hiện điều gì đó mà đầu , về phía Diệp Hà đang cách đó xa. Ánh đèn hành lang lờ mờ, nhưng Diệp Hà vẫn thấy khuôn mặt của quản gia —— nơi vốn dĩ là nhãn cầu giờ chỉ còn hai cái hố đen ngòm, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, màu sắc duy nhất chính là vệt m.á.u chảy từ hố đen đó, nhưng thần sắc vẫn nghiêm khắc như khi.
Mà cổ còn mang theo từng mảng đốm màu xanh tím, khiến Diệp Hà liên tưởng đến vết hoen t.ử thi.
Khoảnh khắc đối diện với hai hố đen của quản gia, cơ thể Diệp Hà lập tức cứng đờ. Tuy đối phương vốn dĩ thấy, nhưng y vẫn cảm nhận tầm mắt của đang rơi chuẩn xác lên .
Hai kẻ vốn đang khiêng xác cũng dừng , cùng quản gia đồng loạt về phía Diệp Hà, lúc Diệp Hà mới thấy cái xác bọn họ đang khiêng đầy những vết c.ắ.n lởm chởm, mà hai hầu chỉ lòng trắng, con ngươi đen nháy, đôi môi mím chặt đang từng chút một nhai thứ gì đó, và theo mỗi tiếng nhai của bọn họ, đều chất lỏng đỏ tươi chảy từ khóe môi.
Nhìn cái xác tàn khuyết, hai hầu mặt, Diệp Hà dám suy nghĩ sâu xa xem đối phương rốt cuộc đang ăn cái gì. Cổ họng y nghẹn , cảm giác buồn nôn từng đợt dâng lên.
Dù thế nào nữa, ba kẻ mặt thật sự đều giống con .
Sau khi nhận điều , đầu ngón tay Diệp Hà buông thõng bên bắt đầu run rẩy dữ dội. Đại não y lập tức trống rỗng, chỉ dựa bản năng mà liên tục lùi . Vì quá mức hoảng sợ, y thậm chí còn kêu lên tiếng nào, chóp mũi thấm một tầng mồ hôi lạnh.
Trốn... Y trốn thôi...
Diệp Hà thầm nghĩ trong lòng.
Thế nhưng lúc sức lực y giống như rút cạn trong nháy mắt, hai chân mềm nhũn nhấc nổi chút sức lực nào, chỉ thể chậm chạp lùi .
Đến cuối cùng, Diệp Hà cũng là luồng sức mạnh nào đang chống đỡ để ngã xuống đất, cũng dứt khoát ngất để thoát khỏi sự tra tấn tinh thần hiện tại.
Không vì , quản gia và hai hầu chỉ tại chỗ, ý định tiến gần Diệp Hà. Không ngờ khi Diệp Hà lùi mấy bước, quản gia đột nhiên động tác.
Dây thần kinh của Diệp Hà lập tức căng thẳng, chẳng lẽ quản gia và hai hầu rốt cuộc cũng tay g.i.ế.c y ?!
Không ngờ quản gia chỉ cúi nâng cánh tay lên, hành lễ về phía Diệp Hà.
Hành... hành lễ? Bọn họ hành lễ với làm gì?
Diệp Hà đang chút ngẩn ngơ thì thấy quản gia cung kính mở miệng : “Công tước đại nhân.”
Diệp Hà đang lùi thì va một lồng n.g.ự.c ấm áp, ngay đó một cánh tay ôm lấy vòng eo y, ép tấm lưng gầy gò của y dán chặt lồng n.g.ự.c ấm áp rộng lớn , bên tai là một giọng trầm thấp ưu nhã: “Ừ.”
Lúc Diệp Hà mới nhớ phía còn một Cesare đáng sợ đang đuổi theo, y cảm thấy bộ m.á.u trong như đông cứng lúc , chậm chạp đầu , đối diện với đôi mắt màu xanh lục tuyệt của Cesare. Tuy giọng điệu của đối phương chút giận dữ nào, nhưng Diệp Hà vẫn từ trong mắt rằng Cesare mặt đang tức giận.
Không đúng, theo lời quản gia , mặt Cesare, mà là... mà là Công tước.
Công tước rõ ràng c.h.ế.t từ một trăm năm , hơn nữa trong mơ, kẻ tự xưng là Công tước cũng nhiệt độ cơ thể lạnh lẽo, khiến Diệp Hà cảm thấy như đang gần một khối băng.
Quan trọng nhất là, tại Công tước cùng một khuôn mặt với Cesare?!
Diệp Hà chỉ cảm thấy đầu “ong” một tiếng, cơ thể và linh hồn dường như phân làm hai —— cơ thể y ngây như phỗng, sự kháng cự đều dập tắt ngay từ khi mới nảy mầm, còn linh hồn thì đang hoảng sợ và co rúm chứng kiến cảnh tượng .
Công tước Cesare đối mặt với một quản gia như cũng lộ vẻ kinh ngạc nào, ngược là bộ dạng như tập thành thói quen, Diệp Hà hiểu rằng hai e là sớm quen , chỉ là vì , Công tước phía vẫn giữ nhiệt độ cơ thể của con .
Tầm mắt quản gia lén lút rơi xuống Diệp Hà trong lòng Công tước, dù , tầm mắt của vẫn Cesare phát hiện. Cesare nheo mắt , giọng mang theo vài phần nghiêm khắc: “Vị chính là Công tước phu nhân.”
Quản gia Công tước đang tức giận vì Diệp Hà, vội vàng thu hồi tầm mắt cúi đầu, một câu “Vâng”.
Hắn ngờ Công tước đối với Diệp Hà thế nhưng là làm thật, nghĩ đến việc đó còn đối với Diệp Hà vênh mặt hất hàm sai khiến, lưng quản gia liền từng đợt đổ mồ hôi lạnh. Hắn hiện tại chỉ hy vọng Diệp Hà thể thù dai như , đừng mặt Công tước.
Về phần hai hầu phía quản gia, kể từ khi Công tước xuất hiện, bọn họ đến đầu cũng dám ngẩng lên một chút, cơ thể run rẩy ngừng.
Diệp Hà hề niềm vui sướng khi chim sẻ hóa phượng hoàng, y còn đang suy nghĩ tại Công tước phía cùng khuôn mặt với Cesare, và tại đối phương rõ ràng c.h.ế.t từ một trăm năm , hiện tại vẫn nhiệt độ cơ thể của sống.
Công tước Cesare thèm bọn họ nữa, khi gõ nhịp cảnh cáo quản gia, sự chú ý của về với Diệp Hà trong lòng .
như Diệp Hà suy đoán, Công tước Cesare quả thực đang tức giận. điều Diệp Hà là, nguyên nhân Công tước tức giận ngoài việc Diệp Hà giả vờ mất trí nhớ, còn một nguyên nhân khác là vì thái độ trốn tránh kịp của y .
Công tước bế thốc Diệp Hà lên, thẳng trong phòng, hành động giống như kích thích Diệp Hà, y đột nhiên nhận những chuyện thể xảy khi phòng, một mặt nỗ lực khống chế cơ thể run rẩy, mặt khác vất vả lắm mới tích tụ chút sức lực phản kháng.
Dù đây chỉ là giấc mơ, Diệp Hà cũng thiết tha thoát khỏi đây. Y cảm thấy thứ đều loạn cào cào, xúc cảm chân thực da thịt đối phương khiến y sắp phân biệt là mơ, là thực nữa .
Thế nhưng Công tước Cesare thấy Diệp Hà phản kháng, nhanh chậm ghé sát tai y, dùng âm lượng chỉ hai thấy nhẹ giọng : “Nếu còn giãy giụa nữa, sẽ ném ngươi ở đây.”
Hắn sự sợ hãi của Diệp Hà khi đối mặt với quản gia và hai hầu, tự nhiên thể đoán nguyên nhân đối phương sợ hãi là gì. Đối phương quả nhiên vẫn nhát gan như một trăm năm , sẽ vì những hầu khác kể chuyện ma mà sợ hãi bịt tai , buổi tối còn vì quá mức hoảng sợ mà ôm gối ngại ngùng đề nghị ngủ cùng .
Quả nhiên đúng như Công tước suy đoán, lời đe dọa của hiệu quả.
Sau khi thấy lời Công tước , Diệp Hà lập tức ngừng giãy giụa, cơ thể y cứng đờ, hiển nhiên vô cùng sợ hãi lời đe dọa của Công tước. Nếu chỉ để một y ở hành lang đầy rẫy ba con quỷ , Diệp Hà cảm thấy phận của chỉ thể kết thúc giống như cái xác tàn khuyết mà thôi.
Dù là trong mơ, Diệp Hà cũng trải nghiệm cảm giác cái c.h.ế.t.
Công tước Cesare thấy Diệp Hà trở nên ngoan ngoãn khi đe dọa mới hài lòng, trực tiếp bế Diệp Hà phòng.
Mãi đến khi thấy bóng dáng Công tước Cesare bế Diệp Hà biến mất mắt, quản gia mới thở phào nhẹ nhõm, xoay tiếp tục chỉ huy hai hầu khiêng cái xác .
nghĩ đến lời Công tước , quản gia hiểu rằng chuyện vui của trang viên sắp đến , xem sắp tới bận rộn túi bụi đây.
Mà thì bắt đầu suy nghĩ làm để nịnh bợ Diệp Hà, để đối phương thể quên những hiềm khích đó.
Công tước Cesare bế Diệp Hà phòng, lực cánh tay của kinh , dù bế đối phương một đoạn đường dài nhưng cánh tay vẫn dấu hiệu run rẩy, ngược là Diệp Hà bế run rẩy ngừng, hàng mi dài bất an rung động, đáy mắt lộ rõ vẻ hoảng sợ.
Sau khi Công tước đóng cửa phòng và chốt khóa, liền trực tiếp bế Diệp Hà về phía giường.
Tuy đó Diệp Hà cảm thấy chiếc giường lớn mềm, từng ảo tưởng nếu thể đó ngủ một giấc thì mấy, nhưng y ngờ nguyện vọng thực hiện nhanh như .
Hiện tại thấy chiếc giường , y sớm hết sạch cơn buồn ngủ, chỉ hoảng sợ chạy trốn. đầu ngón tay y mới kháng cự đặt lên vai Công tước đẩy đối phương , thấy Công tước ôn tồn : “Ngươi quên lời đe dọa lúc nãy của ?”
Diệp Hà lập tức thu tay , ký ức về cảnh tượng bên ngoài vẫn còn mới nguyên, nỗi sợ hãi một nữa ập đến như thủy triều.
Và khoảnh khắc cơ thể đặt xuống nệm, Diệp Hà đ.á.n.h mất dũng khí giãy giụa.
Sau khi đặt Diệp Hà lên giường, Công tước bên mép giường, móc sợi xích ở đầu giường cổ Diệp Hà. Lúc sợi xích vốn thiết kế riêng cho Revere, nên khi Diệp Hà đeo cũng vô cùng vặn, bên trong vòng cổ còn một lớp lông tơ để ngăn y kim loại làm xước cổ khi giãy giụa, nhưng đây là đầu tiên Diệp Hà đeo, chỉ cảm thấy lớp lông tơ mềm mại áp cổ mang theo một cảm giác ngứa ngáy.
Cảm giác xích cổ khiến Diệp Hà thoải mái, y nhịn cựa quậy cơ thể, tạo tiếng xích kêu loảng xoảng.
Thế nhưng dù , Diệp Hà vẫn nhận lời đe dọa từ Công tước Cesare. Y lập tức ngừng cử động lung tung, sợ đối phương thật sự giống như lời , trực tiếp ném y hành lang.
Dù là giấc mơ, Diệp Hà cũng nếm trải cảm giác t.ử vong.
Công tước Cesare Diệp Hà đang giường với thần sắc ngoan ngoãn, lộ vẻ hài lòng, chỉ là nhanh chóng nhớ điều gì đó, thần sắc âm trầm hỏi: “Chẳng lẽ ngươi quên đây dạy ngươi thế nào ? Hay là hiện tại ngươi vẫn còn đang giả vờ mất trí nhớ với ?”
Giả vờ mất trí nhớ cái gì chứ?
Y thật sự cái gì cũng mà!
Diệp Hà mờ mịt Công tước Cesare, hàng mi dài rủ xuống mí mắt, để một bóng tối mê mang: “Cái... cái gì? Tôi thật sự nhớ gì cả...”
Công tước Cesare quyết định tin bất kỳ lời nào của Diệp Hà nữa. Vì đây Revere năm bảy lượt bỏ trốn, nên Công tước Cesare đặc biệt nhạy cảm với việc mặt chạy trốn. Bóng lưng Diệp Hà thèm đầu thoát khỏi càng trực tiếp chạm giới hạn cuối cùng của , khiến như trở ngày Revere biến mất.
Cho đến tận ngày nay, Công tước vẫn nhớ rõ ngày đó.
Revere vẫn như khi, đón khi bước phòng, sợi xích quanh cổ đối phương đủ dài để y hoạt động trong phòng, nên Revere dễ dàng lòng Công tước, thẹn thùng cúi đầu ngậm một ngụm nước trong ly, đó mớm nước trong miệng cho Công tước —— tuy chuyện bọn họ làm nhiều , nhưng đây đều là Công tước cưỡng ép yêu cầu, đây là đầu tiên Revere chủ động làm .
Sau sự kinh ngạc là niềm vui sướng tột độ, Công tước lập tức buông lỏng cảnh giác.
Chỉ là ngờ nước mớm cổ họng, Công tước cảm nhận một vị đắng lan tỏa từ đầu lưỡi. Khi nhận nước vấn đề thì chuyện muộn, tầm của trở nên mờ mịt, sức lực cũng như rút cạn trong nháy mắt. Mà Revere đối với sự bất thường của Công tước cũng hề kinh ngạc, rõ ràng, tất cả chuyện đều do y tay.
Công tước hiểu rằng Revere hạ t.h.u.ố.c trong nước, chỉ là t.h.u.ố.c rốt cuộc là ai đưa cho y.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-cong-o-pho-ban-toi-tro-thanh-van-nguoi-me/chuong-29-su-that-kinh-hoang-va-chiec-vong-co-cua-cong-tuoc.html.]
Revere lục tìm chìa khóa Công tước, đó mở sợi xích quanh cổ . Công tước trơ mắt Revere rời như , nhưng cổ họng nghẹn , đến sức để chuyện cũng , chỉ thể dùng hết chút sức lực cuối cùng giơ tay giữ chặt cổ tay Revere.
Đừng ...
Công tước nên lời, chỉ thể khẩn cầu trong lòng như .
Revere hiển nhiên thấy lời cầu xin trong lòng , bàn tay run rẩy hất tay , đó thèm đầu mà rời .
Công tước chỉ thể bóng lưng Revere càng càng xa, bóng lưng đó vô xuất hiện trong giấc mơ của , mãi cho đến khi c.h.ế.t . Trong vô mơ thấy, đều cố gắng giữ lấy cổ tay đó, để đối phương đừng rời như .
Nghĩ đến đây, Công tước cúi , đầu ngón tay mơn trớn cổ tay Diệp Hà, nở một nụ bệnh hoạn: “Lần , rốt cuộc bắt ngươi.”
Diệp Hà Công tước đang gì, nhưng cũng thể sự tình yêu vặn vẹo và chiếm hữu bệnh hoạn trong lời của đối phương, y dở dở hỏi và Công tước rốt cuộc thù hằn gì thì Công tước cúi đầu hôn lên cánh môi y, nụ hôn cũng thành công khiến Diệp Hà nuốt ngược những lời định cổ họng.
Nụ hôn ban đầu dịu dàng, chỉ là đó càng lúc càng mãnh liệt, Diệp Hà cảm thấy giống như một con thuyền nhỏ giữa biển khơi, cơn bão bất ngờ ập đến thổi cho chao đảo.
Mà cánh môi đối phương cũng nhanh chóng dời mục tiêu, từng chút một xuống, lướt qua chiếc cổ thon dài như thiên nga, thành kính đặt một nụ hôn lên vòng cổ kim loại lạnh lẽo.
Hàng mi cong vút của Diệp Hà run rẩy dữ dội, đó vương chút nước mắt.
Trong lúc đó, Diệp Hà cũng cố gắng giải thích với Công tước rằng thật sự gì cả, nhưng Công tước coi những lời y là ngụy biện, trực tiếp như để trả thù mà c.ắ.n nhẹ yết hầu y một cái.
Cảm giác c.ắ.n yết hầu khiến đáy lòng Diệp Hà nảy sinh cảm giác nguy hiểm vô hạn, y sợ Công tước cẩn thận sẽ c.ắ.n đứt yết hầu , nên cũng dám nhắc chuyện nữa.
Biểu hiện của Diệp Hà lọt mắt Công tước, tự nhiên hiểu là khi vạch trần chuyện giả vờ mất trí nhớ thì còn cố gắng ngụy biện nữa.
Công tước thẳng nửa dậy, búng tay một cái, cuốn sổ tay vốn Diệp Hà vứt mặt đất về tay . Diệp Hà cuốn sổ màu đen , trong lòng lập tức dâng lên dự cảm bất tường —— cuốn sổ cứ như âm hồn bất tán thế !
Y cảm thấy đoán Công tước làm gì.
Quả nhiên đúng như Diệp Hà dự đoán, Công tước trực tiếp nhét cuốn sổ tay y, đó lật Diệp Hà , ghé sát tai y khàn giọng : “Tiếp tục , ngoan.”
Có lẽ là vì vướng bận d.ụ.c vọng, giọng trầm thấp của Công tước mang theo vài phần mê hoặc lòng .
Cảm giác lưng về phía Công tước khiến Diệp Hà bất an, khi cảm nhận nụ hôn mê hoặc của đối phương rơi xuống lưng , đầu ngón tay Diệp Hà run lên một cái, suýt chút nữa làm rơi cuốn sổ màu đen xuống giường. Công tước nhanh hơn một bước, giúp y đỡ lấy cuốn sổ.
Thế nhưng đối với sự giúp đỡ của Công tước, Diệp Hà cảm thấy vui vẻ chút nào. Đầu ngón tay thon dài của Công tước lật vài trang, nhanh chóng lật đến đoạn Diệp Hà lúc nãy.
Diệp Hà: “...”
Đến chính y còn nhớ đến trang nào, trí nhớ của Công tước khỏi quá chứ?
Y , nhưng Công tước nhẹ nhàng c.ắ.n vành tai y, mang theo vài phần đe dọa lời: “Chỉ cần ngươi xong, sẽ tha cho ngươi.”
... Chỉ cần xong là tha, còn chuyện như ?!
Nghe thấy lời Công tước , mắt Diệp Hà chợt sáng lên, khi cúi đầu cuốn sổ màu đen trong tay, y cũng cảm thấy đối phương trông thật thuận mắt.
Y khẽ hắng giọng, nghiêm túc : “Ngày x tháng x năm 19xx, đây là ngày kỷ niệm chúng quen , nhưng rõ ràng còn nhớ gì cả...”
Giọng Diệp Hà bỗng nhiên run rẩy một chút, vì y cảm nhận đầu ngón tay của Công tước chạm đến vòng eo , mang theo một trận tê dại ngứa ngáy.
Y đột nhiên đầu Công tước, y rõ ràng làm theo ý đối phương mà nhật ký, tại đối phương còn đối với y...
Công tước tự nhiên nhận tầm mắt của Diệp Hà, khẽ một tiếng: “Sao tiếp? Hay là ngươi bỏ cuộc ?”
Diệp Hà lúc rốt cuộc nhận Công tước là cố ý, đối phương đương nhiên thể đơn giản để y xong như . Nghĩ đến lời hứa lúc nãy của đối phương, Diệp Hà cuối cùng vẫn quyết định nghiến răng tiếp.
“Ngày x tháng x năm 19xx, với một đứa con, thần sắc lập tức trở nên vô cùng đặc sắc. Nhìn thấy sự kháng cự hiện lên trong mắt , đáy lòng dâng lên một nỗi ghen tị khó tả. Suy cho cùng, từng lén xem những bức thư phụ nữ gửi cho , khi phụ nữ đó miêu tả tương lai của bọn họ và hai đứa con, hề biểu lộ sự kháng cự.”
Khi Diệp Hà đến đoạn , y cảm nhận đầu ngón tay Công tước đang mơn trớn bụng , sự mơn trớn dịu dàng khiến Diệp Hà nổi da gà, y thậm chí trong phút chốc còn cảm thấy bụng thật sự đang m.a.n.g t.h.a.i một sinh linh.
Phi phi phi, y là đàn ông, thể m.a.n.g t.h.a.i ?
Diệp Hà vội vàng xua tan ý nghĩ trong đầu, y tiếp, nhưng hành động của Công tước phía càng lúc càng quá đáng.
Nước mắt y ép ngoài, mắt phủ một tầng nước, giọt lệ từ khóe mắt rơi xuống thấm cuốn sổ, làm nhòe nét chữ.
Diệp Hà nỗ lực mở to mắt phân biệt chữ cuốn sổ, nhưng vết mực hòa lẫn với nước mắt khiến việc phân biệt càng thêm khó khăn. Mà Công tước phía cũng bất mãn vì sự chú ý của Diệp Hà đều đặt cuốn sổ mặt, nhẹ nhàng c.ắ.n một cái gáy Diệp Hà, như thể đang chịu nổi sự cô đơn mà thu hút sự chú ý của đối phương.
Đối mặt với việc Công tước động tay động chân, Diệp Hà giận mà dám gì, chỉ thể mong chờ thể nhanh chóng xong nội dung trong nhật ký để thoát khỏi kiếp nạn mắt.
Thế nhưng nhanh, Diệp Hà còn cơ hội kỹ nội dung cuốn sổ nữa, khi nhận tay Công tước chạm đến nơi đó, giọng y đột ngột biến mất, hoảng sợ đầu Công tước.
Y rõ ràng sắp xong mà...
Diệp Hà rốt cuộc hiểu , Công tước hề ý định giữ lời hứa, cách khác, đối phương căn bản từng nghĩ đến việc để y khả năng thành nhiệm vụ.
Yêu cầu mà Công tước đưa đương nhiên vì đột nhiên nảy lòng tham tha cho y, đối phương chỉ cho y một tia hy vọng, dễ dàng dập tắt tia hy vọng đó.
khi Diệp Hà nhận điều thì quá muộn. Y mang theo vẻ mặt cầu xin với Cesare là trai thẳng, hy vọng đối phương thể tha cho , nhưng Cesare như lời của y chọc giận, lực đạo đặt eo y lớn đến mức như bóp nát eo y.
Công tước còn ác liệt biến một chiếc gương, đặt ngay giường. Diệp Hà hổ nâng cánh tay che tầm mắt , nhưng Công tước mạnh mẽ kéo tay , bắt buộc thu hết thần sắc của trong gương đáy mắt.
Tiếng xích sắt loảng xoảng vang lên suốt một đêm, xen lẫn trong đó là tiếng nức nở khe khẽ.
Về việc ban đêm xuất hiện sớm hơn ban ngày nhiều, các chơi tự nhiên cũng chú ý tới điểm .
Khoảnh khắc màn đêm buông xuống, Hà Yến vội vàng tìm Hạ Thanh. Hạ Thanh nhíu chặt mày, thở dài một : “Dù cũng là ngày thứ tư .”
Khoảng cách đến khi phó bản kết thúc càng ngắn, những tình huống bất thường cũng sẽ ngày càng nhiều.
Dù sớm dự đoán chuyện , Hà Yến vẫn nhịn mà đỏ hoe mắt. Đêm qua cô và Hạ Thanh dựa đủ loại đạo cụ mới thoát c.h.ế.t trong gang tấc, nhưng A Giang nhất thời sơ suất, vĩnh viễn bỏ nơi đó, thậm chí khi biến thành quỷ vật còn tấn công bọn họ.
Mà đối với việc đêm nay trở nên dài hơn, mấy NPC hầu làm việc cùng Hà Yến cũng phản ứng gì, giống như hề phát hiện chuyện , ngay cả khi Hà Yến chủ động giao tiếp với bọn họ, bọn họ cũng chỉ lộ vẻ mặt nghi hoặc, hỏi ngược : “Đây chẳng là một chuyện bình thường ?”
Nghe những lời NPC , Hà Yến đành từ bỏ ý định tiếp tục giao tiếp với bọn họ, đó tìm đồng đội Hạ Thanh.
Hà Yến hiện tại còn nghĩ đến việc thể cướp cuốn sổ tay của Cesare Tần Khiên nữa, cô chỉ sống sót.
Đang lúc Hà Yến suy nghĩ của với Hạ Thanh mặt, cô thấy bức tường phía Hạ Thanh bỗng nhiên xảy biến hóa giống như ngày hôm qua.
Tim Hà Yến lập tức thắt , cô theo bản năng về phía Hạ Thanh, Hạ Thanh quả nhiên cũng lộ vẻ mặt căng thẳng, suy cho cùng đạo cụ của bọn họ tiêu hao gần hết đêm qua, mà đây mới chỉ là ngày thứ tư.
Hạ Thanh căng thẳng quan sát hành lang, giống như , ở hành lang xuất hiện ít hầu tới, bọn họ vẫn cử động cứng đờ như những con rối, trông vô cùng cổ quái. Hạ Thanh và Hà Yến nếm trải sự xảo quyệt của bọn họ ngày hôm qua, rằng đây chỉ là lớp ngụy trang của bọn họ. Một khi nhận thở của sống, những NPC sẽ linh hoạt cử động như những con rối sống .
Hạ Thanh và Hà Yến theo bản năng chạy, tuy bọn họ vẫn còn một đạo cụ, nhưng nếu bọn họ tiêu tốn một nửa đạo cụ đó ngày thứ tư, thì ba ngày còn vượt qua thế nào đây?
Chỉ là những hầu đó cũng phát hiện thở của hai sống ở hành lang , lập tức như cá mập ngửi thấy mùi m.á.u mà phấn khích hẳn lên, bọn họ tranh chạy về phía Hạ Thanh và Hà Yến, vì lượng đông đảo nên từ xa giống như một cơn thủy triều đang ập đến.
Hà Yến và Hạ Thanh chạy thoát từ đầu của hành lang, nhưng ngờ đầu cũng một đội hầu đang tới, lẽ là rút kinh nghiệm từ nên bọn chúng áp dụng chiến thuật bao vây .
Ngay khi Hà Yến và Hạ Thanh tưởng rằng sắp bao vây, một bên hầu bỗng nhiên như pháo nổ, lượt b.ắ.n những đóa hoa máu, những mô thịt đỏ hỏn phun tung tóe lên những đồng bọn bên cạnh, mà những quỷ vật đó giống như thấy sự tồn tại khủng bố nào đó, lượt né tránh.
Hạ Thanh và Hà Yến mới phát hiện từ phía bên hành lang xuất hiện một bóng quen thuộc —— thế mà là Tần Khiên.
Tại Tần Khiên xuất hiện ở đây?
Hạ Thanh và Hà Yến đều nghi hoặc, bởi vì ngoài việc bọn họ và Tần Khiên là đối thủ của , Tần Khiên cũng giống kiểu thích giúp đỡ khác, tự nhiên thể là tới cứu bọn họ, nghĩ nghĩ , chỉ thể là vì cuốn sổ tay của Cesare.
Tần Khiên giẫm lên vũng m.á.u mặt đất, nhíu mày lộ vẻ chán ghét. Có quỷ vật nhân lúc chú ý đ.á.n.h lén từ phía , nhưng Tần Khiên nhanh hơn một bước xoay bóp nghẹt cổ họng, mà cơ thể quỷ vật đó giống như đóng băng, thể cử động.
Giọng lạnh lùng của Tần Khiên vang lên: “Diệp Hà ở ?”
Kể từ khi Diệp Hà rời khỏi nhà hàng, bầu khí giữa Tần Khiên và Cesare cũng trở nên lạnh lẽo cổ quái, bọn họ đều cảm nhận trong bóng tối dường như một quy tắc vô hình đang ngăn cản bọn họ đ.á.n.h . Sau khi đối diện im lặng trong nhà hàng hơn mười phút, rốt cuộc xác định Diệp Hà sẽ nữa, nên rời khỏi nhà hàng Cesare một bước.
Sau khi rời khỏi nhà hàng, Tần Khiên liền tìm quản gia để hỏi tung tích của Diệp Hà, đối phương sắp xếp làm việc, còn đến nơi làm việc của đối phương, ở góc khuất mà đối phương phát hiện để y một cái, quyết định điều tra nhanh chóng những chuyện nghi ngờ , đó mới tìm Diệp Hà.
Nghĩ đến việc Công tước thức tỉnh đêm qua, cộng thêm thái độ đột nhiên trở nên kỳ lạ của Cesare sáng nay, Tần Khiên khỏi nghi ngờ hai căn bản là cùng một , hoặc vì lý do nào đó mà biến thành một . Tuy nhiên ở đây bức họa của Công tước, còn cần thêm nhiều bằng chứng để chứng minh phỏng đoán của .
điều Tần Khiên ngờ tới là ban đêm đến nhanh như . Mà ban đêm tự nhiên cũng là lúc quỷ vật xuất hiện. Hắn gần như ngay lập tức nghĩ đến Diệp Hà —— một NPC cũng sẽ quỷ vật g.i.ế.c c.h.ế.t, sợ Diệp Hà cũng sẽ rơi phận như , nên quyết định trực tiếp mang đối phương theo bên .
Đặc biệt là đường , phát hiện một NPC quen mặt đều biến thành quỷ vật, điều khiến Tần Khiên càng thêm lo lắng sốt ruột. Lần đầu tiên cảm nhận cảm giác lo sợ nơm nớp, sợ sẽ thấy khuôn mặt quen thuộc trong đám quỷ vật .
Nơi đầu tiên Tần Khiên đến là phòng của Diệp Hà, đó đến nơi làm việc đó của đối phương, nhưng đều thấy Diệp Hà , điều khiến dự cảm bất tường trong lòng lan rộng như sóng gợn, cuối cùng Tần Khiên những quỷ vật xuất hiện , quyết định trực tiếp hỏi bọn chúng, lẽ bọn chúng từng thấy bóng dáng của Diệp Hà.
Quỷ vật Tần Khiên bóp cổ đương nhiên thể Diệp Hà là ai, cổ họng nó vì siết chặt mà phát những tiếng khò khè, thần sắc vô cùng mờ mịt. Tần Khiên mãi câu trả lời , lạnh mặt trực tiếp dùng sức bóp mạnh, cổ họng con quỷ đó lập tức bóp nát.
Hạ Thanh thấy cái tên quen thuộc từ miệng Tần Khiên, nhịn ngẩng đầu qua. Hắn đó nghi ngờ hai quan hệ, giờ xem quả nhiên là , mà Diệp Hà vẫn luôn lừa dối .
Hà Yến cũng nhớ Diệp Hà, nhưng cô đối phương và Tần Khiên mặt quan hệ gì. Cô Tần Khiên hỏi thêm mấy con quỷ nữa nhưng đều câu trả lời , cả cũng càng thêm nôn nóng, còn vẻ vững vàng bình tĩnh như lời đồn.
Giống như... giống như một con thú đực mất bạn đời .
Hà Yến phỏng đoán của chính làm cho hoảng sợ, cô từng Tần Khiên yêu bao giờ.
Tần Khiên cũng nhận sự hiện diện của Hà Yến và Hạ Thanh, hiện tại trong lòng chỉ nghĩ đến việc tìm thấy Diệp Hà. Và theo thời gian trôi qua, sự kiên nhẫn của cũng nỗi lo âu tra tấn, thủ đoạn đối phó với quỷ vật cũng ngày càng tàn bạo, ngay cả những quỷ vật vốn luôn lấy việc hành hạ chơi làm niềm vui cũng xem đến kinh hồn bạt vía.
Diệp Hà cơn đau ở eo làm cho tỉnh giấc.
Y nghi ngờ vòng eo của bẻ làm đôi, còn mở mắt theo bản năng sờ sờ eo —— may quá, eo vẫn còn đây.
Lúc Diệp Hà mới yên tâm mở mắt , nhưng giây tiếp theo, ký ức đêm qua lập tức ùa về như thủy triều.
Đêm qua y thật sự vô cùng đau đớn, theo bản năng bò , đối phương trực tiếp nắm lấy vòng eo kéo trở ...
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Đến cuối cùng Diệp Hà đến mức nước mắt sắp cạn khô, ban đầu y còn cầu xin đối phương buông tha , nhưng về nhịn mà giơ tay bám lấy vai đối phương, như dây leo quấn chặt lấy ...
Đừng hoảng, chỉ là mơ thôi mà.
Sau khi tạm dừng vài giây, Diệp Hà đột nhiên dậy từ giường, và cùng lúc đó vang lên tiếng kim loại va chạm. Tim y thắt , cúi đầu thấy chiếc vòng cổ quen thuộc, mà đầu của vòng cổ thì xích cột đầu giường.
Tuy nhiên y những dấu vết đậm nhạt trong ký ức, làn da vẫn trắng trẻo như ngọc, thứ duy nhất còn sót trong cơ thể Diệp Hà chỉ cảm giác đau nhức xua ở vùng eo.
Y theo bản năng đầu ngoài cửa sổ, bên ngoài sương mù vẫn dày đặc, nhưng ánh mặt trời rực rỡ vẫn chứng tỏ một ngày mới đến.
Diệp Hà: “...”
Trời sáng , tại giấc mơ vẫn tỉnh?