Sau Khi Làm Công Ở Phó Bản Tôi Trở Thành Vạn Người Mê - Chương 28: Vết Bớt Hoa Hồng Và Sự Thật Kinh Hoàng
Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:36:52
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đầu ngón tay Diệp Hà nhịn bắt đầu run rẩy, y chữ “nàng” đột nhiên xuất hiện trang giấy, cảm thấy bỏ sót mấy trăm trang nội dung —— “nàng” rốt cuộc là ai? Hơn nữa xem ý tứ nhật ký, Công tước làm gì với “nàng” đó?
Xem thế nào thì ý của Công tước là, phận cuối cùng của đối phương là ở trong vườn hoa hồng?
Diệp Hà cảm thấy về đều thể thẳng vườn hoa hồng nữa.
Một vấn đề nối tiếp một vấn đề xuất hiện trong đầu y, nhưng điều khiến y bận tâm nhất vẫn là một câu trong đó.
Diệp Hà cố nén cảm thấy thẹn mà một , Công tước đúng là nhắc đến một câu vết bớt giống hoa hồng trong nhật ký. Mà vết bớt eo y, cũng thường xuyên nhầm là hình xăm hoa hồng cố ý xăm lên.
Y theo bản năng sờ sờ eo , cách lớp vải quần áo trơn nhẵn nhẹ nhàng chạm vết bớt eo, như thể đang xác nhận sự tồn tại của đối phương.
Thấy Diệp Hà đột nhiên bắt đầu sờ eo, hệ thống chút buồn bực hỏi: “Đau eo ?”
Đáy lòng Diệp Hà toát vài phần hoảng sợ: “Ta...... Sau eo cũng một vết bớt, y hệt như miêu tả trong nhật ký, cũng giống như một đóa hoa hồng.”
Hệ thống Diệp Hà , khỏi lâm trầm mặc. Là một hệ thống tự nhận là chu đáo, khi ký chủ quần áo nó đều sẽ lựa chọn che chắn đối phương, cho nên tự nhiên thể nào thấy eo Diệp Hà vết bớt hoa hồng như .
Hệ thống khó thể tin mà truy vấn: “...... Trời sinh?”
Diệp Hà: “Hậu thiên xuất hiện thì gọi là bớt, gọi là hình xăm.”
Hệ thống Diệp Hà , cũng ý thức phạm sai lầm ngu ngốc. nó thật sự là quá mức kinh ngạc, dù trong 500 năm qua nó dẫn dắt nhiều ký chủ, nhưng từng gặp tình huống như .
Trừ việc dung mạo tương tự với trong bức họa, Diệp Hà thế mà còn vết bớt hoa hồng tương tự với tình nhân của Công tước một trăm năm . Hệ thống nhịn điều tra tư liệu của Diệp Hà xem kỹ một , tuổi tác và kinh nghiệm sống chỉnh hiển thị đó khiến nó thật sự thể liên hệ Diệp Hà với một một trăm năm trong phó bản.
Hệ thống quyết định liên hệ với đồng nghiệp quản lý những phó bản kinh dị , nhưng với mức độ bận rộn trăm công ngàn việc của đối phương, hệ thống cũng khi nào mới thể nhận hồi đáp từ đồng nghiệp.
Tuy nhiên việc cấp bách là trấn an Diệp Hà , nó vội vàng : “Đừng hoảng hốt, loại chuyện đây dẫn ký chủ cũng gặp vài , bình thường.”
Khi từ “bình thường”, đáy lòng hệ thống tự chủ mà xuất hiện cảm giác chột .
Cho dù hệ thống an ủi như , Diệp Hà cũng thể tiếp những dòng chữ kế tiếp.
Y thể kiểm soát bản nghĩ nhiều, Công tước vuốt ve thưởng thức trang giấy phảng phất biến thành chính , những dòng chữ đen lạnh băng mặt và cảnh trong mơ từng trùng điệp lên —— vết bớt ẩn lớp vải đôi tay lạnh lẽo tùy ý dâm loạn, dòng điện mỏng manh như điện giật từ eo lan tràn khắp , y thoát khỏi cảnh như , nhưng vẫn bụi gai đáng ghét bên cạnh mạnh mẽ kéo trở về......
Diệp Hà khó khăn c.ắ.n cắn cánh môi, rốt cuộc dùng đau đớn để thoát khỏi hồi ức.
Y thậm chí nhịn suy nghĩ, hai giấc mơ y từng mơ, chẳng lẽ thật sự là mơ ?
“Sao tiếp tục xuống?” Bên tai truyền đến giọng trầm thấp của Cesare, kéo suy nghĩ của Diệp Hà trở về.
So với sự ngượng ngùng của Diệp Hà, bộ hành trình trấn định tự nhiên, thậm chí ưu nhã đặt tay lên đầu gối, dường như chỉ đang một vở ca kịch tao nhã.
Diệp Hà cảm thấy lúc giọng của Cesare bỗng dưng giống như tiếng thì thầm của Công tước trong cảnh trong mơ khi dán tai y, điều khiến y nhịn lưng phát lạnh, khi Cesare, đáy mắt toát vài phần cảnh giác.
“Chủ....... Chủ nhân, lâu , trời sắp tối , ngài hẳn là nên ăn cơm tối.” Diệp Hà thấp giọng .
Y liếc ngoài cửa sổ, sương mù dày đặc vẫn tan, nhưng mơ hồ thể bóng dáng hoàng hôn.
Mặt trời chiều ngả về tây, báo hiệu lâu bộ trang viên sẽ chìm bóng tối.
Diệp Hà ảo giác của , y cảm thấy thời gian ban ngày hôm nay dường như ngắn ít, đáng tiếc trong phòng đồng hồ, cũng thể kiểm chứng suy đoán của y.
Tuy nhiên y nghĩ , chăm chú như , chú ý đến thời gian trôi cũng là một việc hết sức bình thường.
Vì đủ loại chuyện xảy đó, Diệp Hà cảm thấy buổi tối khi ở một , y mới càng cảm giác an . Sự tò mò ban đầu sớm hóa thành mây khói, y hiện tại một chút cũng xem sổ tay nữa, cũng chuyện gì xảy phía , chỉ nhanh chóng rời khỏi căn phòng .
Lời Diệp Hà tuy hợp tình hợp lý, nhưng Công tước Cesare cũng hiểu đây chỉ là cái cớ của đối phương. Thế nhưng con mồi lồng, làm nỡ dễ dàng thả chạy đối phương như .
Giọng của Công tước Cesare cho phép xen : “Tiếp tục xuống.”
Diệp Hà xem như chứng kiến sự vô tình của nhà tư bản, y thật trực tiếp vứt cuốn sổ tay trong tay xuống rời khỏi căn phòng , nhưng cho dù Cesare thẹn quá hóa giận mà trực tiếp g.i.ế.c y, khẳng định cũng sẽ đuổi việc y —— đương nhiên, đuổi việc đối với Diệp Hà mà , cũng gì khác biệt so với cái c.h.ế.t.
Y thẳng lưng hít sâu một , giữa việc tiếp tục nhật ký từ chối, y cuối cùng vẫn lựa chọn vế .
Diệp Hà cảm thấy thật vất vả kiên trì bốn ngày, bây giờ làm thể thất bại trong gang tấc.
“Ngày x tháng x năm 19xx, hoa hồng nở , hiển nhiên cũng thích. Dù phần lớn thời gian trong ngày, ngẩn ngơ vách tường, thì cũng là ghé cửa sổ hoa hồng ở hậu viện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-cong-o-pho-ban-toi-tro-thanh-van-nguoi-me/chuong-28-vet-bot-hoa-hong-va-su-that-kinh-hoang.html.]
“Mặc dù chân tướng, nhưng việc cứ mãi hoa hồng vẫn khiến cảm giác đang đối diện với phụ nữ , cho nên chỉ khi ở bên cạnh , mới phép xem vườn hoa hồng phía một lát.”
“Ngày x tháng x năm 19xx, từ chối ăn cơm, hơn nữa vẫn tin lời , để làm ăn cơm, đành cho , nếu ăn cơm đúng giờ, sẽ cho nàng .”
“Nhìn ngoan ngoãn ăn xong, trong lòng xuất hiện sự ghen ghét. Ta quyết định cho chân tướng, nàng sớm c.h.ế.t , những đóa hoa hồng khen ngợi chính là dùng huyết nhục của nàng ngưng tụ thành.”
Diệp Hà nắm chặt bìa sổ, cảm thấy hôm nay sợ là thật sự mà về. Sau khi đ.á.n.h vỡ bí mật giả mù của Cesare, y thế mà cẩn thận bí mật gia tộc của đối phương —— giống như y suy đoán, cái c.h.ế.t của “nàng” thoát khỏi liên quan đến Công tước, hơn nữa khi c.h.ế.t còn chôn trong vườn hoa hồng.
Nghĩ đến còn từng ngất xỉu trong vườn hoa hồng, chóp mũi Diệp Hà liền tự chủ mà thấm một tầng mồ hôi mỏng, nhưng điều quan trọng hơn là, khi bí mật liên quan đến Công tước, Cesare thật sự sẽ để y sống sót ngoài ?
Dù loại chuyện mặc kệ đối với gia tộc nào mà , đều là một chuyện ô nhục hận thể chôn vùi lòng đất.
Diệp Hà dám thần sắc của Cesare lúc , trong lòng ngữ khí bi thương mà với hệ thống: “Lát nữa đem thọ mệnh còn của đổi thành minh tệ đốt cho nhé.”
“ , hai cũng ở chung lâu như , nguyện ý chia ngươi một đồng tiền coi như lộ phí, ngươi tìm kiếm ký chủ khác .”
Hệ thống: “....... Cảm ơn ngài, nhưng cần bây giờ liền lập di chúc a!”
Diệp Hà cảm thấy xong đời , y tuyệt vọng thoáng qua ngoài cửa sổ, cảm thấy và “nàng” trong sổ tay đại khái sẽ cùng một phận —— đều làm phân bón hóa học cho hoa hồng.
Bên ngoài trời thật tối, Diệp Hà cảm thấy màu sắc giống như vận mệnh u ám của chính .
Tối......
Không đúng, bên ngoài tối đen như ?!
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Diệp Hà kinh ngạc trừng lớn đôi mắt, còn nhớ rõ qua, sương mù bên ngoài còn mang theo màu đỏ nhạt độc đáo của hoàng hôn, nhưng hiện tại qua, sương mù khoác một tầng màu đen đáng lo ngại, tuyên cáo đêm tối đến.
Cho dù Diệp Hà trì độn đến mấy, lúc cũng ý thức tốc độ màn đêm buông xuống rõ ràng thích hợp. Y cho dù chậm đến mấy, cũng thể nào chỉ hai trang mà mất hai ba tiếng đồng hồ, rõ ràng tốc độ trời tối bên ngoài cũng thích hợp.
Diệp Hà: “Hệ thống......”
Hệ thống: “Theo thời gian biến thiên, càng gần mùa đông, ban ngày càng ngắn, ban đêm càng dài.......”
Diệp Hà liếc quần áo mỏng manh : “Mặc dù giải thích khoa học, nhưng cảm thấy cách mùa đông ít nhất còn một đoạn thời gian.”
Hệ thống chột mà ngậm miệng.
Nó kỳ thật nhận tốc độ trôi của ban ngày hôm nay quá thích hợp Diệp Hà một bước, nhưng thấy Diệp Hà phát hiện, để gây hoảng loạn cho đối phương, hệ thống liền lựa chọn giấu giếm.
Chỉ là ngờ tốc độ trôi của ban ngày xa nhanh hơn hệ thống tưởng tượng, thậm chí còn khiến Diệp Hà cũng phát hiện . Hoặc trắng , tốc độ biến mất của ban ngày thể dùng nhanh để hình dung, bóng tối quả thực giống như điên mà gặm nhấm ban ngày, rõ ràng mới là buổi chiều hai ba giờ, đêm tối cũng bao phủ bộ trang viên.
Sau khi nhận đáp án từ hệ thống, Diệp Hà liền theo bản năng về phía Cesare, đối phương lưng về phía cửa sổ, phảng phất cũng ý thức sự đổi bên ngoài cửa sổ.
Thần sắc của quá mức bình thường, ngược khiến Diệp Hà với vẻ mặt kinh ngạc trở nên đặc biệt kỳ lạ.
Nếu hệ thống chứng minh thời gian trao đổi giữa ban ngày và đêm tối quả thật thích hợp, Diệp Hà đại khái thật sự sẽ nghĩ làm quá.
Tựa hồ là nhận ánh mắt Diệp Hà dừng , Cesare ngước mắt , dung mạo tuấn mỹ sự làm nổi bật của màn đêm phía bỗng dưng hiện vài phần yêu dã giống nhân loại, đôi mắt xanh lục phỉ thúy phản chiếu thần sắc cứng đờ của Diệp Hà.
Cảnh tượng trong phòng cũng đang đổi, Diệp Hà ngẩn , kinh ngạc kêu gọi hệ thống: “Hệ thống, phòng còn thể đổi?”
Thế nhưng y thật lâu chờ hồi đáp của hệ thống.
Điều khiến Diệp Hà khỏi nhớ những gì gặp mấy ngày —— chẳng lẽ y mơ?
mà......
Ánh mắt Diệp Hà rơi xuống Cesare, nếu y thật sự đang mơ, thì Cesare mặt là chuyện gì?
Nếu mơ, tên hệ thống ?
Diệp Hà mê mang thầm nghĩ.
Cesare bỗng nhiên từ ghế lên, Diệp Hà nhịn lùi về phía một bước, cuốn sổ tay màu đen trong tay cũng theo tiếng rơi xuống.
Ánh mắt Cesare, giống như ăn tươi nuốt sống y .
Hơn nữa ánh mắt đối phương thật sự là quá mức quen thuộc, khiến Diệp Hà theo bản năng buột miệng thốt một cái tên: “Công tước?”