Hạ Thanh nghi hoặc mặt: “Hiện tại ngươi cảm thấy gì ?”
Theo lời thuộc hạ của , những khác khi uống xong sẽ lập tức hiệu quả, nhưng Diệp Hà mặt bất kỳ phản ứng nào.
Diệp Hà câu hỏi của Hạ Thanh, cũng chút hiểu . Y dám trả lời Hạ Thanh, mà ở trong lòng hỏi Hệ thống: “Hạ Thanh là ý gì? Hắn thấy phản ứng gì? Tửu lượng như , thể phản ứng chứ.”
Hệ thống: “... cảm thấy, đây lẽ chuyện tửu lượng . ”
Hơn nữa nhiều Diệp Hà mạnh miệng, Hệ thống cảm thấy nên đặt một dấu chấm hỏi lớn lên cụm từ “tửu lượng ” .
Nghe Hệ thống , đáy mắt Diệp Hà lộ vài phần thống khổ: “ , chừng Hạ Thanh chính là xem bộ dạng say rượu bêu của . Hay là giả vờ say để lừa một chút cho xong, đỡ làm vui, tìm gây phiền phức mỗi ngày.”
Diệp Hà tuy từng uống say, nhưng nghĩa là y thấy khác say bao giờ.
Hệ thống kinh hãi, vội vàng khuyên can: “Ảnh đế ơi, thu hồi thần thông của ngươi ! ”
Giỏi thật đấy, giả say thì , nhưng vấn đề là thứ Diệp Hà uống rượu, mà là...
Tuy Hệ thống mục đích thực sự của Hạ Thanh là gì, nhưng câu hỏi của đối phương, nó đoán Hạ Thanh hẳn chất lỏng trong ly đó là thứ gì.
Diệp Hà: “ mà...”
Sự thật là Hạ Thanh mặt chịu buông tha y.
Hắn cứ chằm chằm Diệp Hà, khiến y theo bản năng rũ mắt xuống, hàng mi dài che mí mắt, đổ xuống một vùng bóng râm. Hạ Thanh đối với dáng vẻ vô tội của y yêu hận, yêu sự thiên chân mà Diệp Hà biểu hiện , cũng hận vì duy nhất thể thấy dáng vẻ .
Hạ Thanh vuốt ve gò má Diệp Hà, cam lòng : “Sao phản ứng chứ...”
Hắn vốn định thừa dịp những khác tới, lừa Diệp Hà – đáng lẽ phản ứng khi uống ly chất lỏng – về phòng . Nghe thành viên đầy ám rằng uống xong thứ sẽ trở nên vô cùng chủ động, Hạ Thanh thậm chí tưởng tượng cảnh đối phương chủ động eo .
hiện tại...
Đang lúc Hạ Thanh suy tính bước tiếp theo nên làm gì, phía họ vang lên một giọng quen thuộc: “Hai đây làm gì? Chủ nhân cũng triệu tập các ?”
Là Quản gia.
Diệp Hà cảm thấy cứu , còn Hạ Thanh thấy giọng Quản gia, cũng giống như Diệp Hà suy đoán, cuối cùng cũng buông y .
Hạ Thanh cúi đầu đồng hồ, còn hơn một tiếng nữa mới đến giờ làm việc, Quản gia dậy sớm hơn hai ngày .
Sự tự do giành khiến Diệp Hà nhịn ném cho Quản gia một ánh mắt cảm kích, Quản gia cũng nhận tầm mắt của y, đầu . Lúc bóng dáng Diệp Hà Hạ Thanh che khuất, Quản gia chú ý tới đối phương, giờ Hạ Thanh tránh , Quản gia mới rõ cùng Hạ Thanh là Diệp Hà, mặt lộ vẻ kinh ngạc hề che giấu.
Diệp Hà ánh mắt của Quản gia đến mức chút ngơ ngác, bởi vì ánh mắt đó thật sự giống như y nên xuất hiện ở đây .
Hệ thống: “ thế, Quản gia chắc ngờ thể thấy ngươi giờ . ”
Diệp Hà: “...”
Đáng ghét, y phản bác, nhưng nên phản bác thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-cong-o-pho-ban-toi-tro-thanh-van-nguoi-me/chuong-17-trang-vien-suong-mu-17-tuu-luong-nghin-ly-khong-say.html.]
Quản gia cơn kinh ngạc ban đầu thì nhanh chóng lấy tinh thần, khôi phục vẻ nghiêm túc thường ngày, mở miệng lệnh: “Diệp Hà, ngươi qua đây, cùng tới phòng chủ nhân một chuyến.”
Diệp Hà Hạ Thanh một cái, đối phương cũng đang y, tầm mắt nóng bỏng rực lửa, còn mang theo vài phần hung ác, giống như dã thú đang chằm chằm con mồi, khiến Diệp Hà cảm thấy kinh hãi một cách khó hiểu.
Diệp Hà lén hít sâu một , đó lặng lẽ đầu Quản gia: “Vâng.”
Nhìn bộ dạng Hạ Thanh rõ ràng là định giữ lời hứa, Diệp Hà thà Quản gia sai bảo làm việc còn hơn là cùng Hạ Thanh.
Quản gia về phía Hạ Thanh: “Ngươi gọi những khác dậy , hôm nay chủ nhân dậy sớm, chắc là dùng bữa sớm hơn, bảo chuẩn .”
Hạ Thanh đáp một tiếng, thấy Diệp Hà vẫn phản ứng gì rõ rệt, mới tạm thời buông tha cho y, sa sầm mặt rời .
Thấy bóng lưng Hạ Thanh biến mất, Diệp Hà nhịn thở phào nhẹ nhõm, đó theo Quản gia lên lầu.
Diệp Hà vốn tưởng y sẽ cùng Quản gia im lặng suốt quãng đường, ngờ mới vài bước, y Quản gia mở miệng hỏi: “Tối qua ngủ thế nào?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Diệp Hà ngẩn , đó vội vàng : “Rất ...”
Y chút thụ sủng nhược kinh sự quan tâm đột ngột của Quản gia, thầm nghĩ nếu thành thật ngủ ngon, liệu Quản gia đổi phòng cho y . Buổi tối lúc ngủ thì , nhưng ban ngày cứ nghĩ đến việc ấn giường làm những chuyện đó trong mơ, Diệp Hà liền cảm thấy chiếc giường kỳ quái.
Hệ thống nhắc nhở: “Với mối quan hệ giữa ngươi và Quản gia, khi xong xác suất cao sẽ đổi phòng cho ngươi, mà là lấy lý do ngươi ngay cả ở trong phòng cũng ngủ yên, rõ ràng tinh thần chịu gian khổ để sa thải ngươi. ”
Nghe Hệ thống , Diệp Hà chân thành chỉ quy hoạch nghề nghiệp tương lai cho đối phương: “Sau ngươi đừng làm Hệ thống nữa, làm nhà tư bản .”
Cái lý do sa thải so với “vì bước chân trái công ty nên đuổi việc” thật sự là tám lạng nửa cân.
“Thật sự ?” Quản gia vểnh tai lên, vẻ mặt như đang chăm chú lắng . Nói thật, sáng nay thể thấy Diệp Hà quả thực ngoài dự kiến của Quản gia. Bởi vì cứ ngỡ Tô Linh Linh sớm giải quyết đối phương .
Dù Tô Linh Linh g.i.ế.c Diệp Hà, thì dọa đối phương một trận cũng . Rốt cuộc sáng nay thấy Diệp Hà với vẻ mặt hồng hào xuân sắc, còn tưởng đối phương căn bản hề kinh hãi.
Giờ xem , chắc là Diệp Hà tâm cơ thâm trầm, giấu hết nỗi sợ đáy lòng.
Tuy Hệ thống thể là đang hươu vượn, nhưng lời nó vẫn gây ảnh hưởng đến Diệp Hà.
Diệp Hà: “Rất ! Không hổ là căn phòng ngài chọn, đây là giấc ngủ ngon đầu tiên của trong hai ngày qua!”
Sau khi liên tục Quản gia làm khó dễ, Diệp Hà cuối cùng cũng nhận việc duy trì quan hệ với cấp là quan trọng thế nào, cho nên hiện tại y đang thử vươn bàn tay nhỏ hữu nghị về phía Quản gia, một bước, nịnh nọt đối phương.
Dù hiện tại y chỉ thấy bóng lưng Quản gia, thấy thần sắc mặt , nhưng ai mà chẳng thích nịnh chứ?
Quản gia: “...”
Quản gia đang phía xanh mét mặt mày, nếu bộ dạng Diệp Hà vẻ thật sự gì, thậm chí còn nghi ngờ đối phương cố ý chọc tức . Rốt cuộc lúc đó chọn căn phòng là làm mộ bia cho Diệp Hà, ngờ đưa đẩy thế nào mà chọn cho đối phương một chiếc giường ấm áp.
Tác giả lời :
“Nhật ký nịnh nọt của Diệp Hà”
Hôm nay dũng cảm bước bước đầu tiên, thành công nịnh nọt Quản gia, thể cảm nhận vui đến mức nên lời.