Editor: Trang Thảo.
Chu Túc lặng lẽ : “Không tiền ?”
Tôi ngẩn một chút lý sự: “Tiền của là của . Đã gả cho thì tiêu chút tiền của chồng chẳng là chuyện đương nhiên ?”
Tôi chính là ích kỷ tiêu xài tiền mồ hôi nước mắt của Chu Túc như . Nếu chịu nổi thì tự nhiên sẽ tìm cách thoát khỏi . Mà con đường duy nhất chính là đỉnh cao nhân sinh.
Trong lúc đang mơ mộng hão huyền, Chu Túc cứ chằm chằm, yết hầu khẽ chuyển động. Anh một câu nhỏ đến mức rõ: “Ừ, đúng.”
Chỉ trong nháy mắt, con đầu Chu Túc nhảy từ 88 lên 90. Tôi kìm mà thầm trong lòng. Tôi đáng ghét lắm đúng ? Vô lý đùng đùng đúng ? Rất ghét như đúng ? Đáng tiếc hệ thống lúc mặt ở đây, nếu nó chứng kiến kỹ thuật diễn xuất tinh vi tầm cỡ ảnh đế của .
Đêm đó, Chu Túc đưa tiền mặt cho để mua trang phục trò chơi. Tôi sững sờ. Thành phố vật giá đắt đỏ, Chu Túc làm lụng vất vả cả ngày, tiền lương chỉ đủ nuôi sống hai , mà thật sự đưa tiền cho mua cái thứ ảo đó.
Nhìn chằm chằm xấp tiền trong tay, tâm trạng bỗng trở nên phức tạp, nhưng trong đầu vẫn tính toán ngày mai sẽ mua thêm thứ gì tiếp theo. Lúc đang suy nghĩ, dư quang thình lình liếc thấy vết thương vai Chu Túc, đó là dấu vết do khiêng vác vật nặng để .
Sau khi hệ thống liên kết với , nó hệ thống tuyến thế giới của thẳng nam Long Ngạo Thiên một , bao gồm cả cốt truyện và thiết lập. Nghĩ đến gia cảnh và quỹ đạo cuộc đời của Chu Túc, phát hiện những điểm tương tự hoặc trùng lặp với kiếp của .
Giống như hiện tại, Chu Túc vất vả bốc vác kiếm tiền đem tiêu xài. Chuyện khác gì kiếp nai lưng làm, kết quả tiền đều vị viện trưởng lấy trang trí phòng cưới cho con trai bà ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-khinh-nhuc-thang-nam-long-ngao-thien-qufe/chuong-7.html.]
Sau khi tự khiển trách bản một giây, quyết định rằng ngựa chạy thì cũng cho ngựa ăn cỏ. Tôi đằng hắng giọng, gọi Chu Túc . Tôi lấy hộp t.h.u.ố.c bôi cho , lẩm nhẩm những câu PUA chép sẵn từ : “Ngoài thì còn ai với như nữa hả? Chồng nhà mỗi ngày kiếm bao nhiêu tiền, còn kiếm chút xíu, đừng mua hàng hiệu, ngay cả việc tự do mua trang phục game cũng khó.”
Tôi ghé sát vai Chu Túc, một lải nhải hết đống lời thoại đó. Chu Túc im lặng, nhưng vành tai đỏ ửng vì ngại. Hả, ngay mà, ai chịu nổi trò PUA , ngay cả Long Ngạo Thiên tôn quý cũng ngoại lệ. Nếu thấy nhục nhã thì mau phất lên chứ!
Tôi gây sự suốt hơn nửa năm, thanh tiến độ đầu Chu Túc cuối cùng cũng nhích đến con 99. Nói thật lòng, đoán sắp giải phóng . Chờ giá trị lên đủ 100, Chu Túc lẽ sẽ “niết bàn trọng sinh”. Tôi dự định thu dọn hành lý để lúc đó tiện chạy trốn.
Cùng ngày hôm đó, tính chuyện nghỉ việc. Làm ở tiệm thú cưng lâu như , thật là và đám nhỏ tình cảm sâu đậm. Lúc tan làm, cửa hàng trưởng kéo cả đám liên hoan để tiễn chân . Tôi từ chối nên đành cùng.
Trang Thảo
Kết thúc bữa tiệc, say khướt bước ngoài. Cửa hàng trưởng là một trai trẻ kế thừa gia nghiệp, chủ động đề nghị đưa về nhà. Xe dừng lầu, loạng choạng định lên lầu thì cổ tay bỗng giữ chặt: “A Nhật, tin là nhận tình cảm của .”
Đêm hôm khuya khoắt lôi lôi kéo kéo cái gì ? Anh chủ động bày tỏ, im tại chỗ lời nào. Vị trong nguyên tác vốn là lốp dự phòng của Sầm Hạo, ngày thường chơi bời phóng túng. Nghĩ đến đó, thấy buồn , còn sợ lây bệnh. Tôi đang định rút tay thì một giọng trầm thấp vang lên từ phía : “Vợ ơi, là ai?”
Trải qua hơn một năm, luôn ghi nhớ lời hệ thống dặn là thường xuyên dùng phận bạn đời hợp pháp để PUA Chu Túc. ngờ đây là đầu tiên Chu Túc gọi như ở bên ngoài.
Tôi vội vàng đuổi trai kéo Chu Túc lên lầu. Ai ngờ cửa, liền phát hiện đống hành lý thu dọn xong xuôi biến mất tăm. Tôi quen thói làm làm mẩy, thèm suy nghĩ mà đầu chất vấn: “Đồ đạc của ?”
Chu Túc trả lời mà hỏi ngược : “Tại thu dọn hành lý?”
Tôi khựng , tùy tiện dối: “Chỉ là mấy bộ quần áo trái mùa thôi, định hai ngày nữa mang quyên góp.”
Chu Túc chằm chằm : “Nói dối.”