Mạc Tinh làm Omega của giận , xuống xe xong chẳng thèm ngoảnh đầu mà thẳng, rõ ràng lúc đều sẽ đợi cùng.
Thật Tô Ngọc Thần giận vì đối phương đột nhiên hôn , dù lửa cũng là do khơi lên, giận là vì… mà một đàn ông tâm trí mười tuổi trêu ghẹo.
Không cùng , Mạc Tinh nhịn; lúc ăn cơm đói chịu xuống lầu, Mạc Tinh cũng nhịn; phòng đối phương liền né tránh tắm, Mạc Tinh cũng thể nhịn; nhưng tối đến khi Tô Ngọc Thần đề nghị “ngủ riêng phòng”, Mạc Tinh nhịn nổi nữa.
“Không .” (Hình ảnh túm vạt áo đối phương đầy lúng túng.jpg)
Tô Ngọc Thần chỉ cảm thấy, khi đối phương khôi phục tâm trí, làm bất cứ hành động mật nào cũng đều thỏa đáng.
Lúc nhận điều là vì Mạc Tinh tuy chỉ tâm trí mười tuổi nhưng quá già dặn, cái gì cũng một chút.
“Vợ ơi…” (Mím chặt môi, như thể giây tiếp theo sẽ cho em xem.jpg)
Mạc Tinh đột nhiên nhớ , mạng câu thế : “Một đàn ông tự luật hết quản cho nửa của .”
Hắn thấy “nũng nịu” tác dụng, thế là đến tủ quần áo, tùy tiện lôi một chiếc quần dài mỏng rộng rãi.
Dưới ánh mắt nghi hoặc của Tô Ngọc Thần, mặc nó lồng ngoài chiếc quần ngủ.
Tô Ngọc Thần nghi ngờ hỏi: “Anh đang làm gì thế?”
Phòng ngủ lạnh lắm ? Hay là cũng nhận chiếc quần ngủ bằng lụa ngày hôm đó quá lộ đường nét nên mặc thêm một cái nữa?
Mạc Tinh chớp mắt, nghiêm túc : “Nếu em yên tâm, thể mặc thêm vài lớp nữa.”
“Anh sẽ làm gì em .”
Mấy giây Tô Ngọc Thần mới phản ứng ý của đối phương là gì, nhất thời cho .
“Mẹ nó…” Cậu bất lực vò tóc: “Sao ngốc thế hả.”
Mạc Tinh gì, chỉ .
Tô Ngọc Thần cái chằm chằm đó làm cho tự nhiên, nghĩ bụng tối nay ý định ngủ riêng chắc thành hiện thực , bèn giả vờ như vô ý hỏi một câu.
“Muốn ngủ cùng em đến thế ?”
“Muốn.”
Mạc Tinh gật đầu: “Mùi pheromone của em thơm lắm, mấy ngày nay đều khó chịu, chỉ khi ngủ cùng em mới thấy thoải mái hơn một chút.”
… Là vì pheromone .
Không hiểu , dù là câu trả lời dự liệu , Tô Ngọc Thần vẫn cảm thấy hụt hẫng một trận trong lòng.
Ngày hôm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-ket-hon-voi-tui-khoc-a/chuong-3.html.]
Ngày nghỉ hiếm khi Tô Ngọc Thần ngủ nướng, lúc tỉnh dậy bên cạnh còn nữa, đưa ngón tay sờ thử, đoán chừng đối phương dậy từ lâu .
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Cậu ngáp dài xuống lầu tới phòng khách, mới phát hiện trong nhà khách đến.
Người phụ nữ đang đoan trang ghế sofa, rõ tuổi tác cụ thể, mái tóc xoăn sóng lớn toát lên vẻ quyến rũ, mỗi cử chỉ hành động đều mang một sức hút riêng biệt, chỉ điều chân mày như thường xuyên nhíu chặt, mang theo vẻ lạnh lùng khó gần.
Tiến gần, Tô Ngọc Thần mới thấy Mạc Tinh gọi phụ nữ đó là “Mẹ.”
Tuy dọn đến đây ở một thời gian , nhưng đó liên lạc với cũng như giúp làm thủ tục chuyển nhà đều là quản gia nhà họ Mạc, nên thực tế đây là đầu tiên Tô Ngọc Thần gặp của Mạc Tinh.
Tô Ngọc Thần vội vàng chào hỏi: “Dì… … Mẹ, chào buổi sáng ạ.”
Người phụ nữ , chỉ ngẩng đầu thản nhiên liếc một cái, rõ cảm xúc, đó tiếp tục chuyện với Mạc Tinh.
Tô Ngọc Thần lúng túng bên cạnh một lúc, mãi đến khi dì giúp việc nhắc thể về phòng , mới như đại xá mà chạy lên lầu.
Quay về phòng, vịn tay bồn rửa mặt bóng trong gương. Vừa mới ngủ dậy mặt sưng, ngọn tóc cũng vểnh lên một lọn.
Tô Ngọc Thần luôn cảm thấy phụ nữ xinh giống như ngoài bốn mươi thái độ xa cách và cứng nhắc với . Cậu suy diễn quá nhiều, nhưng vẫn kìm mà nghĩ ngợi lung tung.
Cho đến khi lên tiếng gọi : “Tô .”
Lúc Tô Ngọc Thần mới bừng tỉnh khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn, đầu mới phát hiện phụ nữ đang ở cửa phòng, sắc mặt vẫn như lúc nãy, cảm xúc gì, giọng điệu xa lạ và khách sáo.
“Tiện chuyện vài câu ?”
“…Dạ ạ.”
…
Trong lòng Tô Ngọc Thần lo lắng, mặt giống như một vị thẩm phán đang cao, khiến thở của cũng chậm , chờ đợi một phán quyết hoặc sự xét xử .
“Bệnh tình của Mạc Tinh tiến triển nhất định, bác sĩ 70% khả năng giúp nó khôi phục tâm trí, nên hai ngày nữa sẽ đưa nó nước ngoài điều trị.”
Tô Ngọc Thần cảm thấy tim thắt ngay lập tức, dường như một dự cảm lành.
“Ý của là, Tô , một thời gian nữa thể dọn .”
Tô Ngọc Thần gượng một nụ cực kỳ khó coi: “…Tôi hiểu lắm, chẳng chúng liên hôn ?”
Một lúc phụ nữ vẫn đáp . Bà càng tỏ hờ hững, Tô Ngọc Thần càng hối hận vì hỏi một câu hỏi nực đến thế.
Cái gọi là liên hôn, là thiết lập dựa cơ sở đôi bên cùng lợi, bọn họ thậm chí còn tính là liên hôn.
Bởi vì điểm duy nhất Tô Ngọc Thần đáng để nhà họ Mạc lợi dụng, lẽ chỉ mùi hương pheromone riêng biệt của mà thôi.
“Được.” Tô Ngọc Thần hồi lâu mới tìm giọng của : “Tôi .”