Mặc Linh lôi tuột khỏi chăn.
Ta nghĩ cái chăn của Ma tộc cần cải tiến, ví dụ như đao thương bất nhập, ngay cả tay của Ma tộc cũng thò mới .
Có như mới thể ngủ yên, vì đối mặt với một tên phu quân ngốc nghếch cứ táy máy chân tay.
Mặc Linh khăng khăng cho rằng nên khám bệnh. Ta chỉ đành bảo là khỏi . Mặc Linh nghĩ thế, cảm thấy bệnh nặng.
[Chồng đấy chứ.]
[ là cực phẩm chồng yêu.]
[Mấy ông lầu chẳng thèm quan tâm đến sống c.h.ế.t của chủ thớt gì cả, thôi kệ , đúng là chồng thật.]
Ta từ chối khám nhưng vẫn Mặc Linh đóng gói ném thẳng trong xe.
Nhắc đến cái xe của Mặc Linh, thể c.h.ử.i thầm.
Quá xa xỉ.
Mỗi một linh kiện tháo xuống cũng đủ cho tiêu xài tu luyện cả nghìn năm.
Cái tên ngốc kiếm món hời lớn thế mà thèm bảo một tiếng.
[Trời ơi, siêu xe kìa.]
[Giàu quá xá.]
[Cái tên ngốc Mặc Linh lấy phúc phần mà lái siêu xe ôm mỹ nhân thế nhỉ?]
[Tôi cái !]
Muốn cái gì mà , của đấy.
Ta phục luôn , đưa đến đây khám bệnh chứ?
Cậu sư cùng môn đang thong dong bàn, chống đầu .
Và cả Mặc Linh đang bế nữa.
Trời ạ, đưa đến đây! là mất mặt ngay tại nhà mà.
[Về nhà ngoại .]
[Cười c.h.ế.t mất.]
[Uầy uầy uầy~ Chồng yêu bế về nhà ngoại kìa~]
"Ái chà, về đấy ? Mới gả mấy ngày thôi mà."
Ta chỉ ôm mặt.
Cái tên Mộc Diệp đúng là chỉ hận thiên hạ đủ loạn.
"Em bệnh ."
Đồ ngốc, cho lúc nào hả!
"Ồ, tu tiên mà còn bệnh cơ ?"
[Cậu sư buồn quá mất, ha ha ha.]
[Đáng ghét thật, đ.ấ.m cho một trận quá.]
[Tôi khoái kiểu .]
"Có xem thì bảo, xem đây."
Ta xoay thoát khỏi vòng tay Mặc Linh, đầu bỏ .
kéo .
Ta chỉ đảo mắt trắng dã.
"Đến đây đến đây, để xem nào."
Nói đoạn, Mộc Diệp nắm lấy cổ tay .
Cậu còn bắt mạch thật luôn kìa.
[Lần đầu tiên thấy tu Tiên bắt mạch đấy.]
[Chụp tấm hình làm kỷ niệm nào.]
"Để xem, hỏa công tâm, kinh mạch hỗn loạn."
Bốc phét cái gì thế .
"Hỏa công tâm?"
Mặc Linh nãy giờ vẫn im lặng liền tiến lên phía .
[Người tu Tiên mà cũng "hỏa công tâm" cơ đấy~]
Mộc Diệp gật đầu như đúng : "Phải, hỏa công tâm. Ma Tôn làm gì khiến sư tức giận đến mức ?"
Chẳng gì cả, chỉ là cứ đòi leo lên giường bằng thôi.
"Huynh ngoài ."
Ta bắt đầu đuổi Mặc Linh.
[Công: ngoài ? Thật giả ?]
[Mấy lầu ơi, cái meme thời ?]
Mặc Linh một cái, Mộc Diệp một cái.
Cuối cùng vẫn ngoài.
"Ta Nguyệt Thiều, cứ cảm thấy vị Ma Tôn thông minh cho lắm nhỉ."
[Sư phát hiện điểm mấu chốt.]
[Cậu đoán đúng đấy.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-ket-hon-lan-bon-toi-phat-hien-phu-quan-cua-toi-chua-tung-chet/chuong-3.html.]
"Cậu thấy so với Lạc Xuyên Tiên tôn thì thế nào?"
Mộc Diệp lộ vẻ suy tư, đột nhiên trợn tròn mắt.
"Sao thế, Lạc Xuyên c.h.ế.t bao nhiêu năm mà vẫn còn vương vấn ?"
"..."
là nên kỳ vọng gì ở mà.
"Cậu thấy Lạc Xuyên thông minh ?"
Ta cố ý gợi ý cho một chút.
"Lạc Xuyên Tiên tôn năm đó phong thái bao nhiêu!"
Mộc Diệp thở dài một tiếng.
"Huynh vẫn thấy Ma Tôn bằng Lạc Xuyên hả."
"Ta..."
"Nguyệt Thiều , tuy Lạc Xuyên Tiên tôn là ai bì kịp, nhưng cũng ..."
Mộc Diệp giơ bốn ngón tay lên.
"Kết hôn thứ tư đó."
"Ta thấy Ma Tôn thông minh chỉ là chuyện phụ, mạng lớn một chút mới là chuyện chính."
Ta thật sự cạn lời.
"Dù thì việc và kết thành đạo lữ cũng là do tự tìm đến cầu ."
"Hắn mạng yểu thì là phúc đức của giới tu Tiên chúng ."
"Hắn mà mạng lớn thì cũng chẳng hại gì cho cả."
[Tôi bỗng thấy sư cũng lý ghê.]
[Xoa cằm.]
[Mà khoan, hóa là công chủ động cầu ?]
[Mấy lầu mới nhảy hố giữa chừng hả? Năm đó công dẫn theo một đám con em Ma tộc lên núi Tiêu Dao chỉ để cầu hôn chủ thớt thôi đấy. Ai còn tưởng đ.á.n.h chiếm môn phái bằng.]
Nhìn những dòng bình luận chạy màn hình, sực nhớ dáng vẻ của Mặc Linh khi đến cầu năm đó.
Lúc Bách Ánh mới mất ba trăm năm, vốn dĩ định đ.á.n.h đuổi .
sư chưởng môn tìm bàn bạc.
Huynh bảo vì khắc c.h.ế.t ba đạo lữ, mà là những nhân vật tầm cỡ như Tiên tôn Dược vương.
Thế nên gả cho Ma Tôn cũng chẳng , cứ để "khắc" một chút xem thế nào.
Khắc c.h.ế.t thì cũng hời một ông chồng, chẳng mà thiệt.
Lúc từ phòng của Mộc Diệp , Mặc Linh vẫn đang đợi ở cửa.
Hắn chẳng lời nào, chỉ lẳng lặng cùng lên xe.
về Ma tộc, đưa đến mộ của Lạc Xuyên.
"Huynh..."
"Ta , sẽ cùng em, đến thăm ."
[Nhân Tiên tự viếng mộ chính luôn.]
Lạc Xuyên c.h.ế.t trong biến loạn Cù Long thứ hai ở núi Côn Lôn, xác thịt chẳng còn, chỉ sót duy nhất một thanh kiếm.
Ta chôn thanh kiếm đó ở núi của Tiêu Dao Môn, lập nên một mộ kiếm.
Thế nhưng cứ nghĩ đến việc Lạc Xuyên đang ngay cạnh , tài nào cảm thấy đau buồn cho nổi.
Phu quân ở trong mộ thì đáng để xót xa mướn, chứ phu quân ở ngoài mộ thì chỉ thấy buồn thôi.
Còn thấy bực cả nữa.
Mà cũng .
"Ai bảo dẫn thăm Lạc Xuyên thế?"
Cái cách thông minh đột xuất , kiểu gì cũng giống như do Mặc Linh tự nghĩ .
Mặc Linh gãi gãi đầu, chắc là nhớ điều gì đó nên khai thật luôn.
"Tả hộ pháp đấy."
Vẻ mặt lộ rõ vẻ hiểu chuyện.
"Ta kể với Tả hộ pháp là em đang vui, ông hỏi han một hồi bảo thể dẫn em đến đây thăm ."
Hắn chỉ tay mộ kiếm đất.
"Em thấy vui hơn chút nào ?"
[Người bình thường viếng mộ chắc chẳng ai vui nổi .]
[Công , lúc tòa nhớ mang theo lão Tả hộ pháp của cùng nhé.]
[Tôi chẳng buồn nữa luôn.]
Ta chẳng thèm để ý đến , thụp xuống bắt đầu bới đất từng nắm một.
Nếu Lạc Xuyên còn sống, thì kiếm của cũng nên trong .
Càng đào, càng thấy .
Nước mắt cứ thế từng giọt từng giọt thấm đẫm lớp đất mặn.
Có một thứ gì đó áp sát gần .
Là lồng n.g.ự.c vững chãi của Mặc Linh.