Sau Khi Hạ Triều Đừng Đi Vội - Chương 76

Cập nhật lúc: 2026-04-16 13:00:41
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đang định mở miệng mắng, phát hiện tới là Văn Phong – kẻ ghét nhất, liền nhíu mày.

Văn Phong buông : "Người trong giang hồ, tự tại quen , hành lễ với Tiểu vương gia ."

"Không , hành lễ!" Tiêu Linh Miên vênh váo : "Ngay bây giờ! Lập tức! Mau hành lễ với bổn vương!"

Văn Phong làm bộ quỳ một gối xuống, đột nhiên túm lấy chân Tiểu vương gia, vác bổng cả lên vai.

Tiêu Linh Miên quờ quạng chân tay: "Ngươi to gan!"

Văn Phong nắn nắn cổ chân , thong thả : "Bắt trộm Tiểu vương gia đây."

Tiêu Linh Miên nhăn mặt: "Ta sẽ mách hoàng ."

Văn Phong: "Hoàng ngươi còn thời gian mà quản ngươi?"

Tiêu Linh Miên chạm đúng nỗi đau, sức đ.á.n.h đ.ấ.m Văn Phong, cuối cùng vẫn vác mất.

Bên bờ sông ngoại ô, Tiêu Linh Miên khoanh chân đất, bên cạnh chất đầy đồ đạc, đều là những thứ Văn Phong mua cho ở chợ.

Tiểu vương gia gặm mía lấy gặm để, bã mía bên chân chất thành ngọn núi nhỏ. Cậu lảm nhảm than vãn với Văn Phong, chỉ thấy thế giới thật huyền ảo, cái là hai hôn .

Lại còn hôn nữa chứ!

Tiểu vương gia tâm như tro tàn ôm cây mía mà gặm.

Văn Phong bóc vỏ cam cho : "Hai họ chẳng vẫn luôn ở bên ?"

Tiêu Linh Miên: "Hửm?"

Văn Phong bật , khẽ : "Trước đây hai họ vẫn luôn quấn quýt lấy ?"

Tiêu Linh Miên ngẩn : "Có ?"

"Ngươi quên ?" Văn Phong : "Lần nào họ cũng bỏ mặc ngươi , đó ngươi hùng hổ tìm đến chỗ ."

Tiêu Linh Miên nhíu mày, rơi trầm tư.

Lúc nhỏ, Tiết Triều thường xuyên cung chơi, mang theo nhiều đồ ăn ngon. hai họ nhanh quá, theo kịp. Khi đó Văn Phong phụ nhét cung để nếm trải cảm giác làm thị vệ, còn vạch cả một lộ trình thăng tiến cho .

Đầu tiên là bỏ tiền nhét cung làm tiểu thị vệ, từ từ thăng lên tổ trưởng, cuối cùng là thống lĩnh thị vệ. Văn Phong cảm thấy phụ thật ngốc nghếch, ở bao lâu chuồn khỏi cung.

Tiêu Linh Miên vẫn đang chắp nối ký ức, ăn xong mía ăn dâu tây.

Văn Phong lắc đầu thở dài.

"Không đúng." Tiêu Linh Miên : "Hoàng và Tiết Triều ngày đúng là , nhưng từ khi hoàng đăng cơ thì thường xuyên trò chuyện nữa, khí lúc ở cạnh quái dị."

Văn Phong: "Đó gọi là quái dị, gọi là ám ."

Nước dâu chua ngọt tràn đầy khoang miệng, Tiêu Linh Miên thỏa mãn nheo mắt: "Nghĩa là ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-ha-trieu-dung-di-voi/chuong-76.html.]

Văn Phong khẽ thở dài, bất lực : "Có những lời dám , chắc chắn tâm ý đối phương, chỉ dám cẩn trọng thăm dò."

Tiêu Linh Miên nhíu mày: " vẫn đúng."

Văn Phong đột nhiên hôn lên mặt một cái.

"Ngươi làm gì thế?" Tiêu Linh Miên cầm thanh mía gõ lên đầu một cái, oai vương gia: "Điêu dân to gan."

Văn Phong: "…"

Tiêu Linh Miên nghiêm mặt: "Chúng đến ?"

Văn Phong lấy khăn sạch lau đôi bàn tay dính dớp của : "Cẩn trọng thăm dò."

"Ồ." Tiêu Linh Miên như điều suy nghĩ: " vẫn thấy đây là một vụ hôn nhân chính trị điển hình."

Văn Phong: "…"

Văn Phong tỏ ý hiểu, đó lôi cung xem "câu chuyện tình yêu tuyệt mỹ".

Tại Ngự Thư Phòng, Tiêu Linh Vũ vươn vai một cái.

Tiết Triều: "Lại đây, ôm cái nào."

Tiêu Linh Vũ nhào tới.

Tiêu Linh Miên nóc nhà, căng thẳng bịt mũi, sợ phát hiện.

Sau đó thấy hai đang chơi trò búng trán .

Tiêu Linh Miên: "…" Có thể trưởng thành hơn một chút ?

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

Ván thứ nhất, Tiết Triều thua. Tiêu Linh Vũ hăng hái thử, gập ngón tay định búng nhưng với tới, nhổm dậy thì liền kéo tuột lòng.

Tiết Triều mang cái gọi là "tình nghĩa phu phu" : "Chúng quan hệ gì nào?"

Tiêu Linh Vũ hề khách khí gõ lên trán y một cái.

Ván tiếp theo, Tiêu Linh Vũ thua cuộc trong sự hả hê của đối phương. Hắn định quỵt nợ, bắt đầu xị mặt .

Tiết Triều: "Chậc."

Tiêu Linh Vũ: "…"

Tiêu Linh Vũ bắt đầu giở trò làm : "Chúng quan hệ gì nào?"

Tiết Triều giơ tay lên.

Tiêu Linh Vũ sợ hãi nhắm mắt . Một lúc thấy động tĩnh gì, thử hé nửa con mắt, kịp rõ thì trán truyền đến một cảm giác mềm mại.

Loading...