“Ừm.” Tiết Triều xoa đỉnh đầu .
Tiêu Linh Vũ nhàn nhạt : “Ừm cái gì mà ừm? Ngươi xem Tiêu Linh Vũ , làm việc và nghỉ ngơi đều quy luật, ngươi xem.” Xem giọng của thoải mái nhiều, một thể nhiều lời như .
Làm việc và nghỉ ngơi là thực quy luật, tuy rằng hiện tại buổi chiều. Tiết Triều hề phán đoán mà cảm thấy đúng, ôn nhu mà cho vuốt lông cho đồ lười nhỏ của .
Tiêu Linh Vũ lười biếng tùy ý niết.
“Có đau ?” Tiết Triều hỏi.
Tiêu Linh Vũ tức giận gật đầu, cảm thấy đủ, gật đầu thật mạnh.
Tiết Triều xoa eo cho , thấp giọng : “Có , thật sự phong thái của chủ một nhà.”
Tất nhiên là đang trẫm. Tiêu Linh Vũ nghiêm mặt, khoan dung mà nắm lỗ tai y, tay chậm rãi xuống, nắm áo trong của y.
Tiết Triều dừng một chút.
Tiêu Linh Vũ liếc bờ vai của y, tai nóng ran, nhanh chóng che như chuyện gì, ngẩng lên phát hiện Tiết Triều đang với vẻ ý .
Tiêu Linh Vũ thẳng y, thấy ngượng.
Tiết Triều bật , nắm lấy tay , đưa lên miệng hôn, cuối cùng sờ móng tay tròn trịa gọn gàng của : “Móng tay chẳng còn bao nhiêu?”
Lời dứt, liền vinh dự nhận Tiêu Linh Vũ thẹn quá thành giận và một vết móng tay.
uy lực lớn.
…
Dù xa, nhưng Tiêu Linh Vũ đường đường là chủ một nhà, thể quá bạo lực, rộng lượng xoa xoa cơ bụng của y.
Tiết Triều: “Dễ sờ ?”
Tiêu Linh Vũ bĩu môi, thờ ơ đáp: “Chỉ một chút thôi, cũng thường.”
Tiêu Linh Vũ lạnh lùng : “Cũng thứ hiếm , ai mà chẳng vài múi?”
“Có ?” Tiết Triều sờ sờ.
Tiêu Linh Vũ y: “Không ?”
Tiết Triều: “Có, sơ bộ sờ thì là tám múi.”
Tiêu Linh Vũ mãn nguyện xà nhà, lười biếng mặc cho y xoa nắn, thỉnh thoảng lệnh.
“Vai.”
“Cơ bụng, múi đầu tiên, đếm xuống, đếm hai múi, đại khái là chỗ .” Tiêu Linh Vũ chi tiết chỉ bảo y.
Tiết Triều cố nhịn , nghiêm túc phối hợp: “Chỗ ư?”
“Ừm.”
Tiêu Linh Vũ: “Xuống nữa, múi thứ tám.”
Tiết Triều đến động đậy .
Tiêu Linh Vũ nghiêm mặt : “Ngươi như , tưởng trẫm đang lời giả dối.”
Tiết Triều thu vẻ mặt.
Tiêu Linh Vũ kéo kéo tóc y, vẻ nghiêm nghị: “Gọi ca ca.”
Tiết Triều: “Ca ca.”
Một tiếng ca ca xóa bỏ ân oán. Miệng Tiêu Linh Vũ ngoác đến tận mang tai, vui vẻ lăn một vòng giường, động tác quá mạnh, kéo trúng chỗ đau, kìm kêu đau.
Tiết Triều nhẹ nhàng ôm lòng, xoa xoa eo , giọng mang ý : “Ca ca bất cẩn như ?”
Tiêu Linh Vũ đỏ mặt, gạt tay y , trấn tĩnh : “Không .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-ha-trieu-dung-di-voi/chuong-61.html.]
Tiết Triều chống đầu, một lúc, thong thả : “Mặt ca ca làm ?”
Tiêu Linh Vũ: “…”
Tiêu Linh Vũ: “Ngươi câm miệng , đừng gì nữa.”
Tiết Triều móc lấy vạt áo kéo kéo: “Ca ca giận ?”
Tiêu Linh Vũ: “…”
Tiêu Linh Vũ tức đến mức trùm trong chăn, giọng nghèn nghẹn: “Không , nữa, Tiết Triều, đừng gì cả.”
Tiết Triều cách lớp chăn ôm lấy , : “Ca ca thật đáng yêu.”
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Thật là vô liêm sỉ! Tiêu Linh Vũ trùm trong chăn, mặt đỏ bừng, gãi gãi ga trải giường.
…
Đêm qua quá đỗi hoang đường, hai mới nếm trải chuyện tình ái, nếm ngọt ngào đ.â.m thành nghiện, đều chút kiềm chế , lúc tình nồng ý đậm, đầu óc Tiêu Linh Vũ hỗn loạn, phân biệt bản gì.
Tiết Triều ôm chặt chừa một kẽ hở, tiếc là để lộ một chút khe hở nào, như thể sợ khác thấy, biểu cảm của y rõ ràng là sự đắc ý khó lòng che giấu: “Ngươi ngươi thích .”
Tiêu Linh Vũ ngước lên, y một lúc, điềm nhiên : “Vậy xem cũng quá hỗn loạn.”
Tiết Triều , chỉ siết chặt vòng tay quanh eo , một lúc , y khẽ : "Thật sự nỡ, nếu chỉ câu thôi, thì thế nào cũng … hự…”
Tiêu Linh Vũ: “Cũng ?”
Tiết Triều bình tĩnh : “Thanh tâm quả d.ụ.c vài .”
Tiêu Linh Vũ tán thưởng vỗ vỗ y, giơ tay, với về phía bàn nhỏ bên giường, mò lấy một viên kẹo.
Tiết Triều: “Đói ?”
Tiêu Linh Vũ gật đầu, đáng thương bóc giấy gói kẹo.
Tiết Triều in một nụ hôn lên trán , khẽ : “Đợi một chút, lấy đồ ăn.”