Sau Khi Hạ Triều Đừng Đi Vội - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:11:33
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiết Triều xê qua, bắt đầu lưng con chim: “Ngài xem nó mập như cái gì kìa.”

Hoàng đế: “Trẫm thích.”

Tiết Triều lập tức: “Thần cũng mập.”

Hoàng đế: “…”

Hắn nghiêm chỉnh ngự án phê tấu, còn Tiết Triều thì chẳng chút quy củ, khoanh chân dài ngự tháp binh thư. Cuốn binh thư là vật tổ truyền của Tiết gia, cũ kỹ với đủ nét bút ghi chú qua nhiều đời.

Trong phòng yên tĩnh, tiểu Anh Vũ vất vả chui khỏi ổ nhỏ, lén lút bò lên bàn kiếm đồ ăn, lo hai phát hiện, nào ngờ bọn họ chẳng ai thèm để tâm đến.

Nó ôm gói bánh kê nhỏ, vui buồn, còn bé xíu trải qua cảm xúc phức tạp thế , đúng là hoàng gia chi vật, thành thục sớm.

Hoàng đế phê tấu liên tục mấy canh giờ nghỉ, Tiết Triều cũng luôn ở bên cạnh, cho đến khi đêm đen đặc quánh.

Giữ tư thế vài canh giờ, cổ mỏi, mắt mệt, Tiết Triều thầm thở dài, nhích tới gần, chống cằm một hồi.

Hoàng đế đột nhiên mở miệng: “”Yêu dân như con” thể tùy tiện dùng.” Ý bảo đừng lấy mà nữa.

“Biết .” Tiết Triều như sâu đo kéo ghế gần thêm chút nữa.

Hoàng đế nghi ngờ y thừa cơ trộm tấu chương, bình tĩnh đưa tay che .

Tiết Triều bật khẽ, khẽ chạm nhẹ một cái.

“Hửm?”

Tiết Triều chậm rãi: “Xem thử thể làm bằng sắt .”

Hoàng đế: “…”

Tiết Triều ghé sát, ngắm gương mặt , mắt hề chớp: “Hoàng thượng ? Thần yếu sức lắm.”

Hoàng đế lười phản ứng: “Trẫm làm ?”

Tiết Triều ngượng ngùng: “Sau sẽ .”

Hoàng đế: “…”

Ngón tay của Tiết Triều gõ loạn lên mặt bàn, mặt dày đề nghị: “Thần ở Ngự Thư Phòng nhiều canh giờ, lưng đau mỏi cổ, Hoàng thượng thể cho trải ngự tháp mềm hơn , thêm cái đệm riêng cho thần nữa?”

Hoàng đế lạnh nhạt: “Đi ngủ .” Ngủ trong mơ gì cũng .

Tiết Triều nhịn , chậm rãi bóc một quả quýt, ăn nhận xét: “Ngọt ghê, ngọt hơn mối tình đầu.”

Hoàng đế: “…”

Hắn nhàn nhạt hỏi: “Ngươi mối tình đầu ?”

Tiết Triều trả lời, chỉ lẳng lặng , một lúc đưa múi quýt tới miệng , bảo: “Nếm thử xem?”

Hắn nghiêng đầu từ chối.

Tiết Triều im lặng hồi lâu.

… Hoàng đế bất đắc dĩ há miệng, lạnh lạnh chua chua, vật rơi miệng.

Tiết Triều chống má : “Ngọt ?”

Hoàng đế: “Cũng .”

Sau đó y bóc thêm hai múi nữa đút cho .

Hoàng đế bỗng dịu giọng: “Ngươi cũng ăn .”

Tiết Triều đè nén xúc động, sung sướng bỏ một múi miệng… nhăn mặt vì chua.

Hoàng đế bật .

Tiết Triều ngẩng đầu, ý kịp giấu của đối phương lọt trọn mắt y, khiến y ngẩn trong chốc lát.

Hoàng đế cúi đầu, tâm trạng cực lật tấu chương.

Tiết Triều ngắm thật lâu, khóe môi bất giác cong cong, bất thình lình : “Vừa sai , ngọt bằng ngài.”

Hoàng đế: “…”

Hắn lập tức thu vẻ mặt, giả vờ như hiểu y đang gì.

Tiểu Anh Vũ ăn no, tinh thần phấn chấn chạy vòng quanh ngự án một lượt, xem như thành xong phần rèn luyện thể trong ngày. Chạy xong, nó nghiêng nghiêng đầu, ríu rít gọi: “Chi chi.” Xem , chạy đó!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-ha-trieu-dung-di-voi/chuong-5.html.]

Đáng tiếc chẳng ai đoái hoài đến.

Tiểu Anh Vũ cảm thấy ngó lơ, tức giận chống đôi cánh nhỏ hông, vặn vẹo về ổ nhỏ ngủ. Nó hạ quyết tâm, thèm để ý đến bọn họ nữa, vĩnh viễn !

Tiết Triều ngáp một cái.

"Buồn ngủ thì về phủ nghỉ ." Hoàng đế cầm bút , đầu chẳng buồn ngẩng lên.

Tiết Triều cố chống đỡ: "Thần buồn ngủ." lát cam lòng mà lẩm bẩm: "Sao nhiều tấu chương đến thế?"

Hoàng đế: "…"

Một lúc , y hỏi: "Hoàng thượng chịu kỹ tấu chương của thần thêm vài ?"

… Hoàng đế rút một quyển tấu chương, ném xuống bàn mặt y.

Tự xem xem, đáng để trẫm đến hai .

Tiết Triều xúc động vô cùng:

"Không ngờ Hoàng thượng còn nhớ rõ tấu chương của thần ở ."

Hoàng đế phê xong quyển cuối cùng, rốt cuộc nhịn nữa: "Tiết Triều, ngươi thật phiền."

"Hoàng thượng mệt ?" Tiết Triều hăng hái nhào tới, đặt tay lên vai .

Hoàng đế vốn định gạt , nhưng Tiết Triều xoa quá ư thoải mái, đành tạm nể mặt y, thả lỏng dựa .

Động tác của Tiết Triều càng lúc càng nhẹ, cuối cùng thì ôn nhu đỡ lấy đầu , cúi xuống .

Ngủ .

Vừa buông lỏng, ngủ mất.

Phải mệt đến thế nào mới thành như ?

Người đang say giấc thu hết vẻ cao cao tại thượng ngày thường, gương mặt trở nên nhu hòa hơn nhiều. Hàng mi dài buông xuống, đáy mắt còn vương tia thâm quầng, đủ thấy thời gian luôn thức khuya.

Tiết Triều nhẹ nhàng bế lên.

Hoàng đế chau mày, nhưng nhận thở quen thuộc, rúc lòng y ngủ tiếp, chẳng chút đề phòng.

Đêm tối tĩnh lặng, se lạnh gió, thi thoảng mới vài thị vệ tuần. Tiết Triều ôm về tẩm cung.

Đại thái giám quản sự tẩm cung trông thấy cảnh , sợ đến mức chuyện lắp bắp: "Thế… thế là… Hoàng thượng ngài…" chạm ánh mắt của Tiết Triều liền lập tức im bặt, dẫn lui xuống.

Tiết Triều nhẹ nhàng đặt xuống giường, kéo chăn đắp kín, xổm nơi mép giường, lặng lẽ một hồi lâu.

Hoàng đế lâu ngủ ngon đến . Trưa hôm , dùng xong bữa mà chẳng hề cảm thấy buồn ngủ, nhớ tới việc hôm qua Tiết Triều ở Ngự Thư Phòng gây náo động.

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

Hắn xoa nhẹ huyệt thái dương, giọng bình thản: "Sau đó thì ?"

"Thì về thôi."

"…"

Trông cứ như mong lưu làm chút chuyện gì khác lắm .

6.

Trong Tướng quân phủ một mưu sĩ tên là Tiết Mưu, từ nhỏ lớn lên trong Tiết gia, trung thành tuyệt đối, là cánh tay trái tay , cũng là bằng hữu và thầy của Tiết Triều.

Tiết Mưu bao năm nay vẫn ngoài Tiết Triều, chỉ cho là ghen tị. Tướng quân nhà căn chính miêu hồng, thể ôm tâm tư bất chính. lời đồn ngày càng nhiều, thêm việc Tiết Triều thường xuyên lui tới hoàng cung, đến bậc trí giả như cũng dần thấy khó hiểu.

nữa, mạng là do Tiết gia cứu lấy, dám quên. Tiết Mưu một lòng bày tỏ trung thành với Tiết Triều, cùng còn : "Tướng quân làm gì, thuộc hạ đều nguyện sức tương trợ."

Tiết Triều : "Thật ?"

Trong lòng Tiết Mưu chấn động, quả nhiên đơn giản, đến cả quan tài của lão thái gia cũng sắp đè nổi !

Hắn thở dài: "Chuyện dễ, tướng quân hãy nghĩ kỹ, nếu quả thực vẫn …"

Tiết Triều đáp: "Muốn, nghĩ suốt bao năm nay ."

Tiết Mưu thở dài, đóng cửa sổ, chuẩn cùng y mưu phản.

Rồi Tiết Triều : "Ta làm Hoàng hậu."

Tiết Mưu: "!!!"

Hắn sợ đến mức ngất xỉu.

 

Loading...