Tiết Triều cố nhịn .
Thật là tiêu chuẩn kép.
“Được, một chút thôi.” Tra hoàng đế đại lừa đảo Tiêu Linh Vũ như thế, sấn xuống một lớn, tay chân yên mà mò mẫm y.
Tiết Triều khẽ thở dài một thật dài.
“Chúng là yêu , giữa và ngươi cần xa cách đến thế, hoàng hậu ?” Tiêu Linh Vũ bày dáng vẻ lừa , đường hoàng chiếm tiện nghi.
Trong mắt Tiết Triều mang theo ý , đáng yêu, lặng lẽ dõi theo , nỡ rời mắt dù chỉ một cái chớp.
Một lát , Tiết Triều hỏi: “Chiếm tiện nghi xong ?”
“Ừm.” Tiêu Linh Vũ bên cạnh y, nhàn nhạt : “Trẫm vốn dĩ luôn tiết chế.”
Ánh mắt Tiết Triều khẽ cong, nghiêng , nửa chống đầu: “Làm bây giờ? Không ngủ nữa .”
Tiêu Linh Vũ liền nghiêng đến gần y hơn một chút, y hồi lâu, đột nhiên : “Mắt xuống .”
Tiết Triều cúi mắt, liền thấy một đoạn xương quai xanh tinh tế, làn da trắng đến chói mắt, bụng lập tức nóng lên, m.á.u đều dồn xuống.
Tiêu Linh Vũ giơ tay, thản nhiên kéo áo xuống thêm một chút.
Cổ họng Tiết Triều nghẹn .
“Giờ thể ngủ chứ?” Tiêu Linh Vũ thiện lương .
Yết hầu Tiết Triều khẽ trượt lên xuống, giọng khàn khàn mang theo chút bất đắc dĩ lẫn buồn : “Hửm?”
Một luồng điện nhỏ như rót tai, Tiêu Linh Vũ bất chợt véo mạnh eo y một cái.
Tiết Triều: “…”
Tiêu Linh Vũ ho nhẹ một tiếng, giả vờ như chẳng gì xảy , còn vô tội xoa xoa cho y.
Tiết Triều bật , đưa tay chỉnh vạt áo cho , khẽ hôn lên vành tai : “Hoàng thượng đây là làm gì?”
Tiêu Linh Vũ đúng lý hợp tình đáp: “Sắc dụ.”
Sắc mặt Tiết Triều cực kỳ nghiêm chỉnh, một lúc , y nhẹ nắm lấy tay , kéo xuống đặt lên bụng .
Tiêu Linh Vũ nhướng mày: “Tiết khanh làm gì ?”
Tiết Triều cũng đáp: “Sắc dụ.”
Cuối cùng, Hoàng đế vẫn chẳng định lực như vị Hoàng hậu chính trực của , trở đè lên y, tay chân sờ loạn khắp nơi.
Cả hai đều thở dốc.
Không khí xung quanh vô cớ trở nên nóng bức, tim đập dồn dập. Một lúc , Tiêu Linh Vũ khều khều y: “Hôm nay ngươi lừa khác ?”
“Đang yên đang lành chuyện làm gì?” Đề tài đột ngột chuyển hướng, bầu khí mờ ám lập tức tan biến, Tiết Triều hài lòng : “Không đang tán tỉnh ?”
Tiêu Linh Vũ nhíu mày, nhàn nhạt : “Trẫm là loại trầm mê sắc ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-ha-trieu-dung-di-voi/chuong-42.html.]
Tiết Triều nhướng mày, rộ lên: “Ai là sắc ?”
Tiêu Linh Vũ đáp: “Ngươi.”
Tiết Triều nghiêng , nữa: “Hửm?”
“Ngươi!” Tiêu Linh Vũ sát bên tai y.
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Thật chẳng hiểu nổi vài , nhỏ chịu, cứ bắt gào bên tai mới chịu tin.
Tiết Triều đặt tay lên eo , kéo lòng, trêu chọc: “Dạo tâm tình của Hoàng thượng tệ nha, vì ?”
Tiêu Linh Vũ điềm nhiên: “Vì đang yêu.”
Tiết Triều: “Với ai?”
Tiêu Linh Vũ: “…”
Tiêu Linh Vũ: “Ngươi nhàn rỗi đến thế ?”
Tiết Triều chịu bỏ qua: “Với ai?”
Tiêu Linh Vũ trực tiếp ghé tai y: “Ngươi!”
Khóe miệng Tiết Triều sắp nứt đến mang tai, mất một lúc mới khống chế biểu cảm, giơ tay khẽ vuốt tóc : “Hoàng thượng còn nhớ Chu tướng quân trấn thủ biên cương ?”
Tiêu Linh Vũ nhớ rõ: “Là vị Chu lão tướng quân suốt ngày kêu thiếu lương thảo, tính khí nóng nảy đó.”
Khi Tiết Triều mới đến địa bàn của ông, ông cực kỳ xem thường tên “tiểu t.ử hoàng thành” , về thành tri kỷ.
“Chu tướng quân bảo rằng lương đủ ăn.” Tiết Triều thở dài: “Thần bèn ức h.i.ế.p ái khanh của ngài.”
Tiêu Linh Vũ: “…”
Tiêu Linh Vũ nhịn , ghé sát , trong bóng tối mắt y, hồi lâu gì.
Tiết Triều hỏi: “Đang nghĩ gì thế?”
Tiêu Linh Vũ đáp: “Nghĩ xem lúc đó ngươi ở nơi sống thế nào?”
Tiết Triều : “Đương nhiên là .”
Tiết Triều thở dài, kể : “Mỗi khi chiến sự tạm yên, tướng sĩ đều đến trấn nhỏ thư giãn vui chơi, chỉ thần từng , Hoàng thượng vì ?”
Tiêu Linh Vũ nghiêng sát , gần như cọ má y, đoán: “Không ham hưởng lạc?”
“Không .” Tiết Triều lắc đầu, khổ sở : “Vì mỗi thần phố là khiến một đám ngã gục vì mê mẩn.”
Tiêu Linh Vũ: “…”
Tiêu Linh Vũ: “Tránh xa trẫm một chút!”
“Thật mà.” Tiết Triều vòng tay ôm lấy : “Lâu dần, đều nghi thần một trong lòng vô cùng, vô cùng, vô cùng dữ dằn, quản chặt thần, cho thần phố.”
Tiêu Linh Vũ: “… Không đến mức ba dữ dằn chứ?”
Tiết Triều khẽ , hôn một cái: “Không dữ, ngoan, đáng yêu.”