Sau Khi Hạ Triều Đừng Đi Vội - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-26 12:20:02
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiết Triều quen cửa quen nẻo mò mẫm tiến tẩm cung. Vừa nhảy xuống từ cửa sổ, y đầu liền chạm gương mặt quen thuộc.

Hoàng đế sớm chờ ở đây, rõ ràng là đang nóng lòng chuyện tình lãng mạn của y.

“Ngồi.” Tiêu Linh Vũ hòa nhã mời y xuống.

Tiết Triều thụ sủng nhược kinh, ngẩn ngơ xuống.

Tiêu Linh Vũ đối diện, lặng lẽ y.

… Cuối cùng Tiết Triều mới nhận gì đó đúng, cảm giác đầu gối âm ỉ đau ?

Tiêu Linh Vũ nhấp một ngụm , ngón tay khẽ tựa thành chén sứ ấm áp, nhàn nhạt : “Xem tâm tình ngươi tệ.”

Tiết Triều đáp: “Tạm .”

Lời chất vấn suýt nữa bật , nhưng nghĩ chẳng tư cách, tâm trạng lập tức trở nên phức tạp, chỉ thể dán mắt y, hòng tìm chút manh mối vụng trộm nào đó.

Tiết Triều thấy vẻ mặt đáng yêu, khẽ : “Nhìn gì ?”

Tiêu Linh Vũ lạnh nhạt: “Ai ngươi?” Nói xong tiếp tục .

Tiết Triều bật , thong thả : “Có thể hiểu, nhiều đến thất thần, cứ khen mãi.”

“Ồ.” Tiêu Linh Vũ nhàn nhạt : “Như đối tượng hẹn hò của ngươi hôm nay.”

Tiết Triều ngẩn , kịp phản ứng.

Tiêu Linh Vũ thất thố, khẽ ho một tiếng, bình tĩnh đổi chủ đề: “Bên ngoài thời tiết thế nào?”

Chẳng trách nãy cảm giác đúng, ánh mắt Tiết Triều ánh lên ý sáng rõ, y ghé sát , mỉm : “Bên ngoài trời vẫn , chỉ tẩm cung dường như .”

Tiêu Linh Vũ: “…”

Tiết Triều kiên nhẫn , chẳng gì, cho đến khi Hoàng đế đến mất tự nhiên, nghiêm mặt: “Làm gì?”

Tiết Triều lúc mới như đạt ý nguyện, cong môi, khẽ giọng : “Vừa , bệ hạ ghen ?”

Tiêu Linh Vũ: “…”

Tiêu Linh Vũ lạnh mặt: “Bệnh hoang tưởng của ngươi phát tác ?”

Tiêu Linh Vũ bên bàn lật sách, thỉnh thoảng dùng bút lông gõ gõ mặt bàn, tâm phiền ý loạn, chỉ thấy chữ giấy là chuyện vớ vẩn.

Tiết Triều trải xong giường, bước tới, gõ bàn: “Được , nghỉ sớm thôi.”

Tiêu Linh Vũ ngẩng đầu: “Vất vả cho khanh, chậm rãi về, tiễn.”

Tiết Triều: “…”

Y nhắc: “Thần thương đấy.” Chịu lạnh nhạt, chịu tức giận, cần đối xử đặc biệt.

“Ồ.” Tiêu Linh Vũ như mới nhớ , bình thản : “Còn sức hẹn hò, xem cũng chẳng đau mấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-ha-trieu-dung-di-voi/chuong-10.html.]

Tiết Triều im lặng, ánh mắt chứa ý .

Năm bảy lượt nhắc , ghen đến mức nào đây? Tâm trạng y , bên bàn thong thả bóc quýt, cả khí cũng chua chua.

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

Tiêu Linh Vũ cau mày: “Đang yên đang lành bóc quýt làm gì?”

Tiết Triều: “Để bệ hạ ngửi mùi quýt.”

Tiêu Linh Vũ: “…”

Tiểu Anh Vũ bay tới, tò mò họ.

Tiết Triều chìa tay, trong lòng bàn tay là múi quýt vàng mắt.

Tiểu Anh Vũ vui vẻ nhảy , mổ một miếng, chua đến run cả , rụng luôn một chiếc lông.

Tiết Triều nhịn , đưa mấy quả mận đỏ chót tới mặt nó.

Tiểu Anh Vũ chẳng nhớ gì, mổ tiếp, lập tức đờ bàn, nghi ngờ đời , cho ăn thứ gì.

… Sao sở thích kỳ quái thế ? Tiêu Linh Vũ nhịn , bốc hạt dẻ ném qua.

Tiết Triều nhẹ nhàng bắt , chậm rãi bóc vỏ: “Cho ngươi ăn cái , cái chua.”

Tiểu Anh Vũ bán tín bán nghi mổ thử, quả nhiên ngọt bùi, tức giận dùng cánh đập mấy múi quýt, nhân lúc ai để ý còn dẫm lên.

là yêu quái.

Tiết Triều trêu: “Rất chua đúng ?”

Tiểu Anh Vũ chỉ mải mổ hạt dẻ ngọt.

Tiết Triều khẽ thở dài, giọng đầy vui vẻ: “Ngươi hỏi thử xem vì chua như thế?”

Mặt Tiêu Linh Vũ cảm xúc, bẻ gãy một cây bút.

Tiểu Anh Vũ ngậm nhân hạt dẻ nhảy tới cạnh tay Tiêu Linh Vũ, khoe hề kén ăn.

Tiêu Linh Vũ xoa cái đầu nhỏ thưa thớt lông của nó, chẳng làm : “Thứ đó cho mà ngươi cũng dám ăn?”

“…” Cái cách như y là kẻ chuyên ức h.i.ế.p động vật nhỏ .

Tiểu Anh Vũ xoa đầu thì sung sướng đến lâng lâng, vững. Quay đầu , thấy lông rụng vì chua, liền ủ rũ ôm lông về tổ, bước chân nặng nề.

Ánh mắt Tiết Triều chứa ý , chống cằm , đầy vẻ xuân tình.

Tiêu Linh Vũ: “Nhìn gì?”

Tiết Triều thở dài, vẻ khổ não: “Bệ hạ , thần yêu, nhỏ mọn.”

Tiêu Linh Vũ: “…”

Tiết Triều thong thả: “ vẫn đáng yêu.”

Tiêu Linh Vũ: “…”

Loading...