Hắn thấy một giọng vô cùng quen thuộc cất lên hỏi: “Tin tức truyền ?”
Một khác trầm giọng trả lời: “Đã xong xuôi.”
“Tốt, tất cả tập trung tinh thần cho , tuyệt đối để lão già đó sống sót trở về!”
Bọn chúng gửi mật tin cho Ngụy Dung, đe dọa rằng nếu tìm con gái thì ông một một ngựa đến miếu Quan Âm, bằng tính mạng của Ngụy Thanh Đồng sẽ khó bảo .
Mục tiêu của chúng vô cùng rõ ràng: Muốn Ngụy Dung tự chui đầu lưới, dùng mạng đổi mạng.
“Ngươi cũng canh chừng con bé ,” nọ tiếp, “Đừng để nó chạy thoát.”
Cao Thừa? Khuất Phong Vân lúc mới kinh ngạc nhận , giọng chính là Cao Thừa – vị tướng quân Bắc Kỳ vốn dĩ rời khỏi Đại Duyên từ lâu.
Hắn trở đây để làm gì? Còn “con bé ” mà nhắc tới là ai?
Nghe thấy tiếng động trong phòng, Khuất Phong Vân nhanh chóng lách nấp bên sườn ngôi nhà. Tên tăng nhân giả mở cửa bước , lén lút về phía một gian sân khác. Khuất Phong Vân lặng lẽ bám theo rời một bước.
Ngụy Thanh Đồng đang mặt đất, thở gấp gáp, nàng thì thầm tai Nguyễn Niệm: “Lát nữa cứ hét thật lớn lên, bảo là tắt thở . Tên canh cửa chắc chắn sẽ chạy kiểm tra. Đợi lúc cúi xuống xem xét thở của , sẽ dùng đầu húc mạnh , thử xem thể làm ngất .”
Nguyễn Niệm thấy đầu cũng đau lây, ái ngại hỏi: “Cô... cô nương, làm thế đầu cô đau ?”
“Đau cũng húc!” Ngụy Thanh Đồng tay chân đang trói nghiến của , tức giận nghiến răng: “Lão nương đây thể để nhốt ở cái nơi khỉ ho cò gáy cơ chứ!”
Nguyễn Niệm gật đầu lia lịa, trong lòng tràn đầy vẻ bội phục dũng khí của nàng.
Ngụy Thanh Đồng hít một , nhắm nghiền mắt vẻ bất tỉnh nhân sự: “Được , gọi .”
Nguyễn Niệm hít một thật sâu lấy đà, dồn hết sức bình sinh hét lớn: “Mau tới mà! Cứu mạng với! Cô nương tắt thở ! Mau xem , !”
Tiếng thét của vang dội cả gian phòng. Thế nhưng, kẻ canh cửa bên ngoài dường như đang ngủ gật, tiếng hét làm giật đến mức va đầu cái "cộp" ván cửa. Hắn lập tức nổi trận lôi đình, gắt gỏng quát trong: “Có thể đổi chiêu khác hả?! Cái trò mà ai tin cho nổi?”
Ngụy Thanh Đồng: “......”
Nguyễn Niệm: “...... Làm bây giờ? Hắn tin .”
“Đồ khốn kiếp!” Ngụy Thanh Đồng nghiến răng nghiến lợi, “Xem lão nương đây ngoài sẽ thu thập ngươi thế nào!”
Biết kế hoạch "mỹ nhân đoản khí" thất bại t.h.ả.m hại, nàng cố sức lồm cồm bò dậy từ mặt đất. Vì chân đang trói chặt, nàng chỉ thể nhảy lò cò khắp phòng, ánh mắt ráo hoảnh tìm kiếm xem vật gì sắc nhọn để cắt đứt sợi dây thừng tay .
Nguyễn Niệm chẳng rõ nàng đang tìm cái gì, chỉ giữ im lặng, một góc trân trối nàng nhảy qua nhảy như một chú chim sẻ xích chân, nhiều còn suýt chút nữa là ngã nhào xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-gia-chet-nghe-noi-nguoi-trong-long-moi-ngay-deu-den-tham-mo-ta/chuong-65.html.]
Ngụy Thanh Đồng chằm chằm đến mức mất tự nhiên, sực nhớ tới cái chạm tay "oan nghiệt" n.g.ự.c lúc nãy, lập tức cáu kỉnh mắng: "Nhìn cái gì mà , đồ dâm tặc!"
Nguyễn Niệm ngẩn , chẳng hiểu cứ gán cái mác dâm tặc mãi, liền lẩm bẩm: "Không thì , cô cũng bằng A Ngạnh nhà ..."
Ngụy Thanh Đồng xong thì tức nổ đốm đốm mắt, nhảy lò cò gần: "Ngươi ai khó coi cơ... Á..."
Vì chân trói nên nàng mất thăng bằng, cả đổ ập xuống, đè nghiến lên Nguyễn Niệm.
Nguyễn Niệm làm bia đỡ đạn, lưng đập mạnh xuống sàn đất, đau đến mức rên hừ hừ: "Đau, đau quá..."
Trong khi đó, bên ngoài gian phòng...
Khuất Phong Vân thấy tên tăng nhân giả một sân khác, gật đầu chào hỏi kẻ đang canh cửa hỏi: "Không chuyện gì chứ?"
"Không ," gã đại hán gác cửa đáp, "Hai đứa bên trong thật sự chẳng thành thật chút nào, còn định dùng chiêu trò lừa nữa cơ..."
lúc , từ trong phòng bỗng vọng một tiếng mắng c.h.ử.i thất thanh: "Đồ dâm tặc!". Ngay đó là những tiếng "Á á" kêu la t.h.ả.m thiết.
Hai kẻ ngoài cửa: "......" Bên trong đang làm cái trò gì thế ?
Tên tăng nhân giả giật , mặt biến sắc: "Tên tiểu bạch kiểm lẽ ..."
“Không đời nào,” tên đại hán gác cổng xua tay , “Cái tên tiểu bạch kiểm tay chân khẳng khiu như nhánh củi, mà đ.á.n.h thắng nổi con nhỏ đó . Muốn là con nhỏ đó cưỡng bức thì còn tin.”
Tên tăng nhân giả gật gù tán đồng: “Nói cũng đúng.”
“Chắc chắn là bọn họ đang giở trò lừa thôi, đang ủ mưu tính kế gì đây mà,” đại hán phẩy phẩy tay, “Kệ xác bọn họ , chỉ cần chạy mất là , cứ để mặc bọn họ lăn lộn với .”
Khuất Phong Vân suy tính một chút, khinh công nhẹ nhàng phóng lên nóc nhà. Hắn khẽ khàng dỡ một viên ngói , ghé mắt bên trong phòng.
Và , thấy một cảnh tượng: Một cô nương đang đè chặt lên Nguyễn Niệm.
Nguyễn Niệm Ngụy Thanh Đồng ép đến mức thở , lưng thì đau nhức, uất ức đến mức hốc mắt đỏ hoe. lúc , chợt thấy mái ngói nóc nhà dỡ , lộ một gương mặt vô cùng quen thuộc.
“A......” Cậu lập tức mừng rỡ phát điên, nhưng lời còn kịp thốt thì thấy Khuất Phong Vân mặt cảm xúc, lạnh lùng đậy viên ngói trở như cũ.
Nguyễn Niệm: “......” A Ngạnh, đừng mà! Quay cứu em!
Nguyễn Niệm Khuất Phong Vân đậy miếng ngói , nỗi uất ức trong lòng cứ thế trào dâng như những trận mưa rào mùa hạ, từng đợt từng đợt dội thẳng tim.
Ngụy Thanh Đồng lồm cồm bò dậy khỏi , thấy xị mặt, bộ dạng như sắp đến nơi thì cuống quýt giải thích: “Ta... cố ý đè lên , chỉ là cẩn thận thôi mà...”