Bắc Kỳ và Đại Duyên sắp bước cuộc chiến sinh tử, bọn chúng tuyệt đối thể để Ngụy Dung trở về Bắc Cảnh trấn thủ. Ngụy Thanh Đồng chính là điểm yếu duy nhất, là viên ngọc quý tay lão tướng quân, chúng dùng mạng của nàng để ép Ngụy Dung đổi mạng.
Cao Thừa lạnh lùng Ngụy Thanh Đồng đang hôn mê bất tỉnh, lệnh cho đám thuộc hạ phía : “Tìm cái bao tải trùm lên nàng , mang ngay.”
Ở một diễn biến khác, tại ngôi nhà nhỏ của nhà họ Nguyễn...
Nguyễn Niệm mơ màng tỉnh hẳn, cứ thế cọ cọ vật bên cạnh, cảm thấy cái gối hôm nay mà cứng ấm đến lạ lùng. Cậu kìm lòng mà ôm chặt lấy, định vùi mặt sâu trong gối để ngủ tiếp. Thế nhưng cái "gối" cứng như bàn thạch, vùi thế nào cũng lún .
Trong cơn ngái ngủ, lười biếng mở mắt . Đập mắt là một mảng n.g.ự.c trần vạm vỡ, vạt áo áo lỏng lẻo xếch sang một bên, để lộ những khối cơ bắp rắn chắc, cuồn cuộn đầy sức mạnh. Đôi mắt còn ngấn nước vì buồn ngủ của Nguyễn Niệm chớp chớp vài cái, vô thức ngửa đầu lên, ngay lập tức chạm ánh mắt sâu thẳm của Khuất Phong Vân đang chằm chằm.
Khuất Phong Vân tỉnh từ lúc nào, đáy mắt thanh tỉnh, chẳng hề thấy chút vẻ buồn ngủ mệt mỏi nào. Nguyễn Niệm cứ ngẩn ngơ như , bỗng nhiên thấy trầm giọng : “Tay tê rần .”
Nguyễn Niệm vô thức nhấc tay lên, lẩm bẩm: “Có tê nhỉ...”
Khuất Phong Vân , bổ sung thêm: “Là tay của tê.”
Lúc Nguyễn Niệm mới giật phát hiện, cả đang gọn lỏn trong lòng Khuất Phong Vân, đầu thì gối lên cánh tay , chẳng gối như thế suốt bao lâu .
“Sao ngủ sang tận bên cơ chứ?” Cậu cuống quýt bật dậy, mặt đỏ bừng vì hổ, vội vã nắm lấy cánh tay mà nắn bóp: “Thực xin , để xoa xoa cho, xoa cho ngay đây.”
Khuất Phong Vân hiện tại trông chẳng khác nào một "kẻ tàn phế" tội nghiệp: một bên tay thì đang thương, bên tay còn thì gối đến mức tê liệt cử động nổi. Hắn cứ yên đó, hưởng thụ sự chăm sóc đầy hối của tiểu thái y, dáng vẻ vô cùng "đáng thương".
Nguyễn Niệm tràn đầy hối , bóp hỏi: “Đã khá hơn chút nào ?”
Khuất Phong Vân thản nhiên đáp: “Vẫn còn tê.”
Nguyễn Niệm đành cúi đầu tiếp tục xoa bóp thật nhiệt tình.
“Niệm nhi, con dâu ơi,” ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến giọng của Nguyễn Đại Nương, “Hai đứa dậy ? Đi dâng hương với nương nào.”
“Dạ ... con dậy ,” Nguyễn Niệm vội vàng đáp, “Tụi con ngay đây.”
Nguyễn Đại Nương thu dọn đồ đạc, Nguyễn Niệm đang định hỏi xem tay Khuất Phong Vân thế nào, thì thấy đột ngột xoay một cái dứt khoát xuống giường, còn thong thả lắc lắc cổ tay, mặt đổi sắc : “Hết việc gì .”
Nguyễn Niệm: “......” Sao mà hết nhanh thế ?
Khuất Phong Vân và Nguyễn Niệm tháp tùng Nguyễn Đại Nương đến miếu Quan Âm. Trong miếu hương khói lượn lờ, qua kẻ tấp nập ít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-gia-chet-nghe-noi-nguoi-trong-long-moi-ngay-deu-den-tham-mo-ta/chuong-62.html.]
Nguyễn Đại Nương khăng khăng bảo rằng, Khuất Phong Vân cùng bà bái Tống T.ử Quan Âm (Quan Âm tống con) thì mới thực sự linh nghiệm. Khuất tướng quân uy phong lẫm liệt, lúc chỉ im lặng theo " chồng" điện thờ với vẻ mặt cực kỳ phức tạp.
Nguyễn Niệm xem cảnh dở dở đó nên đành ở bên ngoài đợi họ. Cảm thấy buồn chán, tản bộ loanh quanh. Đi một lúc, bỗng thấy phía , gốc cây cổ thụ một con ch.ó đang đó, nó thở hồng hộc, thè lưỡi , ánh mắt trông vô cùng hung dữ.
Nguyễn Niệm từ nhỏ sợ chó, thấy nó là lập tức run lên bần bật, lẩy bẩy lùi về phía . Con ch.ó thấy lùi , ngược còn phắt dậy, tư thế sẵn sàng lao tới vồ . Nguyễn Niệm sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, chẳng kịp nghĩ ngợi gì liền cắm đầu chạy thục mạng, con ch.ó cũng bốn chân như bay đuổi sát nút.
“Ngươi đừng qua đây mà!” Nguyễn Niệm chạy thành tiếng, “Đừng đuổi theo nữa...”
Cậu hoảng loạn chạy quàng chạy xiên, chẳng trời đất gì mà đ.â.m sầm phía miếu Quan Âm. Đây vốn là nơi ở của các tăng nhân trong miếu, ngày thường vốn vắng vẻ ít qua . Nguyễn Niệm nấp cánh cửa viện, thấy con ch.ó tìm , vẫy vẫy cái đuôi bỏ mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Cậu vỗ vỗ n.g.ự.c trấn tĩnh , mới xoay định bước khỏi cổng viện thì bất thình lình chạm trán với mấy gã đàn ông đang khiêng một cái bao tải. Hai bên hình, trân trân.
Nguyễn Niệm ngẩn , kẻ ... kẻ chẳng là tên tướng quân Bắc Kỳ từng đ.á.n.h với A Ngạnh ?
Trong lòng thót một cái, lặng lẽ lùi hai bước: “Các ngươi...”
Cao Thừa Nguyễn Niệm, trong lòng dâng lên một cảm giác quen thuộc khó tả, nhưng nhất thời thể nhớ từng gặp thiếu niên ở . Hắn chẳng thèm suy nghĩ nhiều, dứt khoát vung tay lệnh: “Bắt luôn cả nó !”
“Các ... Các làm gì?” Nguyễn Niệm hốt hoảng xoay định chạy trốn, nhưng ngay đó, một cơn đau nhói truyền đến từ cổ, tầm mắt tối sầm mất tri giác.
Trong khi đó, Khuất Phong Vân và Nguyễn Đại Nương từ trong miếu bước nhưng thấy bóng dáng Nguyễn Niệm .
Nguyễn Đại Nương quanh quất một hồi bảo: “Đứa nhỏ , chắc chạy chơi .”
Khuất Phong Vân đỡ bà đến nghỉ tại một ngôi đình hóng mát bên ngoài miếu. Hắn thầm nghĩ chắc chỉ một lát nữa là Nguyễn Niệm sẽ thôi.
“Con dâu ,” Nguyễn Đại Nương chỉ tay về phía một con ch.ó đang lảng vảng ngoài đình, với Khuất Phong Vân: “Con đuổi con ch.ó xa một chút . Niệm nhi nhà nương từ nhỏ từng ch.ó rượt, giờ thấy ch.ó là nó sợ xanh mặt, đừng để lát nữa con ch.ó đó làm nó hoảng hồn.”
Khuất Phong Vân hình dung cảnh Nguyễn Niệm lúc nhỏ với đôi chân ngắn ngủn, ch.ó rượt đến mức oa oa, thấy buồn thấy xót xa trong lòng.
Hắn tự nhủ: Về , ở đây, em cần sợ nữa.
“Lão phu nhân.” Nha Tiểu Nguyệt xách theo một hộp thức ăn tới.
Vừa nãy khi mới đến cổng miếu, họ mới sực nhớ là quên mang theo điểm tâm nên bảo Tiểu Nguyệt về lấy.
Tiểu Nguyệt quanh thấy Nguyễn Niệm, lấy làm lạ hỏi: “Thiếu gia ạ?”
“Chẳng chạy chơi ,” Nguyễn Đại Nương đáp, “Chúng cứ đây đợi nó một chút.”