SAU KHI GIẢ CHẾT, NGHE NÓI NGƯỜI TRONG LÒNG MỖI NGÀY ĐỀU ĐẾN THĂM MỘ TA - Chương 59

Cập nhật lúc: 2026-01-24 11:26:37
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngụy Dung bỗng nhiên nhớ tới Cố Lang, cảm thấy đây chính là cái duyên dứt, ý trời định sẵn cả , ông liền thủ thỉ: “Nha đầu , thấy tiểu Lang đấy chứ, khôi ngô giỏi võ, là thôi thì...”

Ngụy Thanh Đồng xong càng to hơn nữa.

Ngụy Dung cứ ngỡ con gái chịu, liền bảo: “Sao thế, con thích tiểu Lang đến thế cơ ? Thằng bé điểm nào bằng Thái t.ử chứ? Nó...”

Ngụy Thanh Đồng nức nở: “Nam nhân Thái t.ử thích... chính là Cố Lang!”

Ngụy Dung xong thì tối sầm cả mặt mày.

Gió đêm se lạnh, Nguyễn Niệm thẫn thờ giữa sân, vầng trăng m.ô.n.g lung bầu trời mà phát ngốc.

Bỗng nhiên, phía bờ tường vang lên một trận động tĩnh, một bóng nhanh nhẹn phóng bên trong.

Nguyễn Niệm giật thon thót, dụi mắt kỹ mới nhận tới: “A... A Ngạnh?”

Khuất Phong Vân lầm lì bước tới, chỉ chỉ cánh tay đang thương của , ngắn gọn : “Thay thuốc.”

Nguyễn Niệm lúc mới sực nhớ đúng là đến giờ t.h.u.ố.c cho : “Ta, lấy hòm t.h.u.ố.c ngay.”

Cậu lật đật chạy phòng mang hòm t.h.u.ố.c , giữa sân tỉ mẩn tháo lớp băng gạc cũ tay Khuất Phong Vân, đó cẩn thận bôi lớp d.ư.ợ.c mới lên.

Khuất Phong Vân lặng lẽ quan sát . Từ góc độ , thấy Nguyễn Niệm đang cúi đầu chăm chú, cổ áo trễ xuống để lộ phần gáy trắng ngần, thanh mảnh. Ngón tay Khuất Phong Vân khẽ động đậy, trầm giọng hỏi: “Trong nhà việc gì chứ?”

Nguyễn Niệm ngẩn : “Dạ?”

Khuất Phong Vân thẳng mắt : “Ngươi nhà cháy.”

Nguyễn Niệm: “......”

“Không, việc gì .” Nguyễn Niệm quả thực tìm cái khe đất nào mà chui xuống cho xong, chính cũng chẳng hiểu nổi lúc đó bừa cái gì nữa.

Khuất Phong Vân bồi thêm một câu: “Vậy ngươi ?”

Nguyễn Niệm ngẩn , ấp úng mãi thốt nên lời: “Ta......”

“Niệm nhi,” Nguyễn Đại Nương bưng một bát mì từ trong nhà , “Cơm tối con ăn ít quá, đói , nương nấu cho con bát mì ...... Con dâu?”

Nguyễn Niệm: “......”

Khuất Phong Vân: “......”

Nguyễn Đại Nương sốt sắng, lo lắng tiến gần: “Con dâu , lâu lắm thấy con ghé chơi, con với Niệm nhi cãi ?”

Nguyễn Niệm cuống quýt định giải thích: “Nương, ......”

Khuất Phong Vân bỗng nhiên cất lời cắt ngang: “Không cãi .”

“Vậy là , cãi nhất. Thế thì từ nay về đừng nữa, đừng để nương lo lắng.” Nguyễn Đại Nương hớn hở , “Giờ cũng chẳng còn sớm sủa gì, ăn xong bát mì thì ngủ sớm nhé, nương nhà trải giường chiếu cho hai đứa.”

“Trải... trải giường chiếu?” Nguyễn Niệm ngơ ngác hỏi , “Huynh ... ngủ chung phòng với con ?”

Nguyễn Đại Nương bảo: “Cái thằng bé ngốc , vợ con thì đương nhiên ngủ chung phòng với con chứ.”

Nguyễn Niệm: “......”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-gia-chet-nghe-noi-nguoi-trong-long-moi-ngay-deu-den-tham-mo-ta/chuong-59.html.]

Nguyễn Đại Nương hân hoan nhà trải giường, để Nguyễn Niệm ngây Khuất Phong Vân.

Khuất Phong Vân thản nhiên hỏi: “Muốn ?”

Nguyễn Niệm do dự mãi, lí nhí đáp: “ mà... lỡ nương lát nữa trở thấy thì tính bây giờ?”

Khuất Phong Vân: “Vậy là nữa nhé?”

Nguyễn Niệm: “...... Huynh thực sự ngủ cùng phòng với ?”

Khuất Phong Vân ghé gần hơn một chút, thở ấm nóng vờn nhẹ bên tai , trầm giọng hỏi ngược : “Không ?”

Nguyễn Niệm ấp úng : “Cũng... cũng , chỉ là...”

Khuất Phong Vân hỏi dồn: “Chỉ là cái gì?”

Nguyễn Niệm liếc một cái, nhỏ giọng thú thật: “Ta sợ thở dốc.”

Khuất Phong Vân: “......” Rốt cuộc là em đây?

Ánh trăng nhạt nhòa phủ xuống sân vườn, tiếng côn trùng kêu râm ran lúc xa lúc gần. Khuất Phong Vân im lặng một lúc, thẳng mắt Nguyễn Niệm : “Ta thở dốc là việc của , ngươi sợ cái gì chứ?”

“Ta...” Nguyễn Niệm nghĩ thầm trong bụng: Huynh mà thở dốc thì cũng thấy hụt theo, thể sợ cho ?

“Giường chiếu trải xong cả đấy,” Nguyễn Đại Nương từ trong nhà cắt ngang dòng suy nghĩ của hai , “Hai đứa nghỉ sớm , sáng mai còn dậy sớm cùng nương chùa dâng hương.”

“Dâng hương ạ?” Nguyễn Niệm thắc mắc, “Nương, chẳng mấy ngày nương mới ?”

Nguyễn Đại Nương bảo: “Lần giống, mấy ngày là nương cầu bình an cho hai đứa.”

Nguyễn Niệm ngây ngô hỏi: “Thế ngày mai cầu cái gì ạ?”

“Cầu con chứ gì nữa,” Nguyễn Đại Nương nắm lấy tay Khuất Phong Vân, niềm nở , “Con dâu , ngôi chùa linh nghiệm lắm, ngày mai con cũng bái một chút, để nương sớm ngày bế cháu đích tôn mập mạp.”

Khuất Phong Vân: “......”

Nguyễn Đại Nương mãn nguyện rời , để Nguyễn Niệm và Khuất Phong Vân trân trân trong bầu khí thể nào gượng gạo hơn.

Khuất Phong Vân lên tiếng phá vỡ sự im lặng: “Có bái cũng sinh .”

Nguyễn Niệm khẽ kéo kéo tay áo , giọng đầy khẩn khoản: “Nương tuổi tác cao, đôi khi hồ đồ chút, cứ coi như đang dỗ dành bà thôi ?”

Khuất Phong Vân hỏi : “Vậy là nữa ?” (Ý chỉ việc đuổi ).

Nguyễn Niệm gật gật đầu.

Khuất Phong Vân trêu chọc: “Không sợ thở hổn hển nữa ?”

Nguyễn Niệm vội vàng bịt chặt tai , mặt : “Huynh cứ thở việc của , chứ gì!”

Khuất Phong Vân: “......”

Nguyễn Niệm vốn thích ngủ chung giường với khác, nhưng cánh tay đang thương của Khuất Phong Vân, cũng chẳng đành lòng bắt đất. Cậu suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng quyết định đem hai cái gối đặt ở chính giữa làm ranh giới, lôi từ trong tủ thêm một chiếc chăn nữa.

 

Loading...