Nguyễn Niệm lồng n.g.ự.c cường tráng của , khẽ nuốt nước miếng đáp: “Tôi... cũng sờ mặt với bụng nữa.”
Khuất Phong Vân hai lời, liền tựa sát thành bồn, chủ động đưa mặt sát gần phía .
Nguyễn Niệm đến nỗi khóe mắt cong tít thành hình vầng trăng khuyết. Cậu vội vàng vươn tay , áp cả hai lòng bàn tay ôm lấy khuôn mặt góc cạnh của Khuất Phong Vân, bắt đầu sờ từ thái dương xuống đuôi lông mày, cọ qua sống mũi cao thẳng, cuối cùng dừng đôi môi của .
“Chỉ môi là mềm thôi,” Nguyễn Niệm nhận xét, “Còn những chỗ khác đều 'cứng' c.h.ế.t .”
Khuất Phong Vân đôi môi nhỏ nhắn đang mấp máy của , trong lòng gợn sóng: “Môi ai mà chẳng mềm?” Hắn thầm nghĩ: Tay ngươi cũng mềm. Mềm đến mức chỉ há miệng c.ắ.n một cái thôi.
Nguyễn Niệm tự sờ sờ môi để so sánh, gật gù: “ môi vẫn vẻ cứng hơn môi một chút.”
Khuất Phong Vân vẫn kịp đáp lời thì Nguyễn Niệm nhanh tay vén cao tay áo, thò thẳng tay xuống làn nước, chạm những múi bụng rắn chắc của .
Khuất Phong Vân: “......”
“A Ngạnh,” Nguyễn Niệm từng chạm cái bụng nào cứng đến thế, kinh ngạc thốt lên: “Bụng của chẳng khác gì cục đá cả!”
Mặt nước dập dềnh đủ loại d.ư.ợ.c liệu, Nguyễn Niệm thấy gì bên , chỉ thể dùng những đầu ngón tay tinh tế mà "phác họa" hình dáng. Cậu giống như đầu thấy bụng nam nhân, tò mò sờ qua từng múi một, đầy hâm mộ hỏi: “Anh luyện tập kiểu gì thế? Sao thể luyện đến mức cứng như ?”
Hơi thở của Khuất Phong Vân mỗi lúc một nặng nề hơn, tiếng thở dốc vang lên rõ rệt. Nguyễn Niệm rốt cuộc cũng nhận điều gì đó , chợt nhớ tới tiếng thở dốc đầy ám từng thấy cây ...
Cậu ngẩng đầu lên, dè dặt hỏi: “Anh... chứ?”
Đáy mắt Khuất Phong Vân lúc dường như lửa cháy, tựa như loài lang hổ đói khát lâu ngày chợt thấy một chú thỏ trắng mềm mại, ánh khiến Nguyễn Niệm run rẩy trong lòng: “A... Anh...”
“Nhắm mắt .” Khuất Phong Vân trầm giọng lệnh, giọng khàn đặc như đang kìm nén một con dã thú.
Nguyễn Niệm run rẩy, ngoan ngoãn nhắm chặt mắt . Trong bóng tối mịt mùng, thính giác của trở nên nhạy bén đến cực điểm. Cậu thấy tiếng nước dập dềnh xao động, thấy tiếng Khuất Phong Vân nghiến răng thở dốc nặng nề, từng nhịp, từng nhịp như nện thẳng trái tim đang đập loạn xạ của .
Hơi nóng từ bồn nước d.ư.ợ.c liệu và ấm từ cơ thể đối phương bao vây lấy Nguyễn Niệm, khiến cảm thấy như cũng đang bốc cháy. Lồng n.g.ự.c phập phồng, thở nóng rực, đôi mi dài của run lên bần bật, rốt cuộc kìm lòng mà hé mắt ...
“A...”
Cậu mới hé mở hàng mi, Khuất Phong Vân đột ngột đổ ập tới như một ngọn núi lớn, mang theo nước nóng hổi và d.ụ.c vọng mãnh liệt. Đôi môi ấm nóng của dán chặt lấy môi , răng môi giao triền, thở hòa quyện còn kẽ hở.
Nguyễn Niệm ngây mở to mắt. Cậu bỗng nhớ tới giấc mơ dang dở đêm qua. Trong mơ, Khuất Phong Vân lạnh lùng như băng tuyết, xa tận chân trời, thấy mà chẳng chạm . Thế nhưng Khuất Phong Vân mắt nóng rực như lửa thiêu, đến cả thở cũng khiến bỏng rát.
Bàn tay thương của Khuất Phong Vân đột ngột nhấc khỏi mặt nước, kéo theo những tia nước b.ắ.n tung tóe lên nền đất. Lòng bàn tay thô ráp của siết chặt lấy gáy Nguyễn Niệm, ép cúi sâu hơn, chủ động dâng hiến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-gia-chet-nghe-noi-nguoi-trong-long-moi-ngay-deu-den-tham-mo-ta/chuong-56.html.]
“Ưm...”
Đầu óc Nguyễn Niệm trống rỗng, hai tay bấu chặt lấy thành bồn tắm để tìm điểm tựa. Trong nụ hôn nồng cháy và đầy tính chiếm hữu , vô thức nhắm nghiền mắt , chìm đắm sự cuồng nhiệt của vị tướng quân vốn luôn lãnh đạm .
Nóc nhà bỗng nhiên vang lên một trận động tĩnh cực lớn, mấy lớp mái ngói nhấc bổng lên, ánh sáng ban ngày đột ngột rọi thẳng thau tắm mịt mù nước. Khuyển Tị từ cao thò đầu xuống, oang oang đắc ý: “Mát mẻ ? Ha ha ha ha ha...”
Tiếng của đột nhiên im bặt.
Cảnh tượng bên —vị thống lĩnh cao cao tại thượng đang đè tiểu thái y mà hôn—khiến Khuyển Tị c.h.ế.t như trời trồng.
Trên mái nhà, Khuyển Tị đang dùng hết sức bình sinh mà chạy trối c·hết. Phía là Khuất Phong Vân— vốn đang thương tật, một cánh tay còn treo lủng lẳng, nhưng tay đang lăm lăm thanh đao, sát khí đằng sát đằng đằng đuổi theo rời nửa bước.
Khuyển Tị hét lên: “Ngươi bình tĩnh một chút! Có chuyện gì thì từ từ ! Ta thật sự cố ý mà, ai ban ngày ban mặt ngươi làm trò lưu manh chứ!”
Sắc mặt Khuất Phong Vân càng trầm xuống như nước đêm. Khuyển Tị quýnh quáng biện minh: “Oan đầu nợ chủ! Là Điện hạ lệnh cho tới dỡ nóc nhà mà! Ngươi bản lĩnh thì tìm Điện hạ ! Liên quan gì đến chứ?!”
Khuất Phong Vân chẳng thèm phí lời, tung nhảy vọt lên, sống đao vung lên một đường chuẩn xác, "bốp" một tiếng khiến Khuyển Tị ngất ngư lịm .
Khuất Phong Vân xách cổ áo kẻ đ.á.n.h ngất lôi xềnh xệch. Vừa xuống đến cửa, chạm mặt Nguyễn Niệm— lúc mặt đỏ như gấc chín, đầu tóc còn ẩm ướt, dáng vẻ vô cùng hoảng loạn.
Nguyễn Niệm lắp bắp, dám mắt : “Ta... về đây!”
“Chờ ...” Khuất Phong Vân định mở miệng, Nguyễn Niệm hốt hoảng bừa: “Nhà, nhà hình như cháy , về xem !”
Nói xong liền vắt chân lên cổ mà chạy. Chạy mấy bước thì rơi cả giày, cũng chẳng buồn xỏ , cúi xuống nhặt lên cứ thế chân trần chạy tiếp.
Khuất Phong Vân: “......” Cái cớ mà cũng nghĩ ?
Khi Khuyển Tị tỉnh , phát hiện đang treo ngược cây, đầu hướng xuống đất, chỉ cần nhúc nhích một chút là cả cứ thế đung đưa qua .
Khuất Phong Vân đang gốc cây, nhắm mắt tựa cây như thể ngủ say.
“Khuất ca,” Khuyển Tị lên tiếng nịnh nọt, “Dưới gốc cây lạnh lắm, là về phòng ngủ cho ấm.”
Khuất Phong Vân buồn mở mắt, chỉ lạnh nhạt : “Ta để ngươi dễ bề chạy trốn ?”
“Không , mà,” Khuyển Tị gượng gạo: “Ta chạy làm gì chứ, chạy , ở đây... mát mẻ thật đấy.”
Khuất Phong Vân: “Vậy thì ngươi cứ tiếp tục tận hưởng cái mát mẻ đó .”