SAU KHI GIẢ CHẾT, NGHE NÓI NGƯỜI TRONG LÒNG MỖI NGÀY ĐỀU ĐẾN THĂM MỘ TA - Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-01-19 21:52:58
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Niệm: “Khuất.”

Khuất Phong Vân: “......”

đúng ...” Nguyễn Đại Nương hiền hậu, “Nhìn cái trí nhớ của , già lẩm cẩm mất . Nào nào, Tiểu Khuất , ăn nhiều một chút con...”

Khuất Phong Vân im lặng bưng bát cơm lên ăn.

Nguyễn Đại Nương cũng gắp một cái đùi gà cho Nguyễn Niệm: “Mấy ngày nay con gầy nhiều quá, ăn thêm chút thịt .”

Nguyễn Niệm gật gật đầu, : “Nương, ngài cũng ăn .”

Nguyễn Đại Nương ăn một lát, thấy Khuất Phong Vân cứ lầm lũi ăn cơm trắng mà gắp thức ăn, vội vàng gắp đầy bát cho : “Ăn nhiều thức ăn chứ con, Tiểu... Tiểu...”

Khuất Phong Vân định nhắc tên , Nguyễn Đại Nương bừng tỉnh thốt lên: “Con dâu!”

Khuất Phong Vân: “......”

“Khụ khụ khụ...” Nguyễn Niệm sặc đến mức ho sặc sụa, bất lực : “Nương, là bạn của con, họ Khuất mà.”

Nguyễn Đại Nương tỏ vẻ hiểu: “ đúng đúng, Tiểu Khuất, nào, ăn nhiều thức ăn .”

Nguyễn Niệm mới thở phào nhẹ nhõm, định bưng bát cơm lên ăn tiếp thì nương hỏi một câu xanh rờn: “Con dâu , mấy tháng ? Khi nào thì sinh thế?”

Bàn tay Nguyễn Niệm run b.ắ.n lên, bát cơm rơi xuống bàn phát một tiếng "loảng xoảng". Cậu run rẩy đầu sang Khuất Phong Vân với nỗi sợ hãi tột độ.

Khuất Phong Vân mặt cảm xúc.

“Cái t.h.a.i đầu lúc nào cũng vất vả hơn chút,” Nguyễn Đại Nương vẫn tiếp tục lải nhải ngừng, “Con dâu , dạo trong thấy thế nào? Có nghén ? Đứa nhỏ quấy quá ...”

Nguyễn Niệm bưng bát cơm, run cầm cập : “Nương, ...”

“Niệm nhi ,” Nguyễn Đại Nương lời tâm huyết ý thâm trầm , “Con nhất định chăm sóc con dâu cho thật , m.a.n.g t.h.a.i một đứa trẻ chẳng dễ dàng gì ...”

Khuất Phong Vân bỗng nhiên mở miệng : “Không đứa trẻ nào cả.”

“Hả?” Nguyễn Đại Nương vẻ thất vọng, “Vẫn đậu t.h.a.i ? Vậy thì hai đứa mau mau lên chứ, tranh thủ lúc nương còn chút sức lực, còn thể giúp hai đứa trông nom cháu chắt...”

Tiểu Nguyệt lưng Nguyễn Đại Nương, nhịn đến mức bả vai run bần bật, cuối cùng chịu nổi nữa, trực tiếp thụp xuống đất.

Nguyễn Đại Nương con bé: “Tiểu Nguyệt, bệt xuống đất thế ?”

“Không... gì ạ,” Tiểu Nguyệt bịt miệng, giọng lí nhí rõ chữ: “Chỉ là... bụng, bụng con đau quá.”

Khuất Phong Vân, Nguyễn Niệm: “......” (Câm nín đến mức đội quần)

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-gia-chet-nghe-noi-nguoi-trong-long-moi-ngay-deu-den-tham-mo-ta/chuong-31.html.]

 

 

Chuyện ở Sơn Hà Đổ Phường

Bên cạnh ao cá trong Sơn Hà Đổ Phường một nam nhân áo đen đang xổm. Tôn Phóng tới, gọi lớn: “Cẩu Tử!”

Nam nhân áo đen đầu , chính là ngày đó đưa bản đồ thủy lao Trịnh phủ tới. Hắn giận dữ : “Ngươi mới là Cẩu Tử! Đã bảo tên là Khuyển Tị (Mũi Chó)!”

Hắn cũng chẳng hiểu nương nghĩ cái gì, bà bảo sinh giờ Tỵ bên cạnh ổ ch.ó nên đặt tên là Khuyển Tị. Thế nhỡ mà sinh cạnh ổ gà, chẳng lẽ định đặt tên là Kê Tị (Mũi Gà) chắc?

“Được , ,” Tôn Phóng , “Mau dậy , nhiệm vụ.”

Khuyển Tị giật : “Hả? Sao nhiệm vụ nữa?!”

“Cái gì mà ?!” Tôn Phóng hận thể rèn sắt thành thép, mắng: “Ngươi tự đếm xem dạo ngươi làm cái tích sự gì ? Cả ngày chỉ ngủ!”

Khuyển Tị lý nhí đáp: “Thì còn đang tuổi lớn mà, ngủ nhiều cao .”

Tôn Phóng quát: “Ngủ cái đầu ngươi! Một ngày ngủ đủ sáu canh giờ (12 tiếng) còn đủ ? Ngươi ngủ đến mốc meo luôn mới chịu hả?”

“Ta mấy ngày mới đón sinh nhật 17 tuổi,” Khuyển Tị cố gắng cãi lý, “Điện hạ hứa với , là năm nay thể ngủ đủ bảy canh giờ.”

Tôn Phóng gật gật đầu: “Ừ, Điện hạ thế thật, nhưng là những lúc rảnh rỗi việc gì , hiện giờ chẳng đang việc ?”

Khuyển Tị: “......” (Ta lừa ?)

lúc , phía cửa bỗng vang lên tiếng đập cửa dồn dập. Tôn Phóng vội vàng hối thúc: “Đi mau ! Ra ngoại ô chỗ rừng trúc canh chừng Thái t.ử phi cho kỹ . Cứ bảo là Điện hạ sai ngươi đến, tuyệt đối đừng nhắc gì tới Sơn Hà Đổ Phường hết.”

Ở phía , Từ Kính Nhi cùng nha đang cửa sòng bạc gõ cửa. Cô hầu gái lo lắng hỏi: “Tiểu thư, cái sòng bạc đóng cửa im lìm thế , liệu còn ở bên trong ?”

“Tôn đại ca chắc hẳn là về đây .” Từ Kính Nhi cũng chẳng Tôn Phóng thể , nên chỉ đành Sơn Hà Đổ Phường để cầu may.

“Ầm” một tiếng, cánh cửa từ bên trong mở , Tôn Phóng ló đầu ngoài, kinh ngạc thốt lên: “Từ cô nương?”

“Tôn đại ca!” Từ Kính Nhi vui mừng khôn xiết: “Ta ngay là trở về đây mà!”

Tôn Phóng gãi đầu, ngượng ngùng : “Lần từ mà biệt... thật xin cô nương nhé, tại việc gấp quá...”

“Không việc gì,” Từ Kính Nhi , “Là làm phiền , đừng để bụng. Hôm nay tới là để cảm ơn .” Nói đoạn, nàng nhận lấy một hộp đồ ăn tinh xảo từ tay nha đưa qua: “Ta cũng thích ăn gì, nên mang tới mấy loại điểm tâm, đừng chê nhé.”

Tôn Phóng nhận lấy hộp đồ ăn, hì hì: “Không , thích ăn điểm tâm nhất mà.”

Từ Kính Nhi cũng mỉm , khẽ : “Vậy... về đây.”

Tôn Phóng do dự một lát, dứt khoát bảo: “Để đưa cô nương về.”

Loading...