Nước mưa thấm đẫm mũi chân, lá khô phủ đầy mặt đất, nhưng tuyệt nhiên vẫn chẳng thấy bóng dáng Triệu Chuyết .
Nơi đầu phố đèn đuốc sáng trưng, Khuất Phong Vân kết thúc ca trực từ trong cung thì Cố Lang chặn ngay đầu hẻm.
Hắn chút ngạc nhiên, hỏi: “Có chuyện gì ?”
Tóc mái của Cố Lang ướt đẫm, chẳng rõ là nước mưa mồ hôi. Hắn : “Triệu thúc mất tích .”
Khuất Phong Vân cau mày: “Mất tích từ khi nào?”
“Không rõ,” Cố Lang đáp, “Đã vài ngày ông liên lạc với .”
Khuất Phong Vân trầm ngâm hồi lâu bảo: “Để cho tìm xem , tin tức sẽ báo cho ngươi ngay. Điện... Ngô Thất chuyện ?”
Cố Lang lắc đầu: “Hắn rõ, vẫn thấy về.”
Hai chia hành động. Khuất Phong Vân ngang qua một quán sủi cảo ven đường thì thấy tiếng ồn ào náo loạn. Hắn đầu , thấy vị tiểu thái y đang cách đó xa, dường như đang tranh cãi với hai kẻ nào đó, phía còn một cô nương đang nép lẩn tránh.
Nguyễn Niệm vốn dĩ đang trong quán ăn sủi cảo, đang ăn dở thì thấy hai kẻ say khướt lảo đảo tới, quậy phá, gạt đổ đồ đạc các sạp hàng ven đường.
Đó là hai tên binh lính Bắc Kỳ. Chủ quán giận mà dám gì, chỉ đành c.ắ.n răng chịu đựng. Hai tên đó mãi bỗng nhiên thấy một cô nương thanh tú, xinh xắn, lập tức xông tới kéo thốc .
“Các ... các làm gì ?” Cô nương sợ đến mức mặt cắt còn giọt máu, “Buông ! Buông ...”
Hai tên ma men đời nào chịu buông, chúng hì hì lôi kéo cô nương, tay chân táy máy sờ tay sờ eo: “Cái tay đúng là mềm thật đấy, nào, đây để tiểu gia hôn một cái...” Lời còn dứt, gã bỗng ai đó đẩy một cái loạng choạng.
“Thằng nào?!” Hai tên ngẩng đầu lên , thấy mặt là một kẻ tay chân mảnh khảnh thì nhe răng : “Ở cái thằng ranh con ?! Dám phá hỏng chuyện của ông đây ?!”
Nguyễn Niệm che chở cô nương ở lưng, lấy hết can đảm : “Vị... vị cô nương bảo các buông tay , hai vị đừng làm khó khác nữa.”
“Tao cứ thích làm khó đấy thì ,” tên lính Bắc Kỳ , “Sao nào, mày hùng cứu mỹ nhân ? Phi! Cũng soi gương xem nặng mấy cân mấy lượng! Ha ha ha ha...”
Nguyễn Niệm chúng nhạo đến mức đỏ cả cổ. Cô nương run rẩy nép lưng , sợ hãi khẽ gọi: “Công t.ử cứu với.”
Nguyễn Niệm nắm chặt nắm đấm, thầm nghĩ là kéo cô nương chạy , lẽ mấy tên ma men chạy chậm, sẽ đuổi kịp bọn họ.
Cậu mới nắm lấy tay cô nương định chạy, bỗng nhiên thoáng thấy một bóng quen thuộc đang tới. Đôi mắt sáng rực lên, thốt lên gọi lớn: “A Ngạnh!”
Để giúp ngươi ?
Khuất Phong Vân khựng bước, hai cái từ cứ lởn vởn làm đau cả đầu. Thế nhưng vị tiểu thái y cứ như sợ thấy, rướn cổ lên mà gào "A Ngạnh, A Ngạnh" liên hồi, tiếng còn to hơn tiếng , khiến hai tên lính Bắc Kỳ cũng ngoái đầu .
Khuất Phong Vân hình cao lớn, vóc dáng rắn chắc, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng như đao khắc rìu đục, toát lên vẻ cương nghị lạnh lùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-gia-chet-nghe-noi-nguoi-trong-long-moi-ngay-deu-den-tham-mo-ta/chuong-21.html.]
Tên lính Bắc Kỳ đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát, quát lên: "Kẻ... kẻ nào ?! Bớt lo chuyện bao đồng !"
Khuất Phong Vân liếc bàn tay đang nắm chặt của Nguyễn Niệm và cô nương , dời mắt sang hai tên lính Bắc Kỳ, hỏi: "Các ngươi nhận ?"
Hai tên lính ngơ ngác : "Ngươi là phương nào?!"
"Không nhận thì ." Khuất Phong Vân gật đầu, đó vung chân đá một cú, khiến một tên ngã văng xuống đất.
"Thằng khốn!" Tên còn lập tức tỉnh cả rượu, nhào tới định đ.ấ.m , nhưng Khuất Phong Vân tóm chặt lấy cánh tay vặn ngược một cái, đau đến mức gào thét "A a" t.h.ả.m thiết.
“Cút!” Khuất Phong Vân ném hai gã lính chụm một chỗ, kiên nhẫn quát lên.
Hai tên mặt mũi bầm dập, lồm cồm bò dậy, giọng căm hận đe dọa: “Ngươi... giỏi thì cứ đấy mà đợi!” Nói đoạn, chúng lảo đảo chạy biến.
Nguyễn Niệm buông tay cô nương , bảo nàng mau về . Cô nương lí nhí lời cảm tạ vội vội vàng vàng rời .
Khuất Phong Vân xoay định bỏ , Nguyễn Niệm vội vàng bám theo: “A Ngạnh...”
Khuất Phong Vân đầu lườm : “A Ngạnh?”
Nguyễn Niệm gãi đầu ngượng nghịu: “Ta... nhất thời quên mất ngươi tên gì .”
Khuất Phong Vân bước thêm vài bước, giọng cứng nhắc thốt ba chữ: “Khuất Phong Vân.”
“Vừa cảm ơn nhé,” Nguyễn Niệm chẳng thực sự nhớ tên , lân la đề nghị: “Hay là mời ăn sủi cảo ?”
Khuất Phong Vân lạnh lùng: “Không cần.”
Nguyễn Niệm bỗng nhiên giơ tay sờ sờ cánh tay của Khuất Phong Vân, còn nắn nắn mấy cái cảm thán: “Bao giờ mới thể cứng như nhỉ? Ta tấn mấy ngày mà hình như chẳng cứng lên tí nào, chỉ thấy mỏi chân thôi.”
Khuất Phong Vân chút lưu tình đáp: “Luyện tầm mười mấy năm là .”
“Hả?” Nguyễn Niệm tức khắc xụ mặt xuống, “Lâu dữ ?”
lúc , hai tên lính Bắc Kỳ lúc nãy trở , phía còn dẫn theo một đám đông đúc, tên nào tên nấy lăm lăm binh khí trong tay.
“Đánh c.h.ế.t bọn chúng cho !”
Khuất Phong Vân thấy thế, lập tức nắm tay Nguyễn Niệm kéo chạy . Nguyễn Niệm chân ngắn chạy chậm, mắt thấy sắp quân Bắc Kỳ đuổi kịp đến nơi, Khuất Phong Vân nhanh thoắt cái vác bổng lên vai.
“A a...” Nguyễn Niệm hốt hoảng kêu lên, “A Ngạnh, đau bụng quá...”
Khuất Phong Vân hết cách, đành đổi tư thế bế thốc lòng mà chạy. Bọn họ băng qua các con phố hẻm, Khuất Phong Vân thừa dịp bóng đêm bao phủ, ôm nhảy phắt một gian nhà cũ nát để ẩn nấp.