Sau Khi Gả Cho Thượng Tướng Nước Địch - Chương 8: Ly biệt

Cập nhật lúc: 2025-10-20 08:08:12
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Rốt cuộc chốt là tổ chức tiệc cưới. Không tiệc, phần lớn công việc chuẩn cũng cần nữa, Chu Miên và quản gia vì thế rảnh rỗi. Cecil nghỉ dưỡng vài ngày nhanh chóng hồi phục, luôn tựa đầu giường xem văn kiện, còn Chu Miên thì bên cạnh trông nom.

Hôm Chu Miên từ phòng Cecil , định rửa mặt, lúc ngang một căn phòng thì bên trong vang lên những tiếng đàn piano lách tách. Cộc, cộc, cộc, thành giai điệu, như chỉ tùy ý gõ phím. Chu Miên vốn thích piano nên thấy hiếu kỳ, nhưng trong nhà chỉ robot quét dọn và quản gia, chẳng ai để hỏi. Chu Miên bèn khẽ gõ cửa: “Tôi thể ?” Tiếng đàn trong phòng lập tức dừng . Chu Miên nhớ quản gia từng , dinh thự của thượng tướng chỉ ba sống: Cecil, quản gia và con nuôi của Cecil. Vậy… bên trong là thiếu niên đó ?

“Loảng xoảng!” Tiếp đó là tiếng thứ gì vỡ, một tiếng kêu the thé kỳ lạ. Chu Miên giật , lo chuyện bất trắc, chẳng màng thất lễ liền mở cửa xông . Trong phòng bừa bộn, đồ đạc vương vãi khắp nơi, mảnh kính vỡ đầy đất. Góc phòng đặt một cây piano, một bé chừng bảy tám tuổi co ro bên chân đàn, trừng mắt Chu Miên.

Khả năng cảm ứng của Chu Miên , chỉ với nguy hiểm, nếu cảm xúc của thường d.a.o động quá lớn, lộ ngoài quá nhiều, Chu Miên cũng cảm nhận . Lúc cảm thấy rõ. Trong phòng là khí tức đen đặc phủ kín, nỗi sợ hãi của bé như thủy triều cuộn trào dứt. Chu Miên khựng . Cậu hiểu vì quản gia con nuôi của Cecil bao giờ bước khỏi phòng, Cecil và quản gia cũng quấy rầy nó. Đứa trẻ

Chu Miên cũng nên thế nào, tự kỷ? Trông , mà là sợ hãi đến mức cực đoan, vì thế bài xích khác và thế giới bên ngoài, chỉ chịu ở trong khu vực mà cho là an . Chu Miên gần như cảm xúc của bé đè đến khó thở, bèn mỉm : “Em tên gì?” Cậu bé mở to đôi mắt đen thẫm Chu Miên, . “Em thích đàn piano ?” “Anh thể đàn đàn của em chứ?” Chu Miên chậm rãi bước tới. “Ưm…!” Cậu bé lập tức bộc lộ địch ý với Chu Miên, dường như cực kỳ bất mãn với việc Chu Miên xông . Chu Miên từ từ tiến gần bàn phím, ngón tay đặt lên những phím đen trắng. Rồi như làm ảo thuật, từ đầu ngón tay tuôn chuỗi nốt và giai điệu du dương, trôi chảy như nước, nhẹ như gió. Cậu bé ngơ ngác ngón tay Chu Miên. Chu Miên đàn xong một đoạn ngắn, đầu mỉm : “Lại đây, dạy em.” Cậu bé liền méo xệch mặt Chu Miên, còn phát tiếng “ư ư” trầm thấp. Chu Miên lùi vài bước, dịu giọng: “Không , sẽ làm em đau, giờ ngay, ?” Cậu bé nhặt con thú bông bên cạnh ném về phía Chu Miên. Chỉ là một con thỏ bông mềm oặt, Chu Miên cũng né, để mặc nó đập ngực, dịu dàng : “Anh đây.” Ra khỏi phòng, Chu Miên còn tiện tay khép cửa .

Chu Miên nhíu mày. Đứa trẻ hẳn từng chịu tổn thương gì đó, hoặc mang bóng đen nào đó.

“Nghe Tiểu Nhạc quậy?” Cecil khoác áo ngoài tới. “Không, là quấy rầy,” Chu Miên cúi mắt, “ nên .” “…Cậu ?” Cecil trừng mắt. Chu Miên đầy áy náy: “Xin .” Cecil sờ sống mũi: “Cậu ghê thật, lạ mà phòng là Tiểu Nhạc kêu ngay. Tôi với nó tuy quen, nhưng bao lâu nó cũng phát điên ném đồ.” Chu Miên ngẩn . Ờ? Cậu còn đàn cho nó một khúc cơ mà. Chu Miên bật : “Có lẽ bản thượng tướng sát khí nặng. Tiểu Nhạc , nhưng tự khống chế nổi sợ hãi.” “Dù nếu ở cạnh Tiểu Nhạc thì cố gắng bầu bạn với nó nhiều một chút. Nó… nếu bằng lòng.” Cecil kéo cổ áo: “Tôi ngoài một chuyến, việc thì gọi quản gia hoặc liên hệ phó quan.” Lúc Cecil mặc quân phục xanh rêu, áo gió đen tùy ý khoác lưng, ba khuy cổ n.g.ự.c cài, lộ lồng n.g.ự.c rắn chắc. Cao to, đúng là trai. Chu Miên khựng , hỏi: “Đi ?” Cecil Chu Miên đầy ẩn ý. Chu Miên nghi hoặc . “Đợi thời cơ thích hợp ,” Cecil mỉm , rời .

Chu Miên đó mới hiểu . Cecil là xử chuyện hoàng thất Băng Hà từng truy sát ? Cecil tra việc hoàng thất Băng Hà cấu kết với trùng tộc? Vậy phần chứng cứ nắm nên , thể tin Cecil ? Chu Miên cúi đầu đôi giày da đen của . Kế hoạch ban đầu là bất chấp tất cả chuyển tin cho Cecil để liều một phen, nhưng bây giờ sống , lựa chọn liền nhiều hơn, Chu Miên bắt đầu do dự nên , thể tin . Chu Miên sofa phòng khách, theo phản xạ mở thiết tìm từ khóa “Cecil”. Đẹp trai, hùng nhân dân, thể năng SSS… Trong mắt ngoài, đàn ông hảo. Giờ thêm một từ khóa, kết hôn. Chu Miên dở dở , bấm bài liên quan để hóng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-ga-cho-thuong-tuong-nuoc-dich-janh/chuong-8-ly-biet.html.]

#ChuMiên cút khỏi Liên bang

…??? Chu Miên tròn mắt, một ngày “lướt sóng”, hot search về ? Chu Miên bấm mục từ xem.

{Mọi thấy thông báo chính thức ? Thượng tướng thật sự sắp liên hôn với vị thượng tướng địch quốc ! Thương Thượng tướng, vì Liên bang mà hi sinh quá nhiều.} {Cứ nghĩ tới tấm ảnh lộ qaq, bảo làm đám cưới, chỉ đăng ký riêng, chắc trong lòng Thượng tướng cũng .} {Mà ? Sau khi trúng độc Thượng tướng vốn đang từ từ hồi phục, kết quả đón Chu Miên về là bệnh tình lập tức nặng hơn, suýt chết, cũng vì thế em trai mới yên mà tay.} {Woc… nghĩ kỹ mà rùng .} {Thượng tướng vì Liên bang chinh chiến bốn phương, về nhà ấm lòng đành, còn cưới kẻ hại .}

Chu Miên ngơ ngác. Lướt tiếp, thấy một tấm ảnh, chú thích là —thượng tướng hệ Băng Hà Chu Miên. Nhìn ảnh xong, Chu Miên lặng . Trong ảnh là một con thằn lằn khổng lồ, vảy lam băng, đôi mắt sáng quắc, cái lưỡi thì dài kinh khủng. Chu Miên: “…” Hiểu , nếu là dân Liên bang thì cũng thấy tủi. Rốt cuộc là ai ngu ngốc tung bức ảnh !

{Mọi xem! Đây là ảnh của vị tướng hệ Băng Hà, vượt tường tinh võng Băng Hà chôm về đấy!} Kẻ tung tin . Chu Miên khổ. Tấm ảnh là tọa kỵ! của! ! Hệ Băng Hà giống Liên bang, nơi đó bảo thủ và khép kín, ảnh của tầng lớp cao thể tùy tiện lộ. Trước đây Chu Miên từng cưỡi con quái thú biên cương xông trận, lẽ vì thế tìm theo từ khóa mới hiện cái , còn kẻ Liên bang “vượt tường” chắc kịp xem kỹ tư liệu an ninh mạng phát hiện đá .

Chu Miên day thái dương. Thôi, hiểu dân chúng bất mãn với ; Cecil vốn là tình trong mộng, hùng nhân dân, ngay cả ảnh hậu Liên bang từng chủ động theo đuổi cũng chê là giới giải trí xứng làm phu nhân thượng tướng. Giờ trong mộng ghép với một thượng tướng địch quốc bại trận, chỉ là “quái vật xí”, dường như còn là nội gián mưu đồ. Hai hệ luôn thông, đôi bên chẳng hiểu , trong lòng dân chúng ngoài chữ “địch” thì với Chu Miên chẳng còn khái niệm nào, nay xảy bấy nhiêu chuyện, đương nhiên hoan nghênh. Chu Miên thở phào, may mà bảo Cecil đừng tổ chức hôn lễ, nếu còn lo hôn lễ tạt axit, đến lúc đó thì hổ chết.

“Đinh đông.” Tiếng nhắc thiết cắt ngang suy nghĩ. Là Chu Dĩnh. “Alo?” “A Miên, chị đây.” Chu Miên sững, ngừng một thoáng mới : “Vậy em sân bay tiễn chị.” “…Được.”

Chu Miên mở dẫn đường, quản gia cho phép thì lái phi cơ nhà Cecil đến sân bay. Sân bay ở ngoại ô, Chu Miên đến nơi thì chị qua hải quan, rời nhà ga bãi trống phía để lên máy bay. Phi cơ dừng giữa bãi, Chu Dĩnh cạnh vẫn lên, như đang chờ ai. “Chị.” Chu Miên bước tới chào. “Rời cảng hệ Mặt Trời xong, phó quan của chị sẽ hộ tống em suốt đường đến chỗ rể.” Chồng Chu Dĩnh làm nghiên cứu ở biên cương, cách thành phố xa. “Ừm.” Chu Dĩnh lạnh nhạt. Chu Miên mỉm dịu dàng: “Sau rảnh, chị về cùng rể cũng .” “Không cần. Cha mất, còn em…” Chu Dĩnh nghiêng đầu: “Chị lòng em ở Băng Hà ở Liên bang, ở Cecil.” Chu Miên lặng thinh. “Chị đây.” Chu Dĩnh vẫn nhịn dặn: “Tự chăm sóc cho , quân đội nhà họ Chu và quân đoàn vốn thuộc về em… em cố gắng giành , nếu , cô thế cô ở Liên bang dựa .” Chu Miên cúi mắt: “Em sẽ liệu.” Chủ yếu là ở hệ Băng Hà, phận là phạm nhân, lấy quân đoàn vốn thuộc về thật dễ. Đến lúc Chu Miên mới chợt nhận , Liên bang hoan nghênh , đế quốc Băng Hà cũng hoan nghênh .

“Em làm gì cũng cẩn thận.” Chu Dĩnh kéo va li bước lên thang. “Bộp!” Cửa khoang phi cơ đóng , cất cánh. Chu Miên cứ theo chiếc phi cơ, cho đến khi nó bay lên trời, cuối cùng biến mất trong mây. Chu Dĩnh lâu, vẫn còn . Không bao lâu, Chu Miên mới bàng hoàng hồn. Cậu còn nhà nữa.

Chu Miên đang định rời thì bỗng một chiếc áo khoác phủ lên vai . “Sao ở đầu gió ?” Chu Miên sững .

Loading...