Cuối cùng cuộc phản kháng của thất bại. Tôi mang theo cái bụng no căng trở về nhà.
Trên xe, buồn ngủ quá nên . Có ai đó dùng lòng bàn tay ấm áp xoa nhẹ cái dày đang căng cứng vì ăn quá nhiều của .
Người đó khẽ khàng : "Tôi sẵn sàng làm bàn đạp cho , hãy cao hơn một chút nhé, đừng làm quả mướp đắng nhỏ nữa..."
10
Nhờ phúc của Tần Dương, công việc của ngày càng nhiều. Buổi chụp tạp chí đôi cũng đến đúng như dự kiến. Xung quanh vây kín nhân viên công tác, cứ hễ tiếp xúc cơ thể với Tần Dương là căng thẳng.
Có nhân viên nhỏ tiếng bàn tán: "Liễu Ngạn lẽ là kỳ thị đồng tính ?"
Tôi: "?"
Tần Dương đầy quyến rũ: "Hay là hôn một cái nhé? Hôn một cái là hết căng thẳng ngay."
Đối mặt với đề nghị ranh giới của gã trai thẳng , trực tiếp từ chối. Tôi chọn uống rượu để nhanh chóng rơi trạng thái chóng mặt. Chân tay mềm nhũn, đầu lệch sang một bên tựa lên vai Tần Dương.
Nhiếp ảnh gia chụp cảm thán: " là vẻ từ trong xương tủy, một 'thụ' hệ câu dẫn (dụ thụ) đỉnh cao, đến cả khuỷu tay cũng ửng hồng kìa!"
"..." Anh mới là thụ !
Chụp xong, rượu bốc lên, vững. Trong cơn mơ màng, như lúc đóng phim Thác Vị. Tôi làm nũng với bên cạnh: "Tần Dương, em chóng mặt quá... bế em về ?"
Tần Dương trực tiếp đỡ lấy m.ô.n.g , bế thốc lên theo kiểu đối mặt. Khóe miệng giấu nổi nụ : "Được, đưa em về nhà."
Nhân viên công tác: "Hóa kỳ thị đồng tính, mà là sợ vẻ quyến rũ của hút mất hồn vía của Tần Dương..."
Tôi tỉnh dậy trong căn hộ view sông quen thuộc, mặt đầy ngơ ngác. Quần áo thành đồ của Tần Dương. Do kích cỡ chênh lệch quá nhiều, một bên vai của lộ ngoài.
Đam Mỹ TV
Trong phòng khách thấp thoáng tiếng thở dốc đầy kiềm chế. Tôi theo nguồn âm thanh phòng khách, thấy Tần Dương đang cầm trong tay một chiếc áo thun.
Đó là chiếc áo để quên lúc dọn nhà. Chiếc áo thun bằng cotton giặt đến mức mỏng, gần như thể thấu.
Tôi thận trọng hỏi: "Anh đang làm gì với cái áo của thế?"
Tần Dương l.i.ế.m môi , động tác tay vẫn ngừng . Tôi gần như bỏ chạy ngay lập tức. Tần Dương dậy, một sải chân dài bước tới ôm chầm lấy .
"Đừng , Liễu Ngạn, ngoan ngoãn để ôm một cái."
Anh cọ bờ vai trần của , hít hà thật mạnh vài cái. Tôi ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá nhạt , cố gắng kìm nén. Thế nhưng vẫn Tần Dương phát hiện manh mối.
Anh quỳ một gối xuống, ép tường. Tôi túm lấy chân tóc để chống cự: "Không !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-dong-phim-dam-my-toi-khong-the-thoat-vai/chuong-5.html.]
"Cậu chỉ cho làm ở , chứ cấm hôn ở ..."
Tần Dương đằng chân lân đằng đầu, ngã bệt xuống sàn nhà. Tình d.ụ.c và cơ thể của đàn ông vốn dĩ thể tách rời. Tần Dương là trai thẳng, nhưng hứng thú với cơ thể . Đợi đến khi chán , tự nhiên sẽ tìm đến nữa.
11
Công ty bàn bạc cho một bộ phim điện ảnh.
Phía đối tác chỉ đích danh yêu cầu tiếp khách.
Nói chuyện một hồi, ánh mắt gã đầu tư gần như dính chặt mặt . Chị Vũ cũng nhận điều bất thường, nhưng vì tài nguyên, chị vẫn giữ vẻ lịch sự để phụ họa.
Gã đầu tư đầy ẩn ý: "Trong giới bao giờ thiếu những gương mặt mới mẻ xinh , chỉ thiếu lời thôi. Đứa trẻ ngoan mới kẹo ăn..."
Chị Vũ mà trợn trắng mắt. Thấy chúng cứ giả ngu, chịu khuất phục, gã lạnh lùng thẳng:
"Tôi luôn cho nhanh, chỉ cần Liễu Ngạn cùng một đêm, vai nam thứ coi như đóng đinh."
Chị Vũ cuối cùng cũng đập bàn phắt dậy.
"Cút cho khuất mắt! Ông cũng soi gương cái mặt mốc của , còn học bày đặt chơi trò văn học kim chủ? Xách dép cho đứa nhỏ nhà còn xứng!"
Chị tức đến mức phát âm cả giọng vùng Đông Bắc . Gã đầu tư thẹn quá hóa giận hét lên: "Liễu Ngạn, nghĩ cho kỹ! Ở cái showbiz mà hậu đài thì vĩnh viễn ngóc đầu lên nổi !"
Tôi tức đến nghiến răng, đang định đáp trả thì giây tiếp theo, cửa phòng đạp bay.
Là Tần Dương và đám em của . Tần Dương mặt mày u ám, xông lên tặng cho gã một cú đấm. Gã đầu tư hống hách đ.á.n.h cho thành đầu heo.
Tôi sợ chuyện làm ầm lên nên bên cạnh khuyên: "Tần Dương, ông chiếm hời gì của em , mà."
Bạn của cản : "Cứ để xả giận . Vợ bỏ một năm trời, mới tìm về kẻ khác nhòm ngó, uất ức mới lạ đấy."
Tôi ngơ ngác hỏi : "Ai là vợ ?"
Tôi đính chính: "Tôi chỉ là bạn cùng phòng của Tần Dương thôi."
Anh với vẻ mặt quái dị: "Bạn cùng phòng?"
" , Tần Dương là trai thẳng, chỉ vì bụng nên mới giúp đỡ thôi."
Tần Dương trút giận xong, rút khăn tay lau mồ hôi trán tiện tay ném mặt gã .
"Tao chính là hậu đài của Liễu Ngạn, còn dám đụng đến nữa thì cứ thử xem?"
Lúc Tần Dương đưa , bạn vẫn đó ngẩn : "Ai mà ngờ , ngày Tần Dương thể liên quan đến hai chữ ' bụng' cơ chứ?"