Sau khi chú mèo của đại lão tàn tật biến thành người - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-23 14:45:22
Lượt xem: 150

Trong cái vòng tròn của con nuôi một kiểu quan hệ lệ thuộc kỳ lạ, gọi là "theo".

Đây là điều một trai trẻ kể cho . Cậu theo một đàn ông khác đến trang viên của làm khách, bắt gặp đang đ.á.n.h giấc nồng trong bụi hoa, thế là lải nhải tuôn một tràng.

Mặt tròn trịa và trắng trẻo, tuy trai bằng con nuôi, cũng nhiều, nhưng bù kỹ thuật massage khá . Là chủ cái nhà , thấy nên chút lòng bao dung đó.

"...Anh Cố rằng trong giới của họ, quan hệ gọi là bạn trai, mà gọi là theo."

Nói đến đây, buồn bã rũ mắt xuống, động tác tay cũng chậm : "Tôi chẳng qua cũng chỉ là một món đồ chơi nhỏ theo thôi, nên mơ mộng gì nhiều."

Mèo thì hiểu mấy chuyện , nhưng con giờ vẫn luôn kỳ quặc như , mèo bày tỏ sự tôn trọng.

Chắc là phận " theo" mấy vui vẻ nên trông đau lòng. Nghĩ dù cũng là khách đến nhà, lẽ là một con lang thang ngoài nên cũng thảm, quyết định đại phát từ bi, l.i.ế.m liếm mu bàn tay để an ủi.

Cái lưỡi còn kịp chạm thì tiếng của con nhà vang lên từ phía : "Hà Bao Đán."

Mặc dù giọng vẫn bình thản như thường, nhưng vẫn nhận sự vui qua cách nhấn mạnh chữ đầu tiên. Tôi lập tức nhanh nhẹn bật dậy khỏi mặt đất, lao đến bên chân .

Haiz, con nuôi cái gì cũng , chỉ mỗi tội quá nhạy cảm, hở tí là ăn giấm chua, bắt mèo dỗ dành suốt.

Cũng nhờ là một chú mèo , chứ mấy con mèo khác làm gì chuyện nuôi tỉ mỉ đến thế ? Giống như một con mèo mướp vàng mà , nó sống trong một cái lồng lớn đáng sợ nhốt đầy , trong đó thì nhiều mà mèo thì ít, nhiều kẻ dã man mèo nuôi.

Nó chỉ cần vẫy cái vuốt là một đống tranh dâng súp thưởng, cũng gieo tình nhưng chẳng bao giờ chịu cho ai danh phận, là một con mèo lăng nhăng tiếng.

Mèo cũng chút hâm mộ, nhưng mèo . Ai bảo hồi còn trẻ non con lừa gạt ký kết hợp đồng ? Đã cho danh phận thì trách nhiệm đến cùng thôi.

Tôi lưng về phía thở dài một tiếng, cam chịu bóp nghẹt cổ họng, phát mấy tiếng kêu ngọt xớt làm chính cũng nổi da gà. Quả nhiên, trong mắt đàn ông của hiện lên vẻ đắc ý ngầm, bế đặt lên đùi.

Con của đáng thương lắm, cũng chẳng bò, chỉ thể nhốt hai cái bánh xe lớn. Chẳng vượt qua thời kỳ non nớt để sống đến tận bây giờ bằng cách nào, những ngày tháng mèo để dựa dẫm chắc chắn là vất vả lắm.

Tuy khiếm khuyết nhưng mèo để tâm, là con yêu nhất, sẽ nuôi thật .

"Tống... Tống !"

Cậu trai trò chuyện với bật dậy, vẻ mặt lúng túng về phía chúng .

Con nhà gật đầu với : "Cố tổng đang tìm đấy."

Cậu trai trẻ chạy biến như bay. Thấy cứ chằm chằm theo hướng rời , con nhà vui: "Mày thích đến thế cơ ? Còn để yên cho sờ nữa chứ."

Nuôi thật chẳng dễ dàng, meo meo thở dài.

Tôi chỉ còn cách , rúc đầu lòng .

nhỏ mọn nhưng dễ dỗ. Anh gãi gãi cằm , vờ vịt vẻ chê bai hừ một tiếng: "Bám đầy bụi đất mà cũng dám nhảy lên tao."

Nói xong, hai cái bánh xe lớn chuyển động, đưa trong nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-chu-meo-cua-dai-lao-tan-tat-bien-thanh-nguoi/chuong-1.html.]

Có lẽ lời của trai ngày hôm đó để chút ấn tượng trong . Những ngày đó, khi tuần tra lãnh thổ, thường thấy con cứ xì xào bàn tán như lũ chuột nhắt, luôn nhắc đến chữ "theo" .

"Người theo nhà ai đòi danh phận nên định nhảy lầu kìa", "Người theo của nhà XX bỏ trốn , giờ thành kẻ ai theo nữa", "XX bỏ trốn cùng theo xong bố mắng là loại con theo như thế!"

Đối với con ... cái sự "theo" đó là thứ cần thiết ?

con nhà .

Anh dường như luôn cô độc một , chơi với những khác, chỉ một mực ỷ mèo, thật là chút lập dị.

Mèo chúng thích một , nhưng thấy con theo bầy đàn mà.

Hồi khi còn kiếm ăn quanh cái lồng lớn, thường một đám con giống cái vây quanh , tranh lấy lòng .

Ừm, luôn sẵn lòng tỏ thiện với con giống cái, họ thể xoa bụng , nhưng chuyện để cho con đang nuôi .

Mèo bẹp xuống, chút lo âu.

vì con nhà cứ bám lấy mãi, tiếp xúc với những khác nên mới lệch lạc nhỉ?

Trong thế giới loài , kiểu ai "theo" như bài xích ? Anh đủ đáng thương .

Cái tên Cố còn "theo", tại con nhà chứ?

Làm một giám hộ mèo đạt chuẩn, cân nhắc nhiều thứ.

Đang suy nghĩ thì bụng thấy đói, quyết định tạm gác chuyện sang một bên để thưởng thức bữa ăn thứ sáu trong ngày.

Mèo ăn no thì mới nuôi con !

Tôi nhảy xuống bồn hoa, bước bằng những bước chân mèo nhỏ nhắn để trở về.

Mấy ngày nay trong trang viên nhiều lạ , thấy họ đều là lũ mèo nuôi, là một chú mèo rộng lượng nên thể cho phép họ dừng chân ngắn ngủi.

Ngay khi băng qua một bụi hoa, đột nhiên thấy nhắc đến tên của con nhà .

"Ồ, kẻ định leo lên giường Tống nhưng ném thẳng ngoài, vẫn mặt dày dán lên đấy ?"

Tôi dừng bước, cảnh giác dựng tai lên ngóng.

Có kẻ tranh giành ổ với con nhà ? Chuyện xảy từ bao giờ ?

Từ góc của , vặn thấy đối diện đang đỏ bừng mặt vì hổ và tức giận, nhưng vẫn cố làm vẻ cao ngạo: "Tống Bách Phong chỉ là một gã què, cả đời bám lấy cái xe lăn, còn chẳng thèm theo !"

Anh càng càng kích động: "Chẳng qua là đầu t.h.a.i thôi, gì ghê gớm chứ? Anh xem bình thường cao cao tại thượng thế nào, lúc gặp chuyện chẳng cũng suýt nhà họ Tống vứt bỏ !"

"Nếu lúc đó đẩy đổ cái xe lăn của , chắc chân như một con chó, ngay cả bò cũng bò dậy nổi ."

Loading...