Sau Khi Chồng Mất, Góa Phụ Tô Mạch Bỗng Mang Thai - Chương 7: Khóc cái gì?

Cập nhật lúc: 2026-03-26 15:36:46
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Đăng ký, xếp hàng, chờ gọi tên. Chu Mộ Thanh cạnh . Có nhận nên cứ lén lút chỉ trỏ bàn tán. Chu Mộ Thanh coi như thấy, bình thản làm việc của . Đến lượt Tô Mạch phòng khám, cũng dậy theo.

 

“Người nhà thể .” Bác sĩ .

 

Chu Mộ Thanh liếc Tô Mạch một cái. Cậu phản đối, thế là cùng trong.

 

Lúc làm siêu âm, Tô Mạch giường, vén áo để lộ cái bụng tròn trịa. Bác sĩ bôi một lớp gel lên bụng, cảm giác lành lạnh khiến khẽ rùng . Chu Mộ Thanh bên cạnh, chăm chú màn hình.

 

Bác sĩ chỉ hình ảnh máy, giải thích đây là đầu, đây là tay, đây là chân, thứ đều và phát triển . Tô Mạch hiểu mấy thuật ngữ chuyên môn đó, chỉ dán mắt màn hình. Trong cái bóng mờ ảo là một sinh linh nhỏ bé đang cử động từng chút một. Đó là đứa bé trong bụng . Mang t.h.a.i bảy tháng, đây là đầu tiên thấy con.

 

Bác sĩ : “Để cho nhịp tim t.h.a.i nhé.”

 

Bác sĩ đặt đầu dò lên bụng Tô Mạch, căn phòng lập tức vang lên những âm thanh dồn dập, tựa như tiếng vó ngựa phi nước đại, thình thịch thình thịch.

 

Trang Thảo

Tô Mạch ngẩn .

 

Đó là tiếng tim đập.

 

Tiếng tim đập của sinh linh bé nhỏ trong bụng .

 

Chẳng hiểu hốc mắt bỗng chốc đỏ hoe.

 

Bác sĩ làm xong kiểm tra, dặn dò vài câu bảo tuần . Tô Mạch dậy, kéo áo xuống, cúi gằm mặt, dám bất kỳ ai. Chu Mộ Thanh dìu xuống giường. Tô Mạch vẫn cúi đầu, những giọt nước mắt cứ thế rơi lã chã.

 

Cậu cũng đang vì điều gì. Chỉ là khi thấy nhịp tim , nước mắt cứ thế tuôn ngừng. Suốt bảy tháng trời, một giấu giếm, một gánh vác, một sợ hãi. Cậu từng nghĩ sinh linh trong bụng là một sinh mệnh sống thực thụ, đập nhịp tim, lớn lên, cử động.

 

Chu Mộ Thanh gì, chỉ lặng lẽ bên cạnh chờ đợi. Chờ đến khi Tô Mạch xong, mới lấy trong túi một bao khăn giấy, rút một tờ đưa cho .

 

Tô Mạch nhận lấy, lau mặt khàn giọng : “Xin .”

 

Chu Mộ Thanh : “Khóc cái gì?”

 

Tô Mạch chỉ lắc đầu. Chu Mộ Thanh hỏi thêm, xoay ngoài. Tô Mạch lặng lẽ theo .

 

Bước khỏi cổng bệnh viện, ánh mặt trời chói chang chiếu xuống. Tô Mạch nheo mắt , lặng bậc thềm.

 

Chu Mộ Thanh bên cạnh , bỗng lên tiếng: “Đây là đầu tiên thấy nó cử động.”

 

Tô Mạch sang . Chu Mộ Thanh đang về phía xa, gương mặt lộ chút biểu cảm nào.

 

Anh tiếp: “Trên màn hình , lúc nó động một cái, cũng sững .”

 

Tô Mạch im lặng. Chu Mộ Thanh cúi đầu : “Vừa em , đầu tiên thấy nó ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-chong-mat-goa-phu-to-mach-bong-mang-thai/chuong-7-khoc-cai-gi.html.]

 

Tô Mạch nghĩ một lúc gật đầu.

 

Chu Mộ Thanh trầm mặc một lát : “Sau nào cũng sẽ cùng em.”

 

Trên đường về, Tô Mạch tựa lưng ghế ngoài cửa sổ.

 

Cậu chợt nhớ đến Trần Cảnh Hành.

 

Không nhớ một chuyện cụ thể nào, mà là nhớ về cảm giác đó.

 

Cảm giác chờ đợi mãi.

 

Chờ Trần Cảnh Hành về nhà, chờ liếc một cái, chờ hỏi một câu: “Hôm nay em thế nào?” chờ mãi, cuối cùng cũng chẳng đợi gì.

 

Có một ốm, sốt đến ba mươi chín độ. Trần Cảnh Hành đang ở nhà, giường định gọi một tiếng nhưng thấy ngại. Cứ thế li bì suốt một buổi chiều. Sau đó Trần Cảnh Hành ngoài, thấy tiếng đóng cửa, liền nhắm mắt tiếp tục .

 

Đến tối, cơn sốt lui dần, tự dậy nấu một bát cháo.

 

Lúc Trần Cảnh Hành về thì ngủ. Sáng hôm hỏi hôm qua , chỉ đáp: “Không gì, em mệt thôi.”

 

Trần Cảnh Hành liền hỏi thêm.

 

Khi đó thấy như cũng đúng. Anh bận rộn như thế, nên làm phiền thêm. Sau chẳng bao giờ ốm nữa.

 

Bây giờ nghĩ , ốm, mà là dám ốm.

 

Xe chạy tiểu khu dừng lầu. Chu Mộ Thanh vội xuống xe, tay vẫn đặt vô lăng.

 

“Buổi tối em ăn gì?”

 

Tô Mạch ngẩn : “Cái gì cơ ạ?”

 

“Cơm tối, sẽ bảo mang đến.”

 

Tô Mạch . Chu Mộ Thanh thấy trả lời bèn sang: “Sao thế?”

 

Tô Mạch lắc đầu: “Tùy .”

 

Chu Mộ Thanh một lúc lấy điện thoại gọi. Tô Mạch xuống xe, trong sân chờ . Hương hoa quế nhạt dần, gần như tan biến. Cậu gốc cây, tay đặt lên bụng. Đứa bé lúc ngoan, im lặng động.

 

Chu Mộ Thanh gọi điện xong liền bước tới: “Vào nhà thôi.”

 

Tô Mạch theo nhà. Chu Mộ Thanh rời ngay. Anh ở phòng khách xem điện thoại, xử lý công việc. Tô Mạch đối diện, nên làm gì.

 

“Nếu bận thì cứ làm việc của .” Tô Mạch lên tiếng.

Loading...