Sau Khi Chồng Mất, Góa Phụ Tô Mạch Bỗng Mang Thai - Chương 6: Khám thai

Cập nhật lúc: 2026-03-26 15:35:54
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Cậu nhớ ngày hôm đó ở Ngự Thiện Phường, Chu Mộ Thanh : “Tôi em vì cái gì.” Biết thì , cũng chẳng đại diện cho điều gì cả.

 

Trần Cảnh Hành cũng vì cái gì. Anh hạnh phúc, một gánh vác chuyện, tồn tại trong căn biệt thự rộng lớn chẳng khác nào một bóng ma. Biết cũng vô ích, Trần Cảnh Hành vẫn cứ bận rộn, vẫn cứ biền biệt về nhà.

 

Có một Trần Cảnh Hành ở nhà. Lúc đó hơn mười giờ đêm, nấu một bát mì mang . Trần Cảnh Hành đang ở trong thư phòng xem kịch bản, đầu cũng thèm ngẩng lên, bảo cứ đặt ở đó. Cậu đặt bát mì lên bàn, lặng vài giây, nhưng vẫn chẳng đoái hoài, thế là rời .

 

Sáng hôm thức dậy, bát mì vẫn nguyên bàn, ngay cả đũa cũng hề động . Cậu đổ mì , rửa sạch bát tiếp tục làm những việc cần làm.

 

Khi đó thấy gì sai trái. Trần Cảnh Hành bận, thấu hiểu. Trần Cảnh Hành áp lực lớn, thấu hiểu. Trần Cảnh Hành cưới là do gia đình sắp đặt chứ tự nguyện, đều thấu hiểu tất cả.

 

Thấu hiểu thì thấu hiểu, nhưng đôi khi tỉnh giấc giữa đêm, thấy một nửa giường trống trải, vẫn mở trừng mắt lên trần nhà cho tới tận lúc bình minh.

 

Về nữa. Trần Cảnh Hành về cũng chẳng khác gì , cứ ngủ phần . Những ngày tháng đó kéo dài suốt hai năm. Sau hai năm Trần Cảnh Hành qua đời, thủ tiết, cuộc sống vẫn cứ trôi qua như .

 

Cậu ngỡ cả đời sẽ mãi như thế, nếu như đêm mưa ma xui quỷ khiến tòa nhà của Chu Mộ Thanh.

 

Sáng ngày thứ tư, Tô Mạch dậy sớm sân dạo. Mưa tạnh hẳn, trời trong xanh, ánh nắng sưởi ấm cả . Hoa quế sắp tàn, đất rụng một lớp vàng kim, giẫm lên thấy mềm mại.

 

Cậu gốc hoa quế, thấy tiếng cổng lớn vang lên liền đầu . Chu Mộ Thanh đó từ lúc nào, tay xách hai chiếc túi giấy.

 

“Ăn sáng ?”

 

Tô Mạch lắc đầu. Chu Mộ Thanh bước tới đưa túi cho , bên trong là bữa sáng vẫn còn nóng hổi.

 

Trang Thảo

“Vào nhà ăn .” Chu Mộ Thanh .

 

Tô Mạch nhận lấy túi, lặng lẽ theo nhà. Chu Mộ Thanh xuống phòng khách, đưa mắt quanh một lượt. Tô Mạch đang quan sát xem ba ngày qua sống thế nào. Trong phòng sạch sẽ vì ngày nào cũng dọn dẹp, chẳng gì để xem xét cả.

 

“Mọi chuyện chứ?” Chu Mộ Thanh hỏi.

 

“Khá ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-chong-mat-goa-phu-to-mach-bong-mang-thai/chuong-6-kham-thai.html.]

 

Chu Mộ Thanh gật đầu, hỏi thêm. Tô Mạch đối diện mở túi đồ ăn sáng. Quẩy vẫn còn giòn, sữa đậu nành ngọt dịu. Cậu ăn chậm, ăn lén quan sát .

 

Chu Mộ Thanh tựa sofa, rõ đang nghĩ gì. Hôm nay mặc đồ khá thoải mái, áo len xám đậm phối với quần tây kiểu casual, mái tóc chải chuốt kỹ lưỡng mà rủ xuống trán trông mềm mại. So với tivi hôm ở nhà họ Trần, trông trẻ trung hơn nhiều.

 

Tô Mạch ăn xong miếng quẩy cuối cùng và thu dọn túi giấy thì Chu Mộ Thanh bỗng lên tiếng: “Chiều nay buổi kiểm tra, đưa em .”

 

Tô Mạch ngẩn : “Kiểm tra gì ạ?”

 

“Khám thai.”

 

Tô Mạch im lặng. Cậu m.a.n.g t.h.a.i bảy tháng nhưng một khám. Ban đầu là vì , dám . Cậu sợ nhà họ Trần phát hiện, sợ gặp quen, sợ đủ thứ chuyện nên cứ trì hoãn mãi đến tận bây giờ.

 

Chu Mộ Thanh : “Trước đây từng ?”

 

Tô Mạch lắc đầu. Anh im lặng một hồi dậy: “Hai giờ chiều qua đón em.”

 

Nói xong định bước ngoài. Tô Mạch theo bóng lưng , đột nhiên gọi: “Chu Mộ Thanh.”

 

Chu Mộ Thanh dừng bước nhưng đầu. Tô Mạch há miệng định gì đó nhưng thôi.

 

Anh đợi một lúc mới xoay . Tô Mạch đặt tay lên bụng, ánh mắt lúc giống đêm mưa tòa nhà công ty năm , mơ hồ, bất định, chút mong chờ.

 

Chu Mộ Thanh quan sát một lúc bước tới mặt, giơ tay lên. Theo bản năng, Tô Mạch rụt . Bàn tay Chu Mộ Thanh khựng giữa trung một nhịp vẫn hạ xuống, chạm nhẹ lên tóc khẽ.

 

“Chờ .” Chu Mộ Thanh xong liền thu tay , rời .

 

Tô Mạch ngây tại chỗ, tiếng cổng lớn mở khép . Trên tóc vẫn còn vương chút ấm từ tay .

 

hai giờ chiều, Chu Mộ Thanh đến đón . Anh đeo kính râm và khẩu trang kín mít. Trên đường đến bệnh viện, cả hai đều gì. Tô Mạch ở ghế phụ cửa sổ. Những tán lá ngô đồng bên đường rụng mất một nửa, gió thổi qua là lá lả tả rơi.

 

Bệnh viện ở phía tây nam thành phố, là một tòa nhà lớn, cửa qua tấp nập. Chu Mộ Thanh đỗ xe xong liền vòng qua mở cửa cho . Tô Mạch xuống xe, cánh cửa kính lớn của bệnh viện bỗng thấy lòng bồn chồn. Chu Mộ Thanh cạnh , khẽ hỏi: “Sao thế?”

 

Tô Mạch lắc đầu bước trong. Chu Mộ Thanh theo sát nửa bước chân, dáng vẻ nhanh chậm.

Loading...