Editor: Trang Thảo.
“Tháng đoàn phim.” Chu Mộ Thanh đột nhiên : “Sẽ ba tháng.”
Tô Mạch gật đầu.
“Cậu định thế nào?” Chu Mộ Thanh hỏi.
Tô Mạch ngẩn . Chu Mộ Thanh giải thích thêm, dậy đến mặt , cúi xuống thẳng mắt : “Trần Cảnh Hành c.h.ế.t , cần thủ tiết vì nữa.”
Tô Mạch rũ mắt. Tay Chu Mộ Thanh vươn tới, chạm nhẹ lên mặt . Đó là đầu tiên chạm kể từ khi Trần Cảnh Hành qua đời.
Những chuyện đó còn nhớ rõ, chỉ nhớ rằng đêm đó trở về.
Xe dừng cửa Ngự Thiện Phường. Một nhân viên đón khách mặc sườn xám cầm ô chạy tới mở cửa xe.
Tô Mạch xuống xe, ngước tòa nhà ba tầng tường xám ngói đen. Trước cửa treo hai chiếc lồng đèn đỏ khẽ đung đưa trong mưa. Chu Mộ Thanh vòng qua bên cạnh : “Vào thôi.”
Tô Mạch theo trong. Cô nhân viên lén , ánh mắt dừng ở cái bụng nhô cao một giây vội vàng dời . Phòng riêng ở tầng hai sát mặt đường, cửa sổ hé mở một khe nhỏ, thể thấy tiếng mưa đập lá ngô đồng bên ngoài.
Chu Mộ Thanh gọi vài món ăn và một thố canh. Khi phục vụ rời và đóng cửa , trong phòng chỉ còn hai . Tô Mạch ghế, hai tay đặt đùi.
Chu Mộ Thanh đối diện, quan sát một lúc hỏi: “Mấy tháng ?”
“Gần bảy tháng.” Tô Mạch đáp.
Đuôi lông mày Chu Mộ Thanh khẽ nhướng lên: “Là đó ?”
Tô Mạch gật đầu.
Chu Mộ Thanh im lặng. Người phục vụ gõ cửa mang thức ăn lên, bày biện xong lui . Chu Mộ Thanh đẩy thố canh đến mặt : “Uống canh .”
Tô Mạch cầm thìa húp một ngụm. Canh thanh, rõ hầm từ gì, nóng lan từ cổ họng xuống dày. Chu Mộ Thanh động đũa, chỉ : “Nhà họ Trần phát hiện thế nào?”
“Tôi giấu nữa,” Tô Mạch , “bụng lớn .”
Chu Mộ Thanh im lặng. Tô Mạch uống xong canh thì bắt đầu ăn cơm. Cậu đói lả, từ sáng đến giờ ăn gì, lúc nãy căng thẳng nên quên mất, giờ cơn đói ập đến khiến ăn nhanh hơn bình thường.
Chu Mộ Thanh thỉnh thoảng gắp thức ăn bát cho . Tô Mạch dừng đũa . Chu Mộ Thanh cũng .
“Anh hỏi điều gì ?” Tô Mạch hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-chong-mat-goa-phu-to-mach-bong-mang-thai/chuong-5-sau-nay-em-o-day.html.]
Chu Mộ Thanh tựa lưng ghế: “Hỏi gì?”
Tô Mạch suy nghĩ: “Ví dụ như tại tìm .”
Chu Mộ Thanh gì. Tô Mạch chờ một lúc thấy hỏi, cúi đầu ăn cơm. Đang ăn, Chu Mộ Thanh đột nhiên : “Tôi tại .”
Tô Mạch ngẩng đầu.
“Vì cô đơn quá lâu . Khi Trần Cảnh Hành còn sống, cũng chỉ một . Anh c.h.ế.t , vẫn cô độc. Cậu tìm một ở bên cạnh, dù chỉ là một lúc.”
Đôi đũa của Tô Mạch khựng giữa trung.
“Tôi đoán đúng ?”
Trang Thảo
Tô Mạch đặt đũa xuống, rũ mắt. Chu Mộ Thanh hỏi thêm.
Ăn xong thì mưa cũng tạnh. Chân trời lộ một xanh nhỏ, nắng xuyên qua mây chiếu xuống con đường ướt sũng, sáng đến chói mắt. Chu Mộ Thanh đưa lên xe. Lần tài xế, tự lái. Xe chạy về hướng Đông, qua vài con phố một khu dân cư. Trong khu là những căn biệt thự nhỏ, tường gạch xám, mái ngói đỏ, trong sân trồng nhiều cây xanh.
Xe dừng một căn nhà. Chu Mộ Thanh xuống xe mở cửa cho : “Đến .”
Tô Mạch bước xuống. Căn nhà nhỏ hơn nơi ở của Chu Mộ Thanh nhưng mang cảm giác của một gia đình hơn. Chu Mộ Thanh bên cạnh : “Sau em ở đây.”
Tô Mạch đầu . Chu Mộ Thanh , mà cây hoa quế trong sân: “Tôi thuê chăm sóc em. Có việc gì thì gọi điện cho .”
Tô Mạch đặt tay lên bụng, đứa bé máy. Chu Mộ Thanh đầu , đúng lúc thấy bụng nổi lên một chỗ nhỏ, thoáng ngẩn . Tô Mạch cúi đầu , khi ngẩng lên, thấy trong mắt Chu Mộ Thanh gì đó lóe lên nhanh chóng biến mất.
“Đi thôi.” Anh cầm lấy vali của Tô Mạch: “Vào trong xem thử.”
Anh về phía cửa, vài bước thì dừng . Tô Mạch vẫn tại chỗ bóng lưng . Chu Mộ Thanh đầu, Tô Mạch lặng lẽ bước theo.
Bóng của hai kéo dài mặt đất ánh nắng chiều, một cao một thấp, chậm rãi di chuyển về phía hiên nhà. Trong sân tĩnh lặng, chỉ tiếng nước từ tán lá quế mưa nhỏ xuống phiến đá xanh, tí tách, tí tách.
Tô Mạch ở trong căn biệt thự nhỏ đó ba ngày.
Chu Mộ Thanh hề ghé qua.
Ngày đầu tiên, nghĩ chắc bận. Ngày thứ hai, đoán lẽ công tác. Đến tối ngày thứ ba, bên cửa sổ cây hoa quế, cảm thấy bản lẽ nghĩ quá nhiều.
Chu Mộ Thanh đưa ngoài là vì đứa bé. Cậu đang mang cốt nhục của , thể để lang thang đầu đường xó chợ. Đổi là ai cũng sẽ làm như .
Còn những chuyện khác, lẽ gì hơn.