Sau Khi Chồng Mất, Góa Phụ Tô Mạch Bỗng Mang Thai - Chương 4: Tôi đến đón con, và cũng đón cả em

Cập nhật lúc: 2026-03-26 13:49:11
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

"Ông Trần." Giọng cao thấp.

 

Gương mặt ông cụ Trần đỏ bừng lên: "Cậu, đúng là đồ..."

 

"Tôi tới đón ." Chu Mộ Thanh ngắt lời: "Tô Mạch ?"

 

Không ai trả lời.

 

Chu Mộ Thanh đợi hai giây, thấy phản hồi liền xoay về phía dãy nhà .

 

“Đứng !” Ông nội Trần cuối cùng cũng gượng dậy, dùng gậy chỉ thẳng lưng : “Đây là nhà họ Trần! Cậu dám xông càn quấy !”

 

Chu Mộ Thanh dừng bước.

 

Ông cụ Trần vung gậy quất tới. Chu Mộ Thanh nghiêng né tránh, cây gậy sượt qua cánh tay đập mạnh xuống đất. Anh liếc một cái tiếp tục bước về phía .

 

Đường phía vốn quen. Đi đến giữa sân, khựng . Cửa dãy nhà phía Tây đang mở, mấy đó ngoái đầu .

 

Anh bước tới, họ tự động dạt nhường đường. Anh ở cửa, thấy Tô Mạch đang trong phòng, bên cạnh là chiếc vali hành lý.

 

Trang Thảo

Tô Mạch cũng . Hai cứ thế vài giây.

 

Chu Mộ Thanh dời mắt . Anh xuống , dừng nơi cái bụng nhô cao làm chiếc áo len của biến dạng.

 

“Sao tới đây?” Tô Mạch hỏi.

 

“Đón em.”

 

Tô Mạch gì. Chu Mộ Thanh bước trong, xách vali của lên ngoài. Đến cửa, ngoảnh một cái.

 

“Có ?”

 

Tô Mạch lặng lẽ theo.

 

Bà Trần chặn ở cửa, mặt đỏ gay vì giận: “Các ... cái đôi cẩu nam nam ...”

 

Chu Mộ Thanh dừng , cúi đầu bà. Anh cao hơn bà cả một cái đầu, cái từ xuống giống như đang một con kiến cản đường. Câu c.h.ử.i của bà Trần nghẹn nơi cổ họng.

 

Chu Mộ Thanh lách qua bà, tiếp tục thẳng. Tô Mạch bám theo phía .

 

Họ băng qua sân, xuyên qua sảnh chính, lướt qua cả một phòng đầy đang há hốc mồm kinh ngạc, vượt qua cánh cửa lớn, qua đôi sư t.ử đá để đến mặt đường.

 

Một chiếc xe màu đen đang đỗ bên lề đường. Tài xế mở sẵn cốp xe, nhận lấy vali bỏ trong mở cửa ghế .

 

Chu Mộ Thanh bên cửa xe đợi Tô Mạch. Tô Mạch yên tại chỗ, chiếc xe Chu Mộ Thanh.

 

“Tại đến đón ?” hỏi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-chong-mat-goa-phu-to-mach-bong-mang-thai/chuong-4-toi-den-don-con-va-cung-don-ca-em.html.]

Chu Mộ Thanh : “Trong bụng em con của .”

 

Tô Mạch vẫn chờ một câu trả lời khác.

 

Chu Mộ Thanh tiếp: “Tôi đến đón con, và cũng đón cả em.”

 

“Sao mang thai?”

 

“Trong nhà họ Trần của .”

 

Tô Mạch suy nghĩ một chút khom chui trong xe. Chu Mộ Thanh lên xe từ phía bên .

 

Xe khởi động, mưa vẫn ngừng rơi. Cánh cổng nhà họ Trần trong gương chiếu hậu cứ thế nhỏ dần biến mất.

 

Tô Mạch tựa lưng ghế, tay đặt lên bụng. Đứa bé cử động, đạp mạnh hơn một chút.

 

Chu Mộ Thanh bàn tay vài giây dời mắt , hỏi: “Đói ?”

 

Tô Mạch ngẫm nghĩ: “Đói.”

 

Chu Mộ Thanh bảo tài xế: “Đến Ngự Thiện Phường.”

 

Tô Mạch nghiêng đầu . Chu Mộ Thanh đang ngoài cửa sổ, đường nét góc nghiêng của cứng cáp, sống mũi cao thẳng. Ngự Thiện Phường là nhà hàng sang trọng nhất thành phố Cảnh Xuyên. Trước đây Trần Cảnh Hành từng đến đó một , về nhà mắng nhiếc suốt cả ngày, đó là địa bàn của Chu Mộ Thanh, hạ độc ở đó cũng cam lòng.

 

“Đang nghĩ gì ?” Chu Mộ Thanh hỏi, mắt vẫn ngoảnh .

 

Tô Mạch thu hồi tầm mắt: “Không .”

 

Chiếc xe chuyển hướng ở khúc quanh, cần gạt nước kính chắn gió qua liên hồi. Trên đường, bộ cầm ô vội vã lướt qua. Đèn đỏ bật lên, xe dừng . Bên cạnh là một chiếc xe buýt chật kín , qua lớp kính ướt sũng thể rõ gương mặt.

 

Tô Mạch chợt nhớ đến đêm mưa của một năm .

 

Đêm đó mưa, Chu Mộ Thanh hỏi của ai, trả lời là Trần Cảnh Hành. Chu Mộ Thanh một lúc bảo lên xe.

 

Căn hộ của Chu Mộ Thanh rộng và trống trải. Qua khung cửa sổ sát đất là cảnh đêm của thành phố, mưa đập mặt kính chảy thành từng vệt dài. Chu Mộ Thanh đưa cho một chiếc khăn khô, tìm một bộ quần áo sạch. Khi đồ bước , Chu Mộ Thanh đang sofa, tay cầm một ly rượu.

 

“Cậu tìm việc gì?”

 

Tô Mạch đó suy nghĩ lâu, cuối cùng chỉ : “Tôi .”

 

Chu Mộ Thanh , đáp.

 

Sau đó rời . Chu Mộ Thanh tài xế đưa về nhưng từ chối, tự bắt xe trở nhà họ Trần. Đó là đầu tiên.

 

Lần thứ hai là một tháng , kìm tìm đến. Lần thứ ba, thứ tư. Đến thứ năm, Chu Mộ Thanh đợi ở cửa.

 

“Cậu tưởng chỗ của dễ đến thế ?”

 

Tô Mạch im lặng. Chu Mộ Thanh nghiêng : “Vào .”

 

Hôm đó trời mưa. Chu Mộ Thanh pha một ấm , hai cửa sổ sát đất ngắm mưa lâu. Tô Mạch uống hết hai chén dậy định về.

Loading...