Sau Khi Chồng Mất, Góa Phụ Tô Mạch Bỗng Mang Thai - Chương 3: Cậu là người của ai?

Cập nhật lúc: 2026-03-26 13:48:45
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Ba tháng đầu, bụng lộ rõ. Cậu mặc quần áo rộng rãi, vẫn làm việc như cũ. Sau ba tháng, bụng nhô lên, mặc đồ rộng hơn nữa và vẫn tiếp tục công việc hằng ngày. Cậu từng nghĩ khi bụng giấu nữa, nhà họ Trần sẽ đối xử với thế nào. ngờ chuyện vỡ lở nhanh đến .

 

Kéo xong khóa vali, dậy căn phòng ở suốt bốn năm. Khung cửa sổ bằng gỗ kiểu cũ sơn màu đỏ thẫm, giấy dán cửa sổ ngả vàng khiến ánh sáng rọi cũng mang sắc vàng úa. Chiếc giường gỗ cổ khắc họa tiết hoa chim vốn cứng, lúc mới đến tự mua thêm một tấm đệm mềm để trải lên.

 

Tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ ngoài cửa. Có nhiều đang tới.

 

Cánh cửa đẩy mạnh . Bà Trần đầu, theo là hai cháu họ và mấy bà giúp việc. Sắc mặt bà Trần lúc còn khó coi hơn cả lúc nãy, đôi mắt đỏ hoe, rõ là vì vì quá giận.

 

"Cậu định ?" Bà chằm chằm chiếc vali.

Trang Thảo

 

Tô Mạch khẽ gật đầu.

 

"Cậu mà ?" Giọng bà Trần rít lên: "Cậu bôi tro trát trấu mặt mũi nhà họ Trần định phủi m.ô.n.g bỏ thế ?"

 

Tô Mạch im lặng. Bà Trần tiến lên hai bước, ngón tay gần như chọc sát mặt : "Đứa con hoang trong bụng rốt cuộc là của ai? Nói rõ cho !"

 

"Đã , là của Chu Mộ Thanh."

 

Bàn tay bà Trần run b.ắ.n lên. Một cháu họ vội giữ bà : "Thím, thím đừng nóng giận, giữ gìn sức khỏe là hết."

 

"Chu Mộ Thanh!" Bà gần như gào lên: "Cái tên súc sinh đó. Nó đấu đá với Cảnh Hành bao nhiêu năm, hại thằng bé mất bao nhiêu vai diễn. Cảnh Hành mất nó mới chịu thôi. Vậy mà ... cùng nó..."

 

Bà thở , vịn bàn để xuống.

 

"Nó tìm từ bao giờ?" Một bà giúp việc khác hỏi: "Có từ lúc Cảnh Hành mất ?"

 

Tô Mạch bà.

 

"Nói ."

 

"Anh tìm ." Tô Mạch đáp: "Là tìm ."

 

Cả căn phòng bỗng chốc lặng phắc.

 

"Cậu... tìm nó làm gì?"

 

Tô Mạch trả lời. Cậu nhớ buổi tối hôm đó.

 

Đêm đó trời mưa to, lớn hơn cả hôm nay. Mưa tầm tã kèm theo sấm chớp đùng đoàng. Cậu trở về từ đám tang của Trần Cảnh Hành, bộ vest đen ướt sũng. Cậu giữa sân, cả run rẩy ngừng. Cậu đang run vì điều gì. Trần Cảnh Hành mất , thấy đau khổ, nhưng giữa màn mưa, tài nào ngăn cơn run rẩy đó.

 

Rồi chạy ngoài. Cậu cũng định chạy , cứ thế lao đường lớn, chạy đến trạm xe buýt khựng một chiếc taxi. Tài xế thắng gấp, hạ kính xe xuống định mắng thì biểu cảm mặt làm cho sợ hãi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-chong-mat-goa-phu-to-mach-bong-mang-thai/chuong-3-cau-la-nguoi-cua-ai.html.]

 

"Đi... ?" Tài xế lắp bắp hỏi.

 

Cậu lên một địa chỉ. Đó là công ty của Chu Mộ Thanh, nơi mà từng Trần Cảnh Hành c.h.ử.i rủa vô . Mỗi khi say, Trần Cảnh Hành mắng họ Chu cướp tài nguyên, họ Chu phong sát , họ Chu c.h.ế.t t.ử tế.

 

Taxi dừng chân tòa nhà đó. Cậu trả tiền, xuống xe mưa. Cậu Chu Mộ Thanh ở , chỉ tòa nhà là của . Cậu hiên tòa nhà từ mười giờ đêm đến tận ba giờ sáng.

 

Cánh cửa mở . Chu Mộ Thanh bước ngoài, theo là hai giống như trợ lý hoặc vệ sĩ. Anh mặc áo khoác đen, che một chiếc ô đen. Vừa đến cửa, thấy .

 

Chu Mộ Thanh khựng . Trợ lý tiến lên hỏi là ai. Cậu gì, chỉ chằm chằm Chu Mộ Thanh. Anh phẩy tay hiệu cho trợ lý lên xe .

 

"Cậu là của ai?" Chu Mộ Thanh hỏi.

 

"Trần Cảnh Hành."

 

Chu Mộ Thanh một lát. Mưa lớn, ô dính một giọt nước, còn Tô Mạch ngoài mưa, nước chảy ròng ròng khắp .

 

"Lên xe ." Chu Mộ Thanh .

 

Đó là đầu tiên bước chân nhà của Chu Mộ Thanh.

 

Khi lão Ngô chạy đến phòng khách chính, ông cụ Trần tỉnh , đang tựa ghế thái sư thở dốc từng cơn.

 

"Ông Trần." Lão Ngô mồ hôi đầm đìa, ở cửa chỉ tay ngoài: "Bên ngoài... bên ngoài ..."

 

Ông cụ Trần khẽ nâng mí mắt: "Ai, nào?"

 

Lão Ngô nuốt nước bọt: "Nói là... tới đón ... là cha của đứa bé..."

 

Cả căn phòng một nữa rơi im lặng đáng sợ. Mí mắt ông cụ Trần giật liên hồi.

 

"Là ai?" Giọng ông trầm hẳn xuống.

 

Lão Ngô há hốc miệng, dám lời nào.

 

Tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ phía cửa. Tất cả đồng loạt đầu .

 

Chu Mộ Thanh ở ngưỡng cửa. Anh bước mà chỉ lặng ở đó. So với ảnh, ngoài đời trông cao hơn và gầy hơn một chút, gương mặt biểu cảm.

 

Ông cụ Trần chống gậy định lên nhưng nổi.

 

Chu Mộ Thanh bước qua ngưỡng cửa, .

 

Anh bước thong thả, tiếng giày da nện nền gạch xanh phát những âm thanh trầm đục. Đi đến giữa đại sảnh, dừng , đưa mắt quét qua một lượt dừng gương mặt ông cụ Trần.

Loading...