Sau Khi Chồng Mất, Góa Phụ Tô Mạch Bỗng Mang Thai - Chương 1: Đứa bé là của ai?

Cập nhật lúc: 2026-03-26 13:01:54
Lượt xem: 31

Editor: Trang Thảo.

 

Cái bụng của Tô Mạch đến khi thu thì thể giấu nữa.

 

Ngày hôm đó trời mưa lâm râm, đang ở trong sân phơi quần áo. Khi cúi nhặt chiếc kẹp gỗ rơi đất thẳng dậy, má Trương bưng chậu từ bếp , ánh mắt đờ đẫn dán chặt vùng bụng của .

 

Tô Mạch cúi đầu . Chiếc áo len màu xám chì ôm sát bụng, lộ một đường cong tròn trịa. Nước mưa thấm vải, tạo thành những vệt sẫm màu.

 

Chiếc chậu men trong tay má Trương rơi sầm xuống đất. Bà tái mét mặt mày: “Cậu... thế ...”

 

“Không .” Tô Mạch vắt món đồ cuối cùng lên sào tre: “Trời mưa , nhà thôi.”

 

Cậu bưng chiếc chậu nhà, bước chân nhanh chậm, như thể cái bụng tồn tại. Má Trương ngây phía một lúc lâu, đợi đến khi Tô Mạch phòng, bà mới hớt hải chạy lên nhà chính.

 

Chưa đầy nửa giờ , phòng khách của căn biệt thự cũ nhà họ Trần đầy .

 

Khi gọi lên, Tô Mạch đang ở trong bếp nấu mì cho . Cậu đặt đũa xuống, lau tay theo làm qua dãy hành lang dài.

 

Trên chiếc bàn gỗ lớn ở phòng khách bày sẵn nhưng chẳng ai uống. Ông nội Trần ở ghế chủ vị, đôi tay gầy guộc run rẩy đặt lên đầu cây gậy chống chống xuống sàn. Bên cạnh là bà nội Trần, cùng mấy trong gia đình bác cả và vài cô dì chú bác mà Tô Mạch nhớ nổi tên.

 

Tô Mạch khựng ở cửa.

 

“Vào .” Giọng ông cụ Trần gằn từ cổ họng.

 

Tô Mạch đến giữa phòng yên. Cậu mặc áo khoác, chỉ chiếc áo len xám mỏng manh làm lộ rõ hình dáng cái bụng đang căng lên. Ánh mắt của tất cả đều dồn đó.

 

Đôi tay của ông cụ Trần run rẩy dữ dội hơn.

 

“Ai? Là của ai?” Ông dùng gậy gõ mạnh xuống sàn.

 

Tô Mạch rũ mắt, ánh đèn kéo dài bóng đổ xuống ngưỡng cửa phía .

 

“Ta đang hỏi đấy!” Cây gậy gõ xuống nữa, ông dùng lực mạnh đến mức tiếng động vang lên chát chúa.

 

Tô Mạch ngẩng đầu. Đôi mắt lớn, là mắt một mí với phần đuôi sụp xuống, khiến ai cũng như đang thất thần. Lúc , về phía chiếc bàn dài lưng ông cụ Trần, nơi đặt di ảnh con trai trưởng của nhà họ Trần.

Trang Thảo

 

Trần Cảnh Hành mất một năm ba tháng. Anh gặp t.a.i n.ạ.n xe khi đang đường từ phim trường về nhà đêm muộn, chiếc xe tải lớn lật nghiêng đè nát nóc xe khiến t.ử vong tại chỗ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-chong-mat-goa-phu-to-mach-bong-mang-thai/chuong-1-dua-be-la-cua-ai.html.]

Tô Mạch kết hôn với hai năm, thủ tiết một năm.

 

“Ta hỏi ...” Ông cụ Trần bật dậy, giơ cao cây gậy chống.

 

“Chu Mộ Thanh.” Tô Mạch .

 

Cây gậy khựng giữa trung. Trong phòng yên tĩnh đến mức thể rõ tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài.

 

“Cậu cái gì?” Giọng ông cụ Trần lạc hẳn .

 

“Chu Mộ Thanh.” Tô Mạch nhấn mạnh từng chữ rõ ràng hơn: “Cha của đứa bé là Chu Mộ Thanh.”

 

Có tiếng ai đó hít một lạnh đầy kinh hãi.

 

Cây gậy của ông cụ Trần rơi sầm xuống sàn, hình ông lảo đảo đổ gục phía . Những cháu trong họ vội lao tới đỡ lấy, phòng khách lập tức hỗn loạn. Người thì hét lớn “mau gọi bác sĩ”, thì kêu “bấm huyệt”, cũng kẻ ngây đó, trân trối Tô Mạch với vẻ bàng hoàng.

 

Tô Mạch vẫn đó, bất động.

 

“Chu Mộ Thanh...” Có khẽ lẩm bẩm lặp cái tên .

 

Một giọng khác hạ thấp hết mức: “Chẳng lẽ là ông chủ của Mộ Thanh Truyền Thông, là Ảnh đế là Thị đế, giải thưởng nhận đến mỏi tay đó ? Lúc Trần thiếu còn sống đấu với suốt ba năm, tranh giành tài nguyên đến mức lôi tận cửa tòa án...”

 

“Trời đất ơi.”

 

Tô Mạch xoay bước ngoài.

 

“Cậu đó!” Phía vang lên tiếng quát, là của Trần Cảnh Hành, bà Trần. Bà hơn sáu mươi tuổi, tóc tai luôn chải chuốt gọn gàng một sợi rối. Lúc sắc mặt bà xanh mét, ngón tay chỉ lưng run rẩy ngừng: “Cậu, cái loại như ...”

 

Tô Mạch hề đầu .

 

Mưa vẫn rơi. Cậu băng qua sân, trở về căn phòng đang ở tại dãy nhà phía Tây đóng cửa .

 

Bát mì nguội ngắt. Cậu bên bệ bếp một lúc, đổ bát mì thùng rác, rửa bát, lau khô, đặt lên kệ.

 

Bên ngoài cửa sổ, tiếng bước chân chạy tới chạy lui rộn rã khắp sân, tiếng gọi bác sĩ, gọi ông cụ Trần, tiếng hô “mau gọi điện thoại ” vang lên ngớt.

 

Tô Mạch xuống mép giường, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên bụng .

 

Cổng chính nhà họ Trần vốn từ thời Dân quốc, với hai cánh cửa gỗ sơn đen bóng, đinh cửa sáng choang và đôi sư t.ử đá trấn giữ hai bên. Hai mươi năm , khu vực vẫn còn là ngoại ô. Sau đô thị mở rộng, những tòa nhà cao tầng mọc lên san sát xung quanh, khiến căn biệt thự cũ của nhà họ Trần trở nên lạc lõng và thấp bé giữa phố thị.

Loading...