Editor: Trang Thảo.
Tiêu Kính y.
"Trở về là Thế t.ử gia, về là Tiêu Kính. Người theo là Tiêu Kính." Thẩm Niệm .
"Ngươi theo từ bao giờ thế?"
"Ta... theo ngài ?"
Tiêu Kính bật : "Không theo. Ngươi chỉ là m.a.n.g t.h.a.i con của , cùng bỏ trốn, sinh con cho , bầu bạn cùng trồng rau thôi. Từ đầu đến cuối, ngươi từng một câu là theo ."
Trang Thảo
Thẩm Niệm suy nghĩ một chút, hình như đúng là chuyện như thật.
"Vậy thì..." Y : "Ta theo ngài?"
Tiêu Kính càng lớn tiếng hơn, khiến đứa bé đ.á.n.h thức, oa oa lên.
Thẩm Niệm vội vàng ôm con, dỗ dành lườm Tiêu Kính. Tiêu Kính bước tới, ôm lấy y từ phía , tựa cằm lên vai y.
"Thẩm Niệm."
"Dạ?"
"Ta mang ngươi trở về."
Thẩm Niệm đáp.
"Trở về để làm Thế t.ử gia, mà là để đòi một lẽ công bằng. Phủ Hầu còn nữa, nhưng ngươi và con vẫn còn đây, thể để hai cùng trốn tránh cả đời."
Thẩm Niệm lặng thinh hồi lâu: "Vậy còn mảnh đất trồng rau thì ?"
Tiêu Kính khẽ : "Không mang , đành để cho khác thôi."
Ngày hôm , bọn họ thu dọn đồ đạc, thật cũng chẳng gì để mang theo. Lúc tới tay trắng, lúc cũng chẳng gì ngoài .
Tiêu Kính cất kỹ phong thư, bế hài t.ử lên : "Đi thôi."
Thẩm Niệm giữa sân, mấy luống rau xanh mướt đang độ tươi . Y xuống, nhổ hai cây dùng dây cỏ buộc thật gọn gàng.
"Mang theo để ăn dọc đường."
Bọn họ bước khỏi sân, đóng cửa . Trước cửa một chiếc xe ngựa đang chờ sẵn, vẫn là chiếc xe lúc họ tới. Lên xe, Thẩm Niệm ôm hài tử, Tiêu Kính bên cạnh. Xe ngựa bắt đầu chuyển bánh, thị trấn nhỏ dần dần lùi phía .
Thẩm Niệm hỏi: "Tiêu Kính, khi trở về, sẽ là gì?"
"Vẫn là của ."
" gọi là gì? Trắc thất? Thông phòng? Hay vẫn là hạ đẳng ca nhi?"
"Gọi là Tiêu Thẩm thị."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-ca-nhi-thap-kem-mang-thai-cot-nhuc-the-tu/chuong-7.html.]
Ngoài cửa sổ xe, mặt trời đang từ từ dâng cao.
Ngày trở kinh thành, trời đổ cơn mưa.
Xe ngựa dừng cửa Hầu phủ, , bây giờ còn gọi là Hầu phủ nữa. Sau khi vụ án của Lão hầu gia minh oan, tước vị khôi phục, nhưng phủ đổi tấm biển mới: Tiêu phủ.
Tiêu Kính xuống xe , xoay đưa tay đón. Thẩm Niệm ôm hài t.ử càng xe, nhất thời nhúc nhích. Tiêu Kính y hỏi: "Sao thế?"
Thẩm Niệm cánh cửa . Y nhớ nửa năm , chính bước từ cánh cửa đó để cùng Tiêu Kính bỏ trốn. Khi , y là hạ đẳng ca nhi, kẻ thô sử của Hoán Y cục, ai cũng thể dẫm lên một chân.
Hiện tại y bước đó, với phận nô tài, mà là...
"Tiêu Thẩm thị." Tiêu Kính : "Ngươi là Tiêu Thẩm thị."
Thẩm Niệm cúi đầu hài t.ử trong lòng, đứa bé tỉnh, đang mở to mắt y.
"Bình An, chúng về nhà ." Y vươn tay nắm lấy tay Tiêu Kính, nhảy xuống xe.
Y từng nghĩ đến cảnh tượng khi trở về sẽ như thế nào, nhưng y ngờ là thế .
Hầu phu nhân, giờ nên gọi là Lão phu nhân, đang ở vị trí cao nhất trong chính đường, tay vẫn vê chuỗi hạt Phật. Bên đầy những thích, quản sự và những nô tài m.á.u mặt.
Trong đó, một Thẩm Niệm nhận ngay, chính là Xuân ca nhi.
Hắn giữa đám thượng đẳng ca nhi, mặc bộ xiêm y còn thể diện hơn cả , đôi hoa tai bạc đổi thành vàng. Năm đó khi phủ niêm phong, bán ngoài. Sau nhà họ Tiêu minh oan, nhờ tìm cách về, hiện giờ làm việc ở phòng Kim Chỉ, vẫn là thượng đẳng ca nhi, thậm chí còn đắc ý hơn xưa.
Thẩm Niệm ôm hài t.ử ở cửa, ánh mắt của đều đổ dồn y.
Ánh mắt , y nhận .
Nửa năm , khi y còn quỳ giặt đồ ở Hoán Y cục, những thượng đẳng ca nhi cũng y như thế, như một vũng bùn lầy.
Ánh mắt Xuân ca nhi hằn lên vẻ độc địa, cái như đang chất vấn: Ngươi dựa cái gì chứ?
Thẩm Niệm bước trong, đến giữa chính đường thì yên, hề quỳ xuống.
Trong phòng vang lên vài tiếng hít khí lạnh đầy kinh ngạc.
"Thấy Lão phu nhân, ngươi quỳ?" Một bà ma ma lên tiếng, chính là cạnh Lão phu nhân nửa năm .
Thẩm Niệm bà . Y nhớ rõ . Nửa năm , chính bà : "Nếu là nhà khác thì sớm ban một chén t.h.u.ố.c để giải quyết ."
"Ta quỳ ." Thẩm Niệm bình thản đáp.
Bà ma ma ngẩn .
"Nửa năm , cũng tại gian phòng , quỳ . Quỳ xong, Lão phu nhân bảo để hài t.ử , cút về Hoán Y cục."
Trong phòng bỗng chốc lặng phắc.
Sắc mặt Lão phu nhân đổi: "Thẩm Niệm, chuyện ..."