Sau Khi Ca Nhi Thấp Kém Mang Thai Cốt Nhục Thế Tử - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-04-23 12:57:00
Lượt xem: 86

Editor: Trang Thảo.

 

Tháng Chạp, trận tuyết đầu mùa bắt đầu rơi xuống.

 

Thẩm Niệm quỳ nền đá phiến lạnh lẽo của Hoán Y cục, đôi bàn tay sớm đông cứng đến mất tri giác. Thau gỗ đầy ắp xiêm y của các chủ t.ử viện , nếu giặt xong, bữa tối nay coi như mất trắng.

 

"Hạ đẳng ca nhi cũng xứng dùng nước ấm ?"

 

Một bàn chân đá văng thùng gỗ bên cạnh y, nước lạnh đổ lênh láng khắp mặt đất, b.ắ.n tung tóe lên mặt y, lạnh buốt.

 

Thẩm Niệm ngẩng đầu. Y đó là ai, Xuân ca nhi, một thượng đẳng ca nhi của phòng Kim Chỉ. Người là hạng thượng đẳng, phép hầu hạ mặt các chủ tử, mặc áo vải mịn, đeo hoa tai bạc. Còn hạng hạ đẳng như y, ngay cả xách giày cho cũng xứng.

 

"Giả điếc hả?" Xuân ca nhi xổm xuống, bóp cằm y nâng lên: "Chà, ngươi thế , lông mày mắt mũi cũng đến nỗi tệ."

 

Mấy ca nhi theo phía bật rộ lên.

 

"Xuân ca nhi, ngươi đừng đùa với nó, kẻo nó tưởng thật, nghĩ thể leo bám ngươi đấy."

Trang Thảo

 

"Phải đó, hạ đẳng ca nhi mà cũng xứng ?" Xuân ca nhi buông tay, khinh bỉ chùi tay xiêm y của Thẩm Niệm: "Đen đủi thật."

 

Hắn dậy, một tiểu ca nhi bên cạnh liền ghé sát hỏi: "Xuân ca nhi, phía truyền lời, bảo phòng Kim Chỉ đêm nay đến Trừng Tâm đường trực đêm?"

 

Sắc mặt Xuân ca nhi lập tức trầm xuống: "Biết còn hỏi."

 

Tiểu ca nhi nịnh nọt: "Đó chẳng là việc , hẳn trong phòng của Thế t.ử gia cơ mà."

 

"Tốt cái gì mà ?" Xuân ca nhi lườm một cái: "Trực đêm là cả đêm ngủ, bưng rót nước, bưng bô hầu hạ. Thế t.ử gia mà uống say còn hầu hạ ngài nôn mửa. Đứng trời đông giá rét lạnh như ch.ó con, ngày hôm về mắt thâm quầng như gấu trúc."

 

"Vậy... ngươi ?"

 

"Ta , đứa nào thích thì ." Tầm mắt bỗng dừng Thẩm Niệm, khựng một chút: "Thẩm Niệm."

 

Thẩm Niệm ngẩng đầu lên.

 

Xuân ca nhi xổm xuống, mặt nở nụ gian trá: "Đêm nay một việc, tiền thưởng năm trăm văn, ngươi ?"

 

Tiểu ca nhi bên cạnh ngẩn : "Xuân ca nhi, đó là trực đêm trong phòng Thế t.ử gia, thể để một hạ đẳng ca nhi ?"

 

"Sao thể?" Xuân ca nhi trừng mắt : "Cũng chỉ là việc bưng rót nước thôi, ai làm mà chẳng ?"

 

Hắn Thẩm Niệm, gặng hỏi: "Có ? Trả lời một câu thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-ca-nhi-thap-kem-mang-thai-cot-nhuc-the-tu/chuong-1.html.]

 

Thẩm Niệm . Năm trăm văn, đủ để chi tiêu trong vòng hai tháng.

 

"Đi."

 

Xuân ca nhi thỏa mãn: "Được. Sau khi trời tối sẽ tới đón ngươi."

 

Hắn dậy, phủi phủi tay. Tiểu ca nhi bên cạnh nhỏ giọng lo lắng: "Xuân ca nhi, vạn nhất Thế t.ử gia tỉnh hỏi đến..."

 

"Hỏi cái gì mà hỏi? Say đến mức , tỉnh còn nhớ cái gì? Cho dù nhớ nữa thì một kẻ trực đêm thôi, gì mà lăn tăn?" Hắn ngáp một cái: "Vừa khéo, cũng đỡ chịu rét."

 

Tuyết mỗi lúc một nặng hạt.

 

Thẩm Niệm nhặt những xiêm y đ.á.n.h rơi, đôi tay đông cứng đến mức mất cảm giác. Y vùi tay trong tuyết, đợi cho cơn đau nhức qua mới tiếp tục giặt.

 

Lúc trời sập tối, đến đón y. Đó là một gã sai vặt của Trừng Tâm đường, chẳng chẳng rằng, chỉ lầm lũi phía , Thẩm Niệm lặng lẽ theo . Đi ngang qua phòng Kim Chỉ, y thấy Xuân ca nhi đang hành lang rôm rả với mấy tiểu ca nhi khác.

 

Xuân ca nhi cũng thấy y, bèn vẫy tay khích lệ: "Làm cho nhé, đừng mà ngủ gật đấy."

 

Đám tiểu ca nhi xung quanh dịp rộ lên.

 

Thẩm Niệm cúi đầu tiếp tục bước . Trong viện của Trừng Tâm đường đốt địa long nên ấm áp hơn hẳn, chân giẫm lên mặt đất, tuyết lập tức tan thành nước.

 

Gã sai vặt dẫn y đến cửa gian nhĩ phòng: "Thế t.ử gia đang ngủ ở bên trong, ngươi thủ ở nhĩ phòng . Trong phòng chậu than, cẩn thận đừng ngủ quên. Thế t.ử gia cần nước gì, ngươi lắng cho kỹ."

 

Thẩm Niệm gật đầu .

 

Gã sai vặt , Thẩm Niệm đẩy cửa nhĩ phòng bước . Bên trong nhỏ, chỉ kê một chiếc ghế và một chậu than. Y xuống ghế, cách một bức tường thể thấy tiếng động thỉnh thoảng phát từ gian chính, lúc là tiếng xoay , lúc là tiếng lẩm bẩm mộng mị. Thẩm Niệm dám chợp mắt, y mở to đôi mắt, chằm chằm cái bóng của chính in tường.

 

Đến nửa đêm, gian chính bỗng nhiên vang lên tiếng gọi: "Người !"

 

Thẩm Niệm giật phắt dậy, đẩy cửa bước . Trong phòng nồng nặc mùi rượu, ánh nến lung linh mờ ảo. Thế t.ử đang bên mép sập, tay day day giữa chân mày.

 

"Nước."

 

Thẩm Niệm vội vàng rót nước. Ấm đặt bàn, y rót một chén bưng qua. Thế t.ử đón lấy, nhấp một ngụm lập tức nhíu mày.

 

"Lạnh."

 

Thẩm Niệm ngẩn . Y rằng chuẩn sẵn nước ấm, y từng làm qua những công việc hầu hạ tinh tế như thế bao giờ.

 

"Nô... nô tài đổi ngay..."

Loading...