SAU KHI BÚNG "LINH ĐANG" CỦA GIÁO SƯ - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-05-08 05:55:01
Lượt xem: 111

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

mà, Kim chủ cứ bám lấy cái chủ đề linh đang mãi thế nhỉ? Nói một hồi còn tự ái nữa chứ? Đường xá xa xôi gặp mặt chỉ để xem một cái chuông, nghĩ chắc " trai Hắc xà" cũng tiện lắm.

Tôi liền nhắn : [Mấy ngày nay em bận ôn thi Cao học, thời gian kết bạn ngoài đời ơi, hẹn em mời uống sữa nhé.]

Tôi nghèo, nên " sữa" chỉ là cái bánh vẽ vẽ cho Kim chủ thôi. Đối với Kim chủ mà , sữa quan trọng, sự chân thành mới là quan trọng nhất. Để tỏ chân thành hơn, còn gửi kèm một chiếc icon mỉm ở cuối câu.

Kim chủ im lặng một hồi, nhắn: [Học hành cho , chúc em sớm đỗ đạt.]

Ngẩng đầu lên, vô tình đến thư viện, nảy ý định trong chọn vài cuốn sách ôn thi. Ở phòng tầng ba, đang tìm sách giữa các kệ. Không ngờ thấy một trận xôn xao.

Vừa định ngẩng đầu lên xem chuyện gì, thì tấm lưng phía chạm một lớp cơ bắp mỏng ấm áp. Ánh nắng từ cửa sổ cao hắt xuống, cắt ngang sườn mặt Sầm Nhượng một đường viền vàng kim, xung quanh là những ánh tò mò và chú ý.

Tôi vội vã cúi đầu, mà trùng hợp thế chứ. Giáo sư Sầm Nhượng cũng đến kệ sách tìm tài liệu ?

Bỗng nhiên, đỉnh đầu truyền đến một giọng trầm thấp, "Trò , nếu thi Cao học..." Giáo sư Sầm Nhượng rũ mắt , biểu cảm nhạt nhẽo như mặt hồ nước mùa đông, "Thì nên cuốn sách thì hơn."

Tôi sững sờ, định thi cao học? Tôi bao giờ nhỉ...?

! Tôi chợt nhớ . Tuần lúc nộp tờ khai định hướng nghiệp, đúng là điền mục tiếp tục học cao học nộp lên , giải thích thế thì hợp lý!

Tôi đưa tay nhận: "Cảm ơn Giáo sư ạ."

Anh buông tay, gáy sách kẹp giữa hai ngón tay của mỗi . Anh rũ mắt, tầm mắt rơi đúng cổ tay , thấy rõ hình xăm Hắc xà. Nó uốn lượn quấn quanh, từng chiếc vảy đều vô cùng tinh tế, chóp đuôi ẩn hiện trong ống tay áo.

Đầu óc bắt đầu ong ong. đầy một giây , chủ động buông tay. Chỉ điều là buông bàn tay còn , ly cà phê từ lúc nào đổ nghiêng xuống, tưới lên cả .

Chiếc sơ mi trắng nhuộm một mảng màu nâu. Tôi theo bản năng nghĩ rằng cầm chắc, dù thì cái cổ tay thon dài lạnh lẽo trông cũng chẳng vẻ gì là sức lực cả.

Giáo sư Sầm Nhượng vẫn giữ thái độ lịch thiệp: "Xin nhé, làm bẩn áo của trò ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bung-linh-dang-cua-giao-su/chuong-3.html.]

Tôi xua tay lia lịa: "Không , áo cũng chẳng đáng tiền ạ."

Sầm Nhượng khẽ nhếch môi, một thanh lãnh đạm mạc như đầu tiên biểu cảm như , khiến gần như chẳng chút nghi ngờ mà khẳng định đó chỉ là ảo giác nhất thời của .

"Nhà thuê của ở ngay gần đây, nếu trò ngại, thể qua áo hãy về ký túc xá." Ánh mắt mang theo một chút d.ụ.c vọng nhàn nhạt.

"Trò , chỉ là cái áo thôi mà." Ngón út khẽ móc cổ tay , như gảy dây cung trong lòng, "Chẳng lẽ đến chuyện trò cũng từ chối ...?"

Tôi cũng chẳng đồng ý nữa. Có lẽ là do câu "chỉ là cái áo thôi" của quá đỗi thản nhiên, khiến thấy nếu từ chối thì hóa là do tật giật . Đến khi định thần thì cửa căn hộ .

Giáo sư Sầm Nhượng lấy chìa khóa mở cửa: "Vào ."

Tôi chằm chằm bờ vai gợi cảm của , hít một sâu bước theo . Căn nhà lớn nhưng thu dọn sạch sẽ. Phòng khách bày biện đồ đạc đơn giản, bàn đặt một cuốn sách. Tên sách là: 《Làm thế nào để loài rắn khiến con sinh con》.

Giữa các trang sách còn kẹp một chiếc thẻ đ.á.n.h dấu. Tôi thoáng ngẩn , một Giáo sư cao lãnh như Sầm Nhượng mấy thứ kỳ quái nhỉ? Chẳng lẽ đây cũng là một đề tài triết học ?

Ánh mắt hề dừng , đưa cho một chiếc sơ mi trắng sạch sẽ: "Chiếc áo mặc bao giờ, trò tạm ."

Tôi đưa tay nhận. Lúc bàn giao áo, ngón tay của Sầm Nhượng chạm lòng bàn tay , lạnh, gần như nhiệt độ. Tôi theo bản năng rụt tay một chút. Anh rũ mắt , gì. càng trở nên căng thẳng một cách lạ thường, "Cảm ơn Giáo sư. Vậy... em ạ?"

Anh hất cằm: "Phòng tắm, bên ."

Tôi theo hướng chỉ... phía cuối hành lang, một cánh cửa khép hờ, ánh đèn vàng ấm áp hắt từ khe cửa. Tôi bước tới, đẩy cửa phòng tắm .

Phòng tắm lớn nhưng sạch. Trên gương phủ một lớp màn nước mỏng, chắc Sầm Nhượng mới tắm xong khi ngoài. Tôi cởi chiếc áo thun bẩn , cầm lấy chiếc sơ mi trắng . Rất vặn, cứ như thể đo theo kích cỡ của .

Lúc cúi đầu cài cúc áo, thấy bên ngoài động tĩnh, cửa phòng tắm đẩy . Theo bản năng ngẩng đầu lên, Sầm Nhượng đang ngay cửa.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Mái tóc đen rũ nhẹ trán, chiếc kính gọng bạc thường ngày tháo , lộ đôi mắt màu nhạt. Không còn lớp kính ngăn cách, đôi mắt dường như cũng còn lạnh lẽo đến thế.

Loading...