Editor: Trang Thảo.
Tim thắt , chạy vội trong. Cánh cửa đẩy , trong căn phòng tối tăm chỉ thấy tiếng thở dốc nặng nề của Alpha. Mùi gỗ đàn hương hòa lẫn với mùi rượu nồng nặc. Tôi cẩn thận tránh đống vỏ chai, đến bên chiếc sofa nhỏ.
Bùi Ứng Thần đang ôm lấy chính , tóc đen ướt sũng, trông chẳng khác nào một chú cún con lạc đường. Chứng bệnh của tái phát . Dường như cảm nhận lạ trong khí, chân mày Bùi Ứng Thần khẽ động, đôi môi tái nhợt lẩm bẩm: “Thuật Thuật, khó chịu quá...”
Cuối cùng, sự mềm lòng vẫn chiếm ưu thế. Tôi xoa mạnh mái tóc : “Thật là nợ mà.” Được an ủi, chân mày Bùi Ứng Thần mới giãn . Hắn mở đôi mắt cồn làm mờ mịt, ngây ngốc : “Dư Thuật.”
Gọi tên xong, định nhào tới ôm. Tôi ngăn : “Đừng động đậy, mùi rượu hôi c.h.ế.t .” Bùi Ứng Thần ngoan ngoãn giữ nguyên tư thế giơ tay, đôi mắt ướt át trông thật đáng thương. Tôi bật vì giận: Say thật ?
Tôi hỏi: “Anh là ai?”
Bùi Ứng Thần lắc đầu.
Tôi hỏi: “Tôi là ai?”
Đuôi mắt Bùi Ứng Thần cong lên: “Của .”
Tôi xoa xoa vành tai đang nóng lên, định phản bác thì ánh mắt chợt chuyển hướng, hỏi tiếp: “Anh thích Dư Thuật ở điểm nào?”
Bùi Ứng Thần bấm đốt ngón tay, kể lể: “Đẹp trai, ôn nhu, lương thiện... là tiểu kỵ sĩ của .”
Cơn giận trong tan biến . Tôi nỗ lực tìm kiếm trong trí nhớ những giao giữa và Bùi Ứng Thần. Không . Giữa chúng chẳng bất kỳ mối liên hệ nào. Vậy thì rốt cuộc ai mới là “tiểu kỵ sĩ” của ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-truc-ma-omega-tang-cho-alpha-cap-cao/chuong-9-loi-hoi-dap-cua-trai-tim.html.]
Trang Thảo
Ý nghĩ đó khiến lòng dâng lên một nỗi khó chịu khó tả. Tôi nghiến răng hỏi: “Trước đây gặp Dư Thuật bao giờ ?”
Bùi Ứng Thần khi say ngoan, đó đáp lời : “Gặp .”
Tôi dẫn dắt: “Ở ?”
Bùi Ứng Thần : “Trong tiệc sinh nhật 18 tuổi của . Cậu là món quà mà ông trời ban tặng cho .”
Tim bắt đầu đập loạn nhịp thể kiểm soát. Tôi hỏi, Bùi Ứng Thần đáp. Sau khi hỏi rõ ngọn ngành, ngây lâu, nên lời. Đổi là bất cứ ai, khi đột nhiên âm thầm dõi theo suốt bốn năm, chắc chắn cũng sẽ cảm thấy bàng hoàng.
Vì Lâm Gia là một Omega ưu tú nên gia đình thường xuyên bắt tham gia các buổi tiệc tùng để giao du với giới thượng lưu. Và lịch sử thầm kín của Bùi Ứng Thần bắt đầu từ tham gia tiệc sinh nhật 18 tuổi của .
Năm đó, vì phận Beta, bạn bè của Lâm Gia chèn ép. Trong đó, một Alpha ngừng buông lời trêu chọc và nh.ụ.c m.ạ . Lâm Gia thấy mắt nên lệnh cho chỗ khác. Tôi lủi thủi hậu hoa viên, nấp một góc tối, chứng kiến bộ quá trình một thiếu niên nhảy xuống hồ nước.
Năm đó, chẳng kịp cởi áo nhảy xuống hồ cứu . Thiếu niên run bần bật, bất đắc dĩ lấy khăn tay nhét lòng bàn tay : “Lần đừng gần hồ như .”
Thiếu niên mi mắt run rẩy, giọng dịu dàng: “Tôi .”
Đám vây quanh gọi là “tiểu thiếu gia”, còn lặng lẽ rời , để Lâm Gia lôi một góc mắng mỏ thậm tệ. Cậu bảo Alpha khỏe như trâu, ngâm nước cả đêm cũng chẳng , chỉ là “lo chuyện bao đồng”, còn lo lắng về bộ lễ phục cao cấp hỏng sẽ khó ăn với ba . Tôi quen, chỉ . Kết cục là phạt nửa tháng lương, nhưng ngờ thiếu niên năm chính là Bùi Ứng Thần.
Thấy im lặng, Bùi Ứng Thần cuống quýt ôm chặt lấy , vùi đầu cổ , nỉ non: “Đừng , khó chịu lắm.”
Bốn năm ròng rã... Hóa trong những năm tháng chật vật và t.h.ả.m hại nhất, vẫn luôn một thầm lặng dõi theo lâu đến . Lòng nóng rực, chậm rãi nhưng kiên định đặt tay lên lưng : “Không khó chịu nữa, ở đây .”