Editor: Trang Thảo.
Sắc mặt tái nhợt, sững sờ. Tôi lạnh lùng nhắc : “Anh dù m.a.n.g t.h.a.i thì đứa trẻ cũng nên tồn tại. Anh sẽ nhanh chóng ly hôn với . Anh từng yêu ...”
Khi mang thai, từng hy vọng. Tôi trốn khỏi sự giám sát, mang theo kết quả tìm , nhưng vô tình cuộc chuyện giữa và Kỷ Hoài An. Hắn đứa trẻ nên tồn tại.
Hy vọng trong sụp đổ .
Sau đó cầu xin bác sĩ dùng t.h.u.ố.c tê khi phẫu thuật, vì giữ đứa bé. Nó là sợi dây liên kết duy nhất của với thế giới . giờ .
Tôi ôm lòng, cảm nhận giọt nước nóng rơi cổ áo. Giọng khàn khàn: “Xin ...”
“Tôi ... thể... cần con ...”
Người đàn ông từng kiên cố nay như một đứa trẻ. còn cảm xúc dành cho .
Đã quá muộn .
Sau khi xuất viện, ngày nào cũng đến. Khi t.h.a.i nghén hành hạ, phóng thích tin tức tố để trấn an đứa bé, nhưng luôn giữ cách.
Dù đuổi thế nào, vẫn rời .
Kỷ Hoài An cũng đến gây rối. Ngay mặt , Cố Đình Việt sai kéo : “Đừng thử thách giới hạn của .”
Kỷ Hoài An gào lên: “Anh từng sẽ yêu em cả đời!”
Tôi lạnh lùng .
Kỷ Hoài An định tát nhưng Cố Đình Việt quật ngã .
“Kỷ Hoài An, cảnh cáo , biến .”
Hắn rời trong phẫn hận.
Tôi chỉ thấy nực . Cố Đình Việt vẫn , yêu thì nâng niu, yêu thì vứt bỏ.
Hắn tiến gần: “Kỷ Hoài Thư... và gì.”
Tôi lưng, đáp.
Tôi thường xuyên gặp ác mộng. Sau khi tỉnh, luôn giải thích rằng sẽ làm hại và đứa bé.
Tôi tin.
Để chấm dứt tất cả, quyết định rời . đường sân bay, đ.á.n.h ngất.
Tôi bắt cóc.
Khi tỉnh , Kỷ Hoài An cầm d.a.o mặt.
“Không đứa bé, tuyến thể, sẽ thích mày nữa.”
Tôi cố giữ bình tĩnh: “Đây là phạm pháp.”
Hắn điên loạn: “Tao còn gì để mất.”
Hắn Cố Đình Việt trục xuất khỏi Kỷ gia. Hắn bóp mặt : “Chiếc ô đó vốn là của tao.”
Ký ức ùa về. Người đưa ô năm đó... là .
nhận nhầm Kỷ Hoài An.
“Mày c.h.ế.t !”
Hắn vung dao. Tôi nhắm mắt.
Một tiếng động lớn vang lên. Cửa đá văng.
Cố Đình Việt xuất hiện.
Lưỡi d.a.o kề sát tuyến thể . Kỷ Hoài An điên: “Chỉ cần cắt nó, sẽ với em.”
Cố Đình Việt nhẹ giọng: “Buông d.a.o xuống.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-tra-a-cuong-ep-danh-dau/chuong-6.html.]
Tôi chớp thời cơ, đ.â.m , làm ngã.
Cố Đình Việt lao tới ôm .
Tiếng d.a.o cắt da thịt vang lên.
Cảnh sát đến.
Hắn thương.
Trên xe, : “Em thể tha thứ cho ?”
Tôi bình tĩnh: “Cảm ơn . còn yêu, cũng còn hận.”
“Chúng coi như xong.”
Hắn đau đớn: “Không còn cơ hội ?”
“Thâm tình muộn màng, còn rẻ hơn cỏ rác.”
Tôi rời .
Hôm nay trời .
Tôi bước khỏi bệnh viện.
Dưới tán cây, Giang Diệp đợi.
Anh mỉm dịu dàng.
“Giang Diệp, chúng thôi.”
Sau tất cả, mới nhận , luôn một chờ đầu.
Quãng đời còn , sẽ phụ .
---
Ngoại Truyện - Giang Diệp
Tôi tên là Giang Diệp.
Trong thế giới ba giới tính, chỉ là một Beta mấy nổi bật. Trong lòng Kỷ Hoài Thư, cũng từng là một mờ nhạt như thế.
Lần đầu tiên gặp em, em mới năm tuổi. Em như một thiên thần nhỏ, cất giọng non nớt gọi : “Anh Diệp Diệp”. Cứ như , em ngây thơ bước trái tim , trở thành góc bí mật sâu thẳm nhất.
Em là Omega, định mệnh kết hợp cùng Alpha. Tôi xứng, chỉ thể lặng lẽ ở bên, bảo vệ em lớn lên từng ngày.
Sau , em với rằng em thích. Đó là một công t.ử nhà giàu, gia thế hiển hách, môn đăng hộ đối, một Alpha vô cùng tuấn. Tôi phản đối, vì Kỷ Hoài Thư xứng đáng một như . ngờ, việc buông tay để em đến với đàn ông đó khiến em tổn thương sâu sắc đến thế.
Ngày em ly hôn, em tìm đến . Nhìn em ướt đẫm trong mưa, đôi mắt đỏ hoe, tim như bóp nghẹt. Người mà nâng niu còn sợ tan vỡ, mà kẻ khác giày vò đến thương tích đầy .
Em em m.a.n.g t.h.a.i và giữ đứa bé. Tôi đồng ý, đồng thời gánh vác trách nhiệm chăm sóc em. Có mắng khờ dại, chỉ lắc đầu . Tôi yêu em, vì em, thể từ bỏ tất cả, thể cố gắng làm thứ.
Về , Cố Đình Việt hối hận. Hắn thật nực . Một như Kỷ Hoài Thư mà chọn buông tay, nực hơn là đến khi mất mới trân trọng. Hắn bắt đầu ngừng đeo bám em.
Những tháng đầu mang thai, em nghén nặng. Vì , khuyên em tạm thời chấp nhận sự chăm sóc của . Chỉ cần thể giúp em dễ chịu hơn, điều đó cũng hẳn là .
Trang Thảo
Cố Đình Việt thật ngây thơ. Hắn luôn nghĩ Kỷ Hoài Thư vẫn là từng yêu đến mức mù quáng, chỉ cần dỗ dành vài câu là em sẽ về. Hắn sai . Có những thứ một khi đ.á.n.h mất thì thể lấy . Kể từ ngày ép em tẩy sạch đ.á.n.h dấu, vĩnh viễn mất tư cách ở bên em.
Trong lúc đó, âm thầm thu mua phần lớn tài sản của Cố gia, trở thành cổ đông ẩn danh lớn nhất của tập đoàn Cố thị. Hai mươi lăm năm nỗ lực, cuối cùng cũng đủ thực lực để cạnh em. Nếu Cố Đình Việt còn dám làm tổn thương em, nhất định sẽ khiến trả giá.
Phản ứng t.h.a.i kỳ của em dần định. Em rời . Tôi đáp rằng sẵn sàng cùng. Ánh mắt em chút áy náy, nhưng cũng thấy trong đó le lói ánh sáng khác, thứ mà đây từng dám hy vọng.
Chúng hẹn sẽ cùng rời khỏi thành phố . ngờ giữa đường xảy biến cố.
Hôm nay, đợi ở cổng bệnh viện lâu. Tôi thể lo lắng. Cố Đình Việt cứu em, liệu em vì mà do dự ?
Tôi siết chặt hai tấm vé máy bay trong tay, về phía cổng bệnh viện.
“Giang Diệp.”
Tôi , đây là âm thanh nhất mà từng trong đời.
Tình yêu thầm lặng suốt hai mươi lăm năm của , cuối cùng cũng kết quả.