Tống mẫu trả lời thế nào cho . Đứng góc của nam nhân, thấy thê t.ử yêu thương chủ động hy sinh, chuẩn kỹ càng để thỏa mãn nhanh hơn, thì dù là một nam nhân bình thường nhất cũng sẽ cảm thấy vô cùng hưng phấn và hạnh phúc. Điều cũng giống như việc ca nhi nhận món quà tâm huyết từ nam nhân, sẽ cảm thấy trân trọng .
Tống mẫu dám chắc chắn, định đóng hộp cất để nó mãi mãi thấy ánh mặt trời, để Đình Nguyệt vĩnh viễn dùng đến. Đình Nguyệt gắt gao ôm lấy chiếc tráp, ánh mắt kiên định: “Nương... cứ để nhi thần thử xem .”
“Con... từ đến nay đều là bệ hạ đơn phương nỗ lực, con làm gì cho ngài cả...”
“Con cũng làm bệ hạ vui lòng, để ngài chịu đựng vất vả như nữa.”
Tống mẫu một phen lời “tình thâm ý thiết” của y làm cho chấn động đến mức thốt nên lời.
Bà vốn bệ hạ thích Đình Nguyệt, yêu chiều Đình Nguyệt, thậm chí nguyện ý hạ để lấy lòng y, nhưng bà ngờ rằng Đình Nguyệt ... chuyển biến nhanh đến như thế! Nhớ thuở mới trở về, y còn sướt mướt rơi lệ với bà, rằng sợ bệ hạ, chẳng chung sống .
Vậy mà tính tính , mới bao lâu cơ chứ? Còn năm ngày nữa mới tới đại hôn, thế mà Đình Nguyệt rõ rành rành một bộ dạng yêu bệ hạ sâu đậm, so với thật sự là khác biệt một trời một vực.
Trước đây, dù khác xum xoe nịnh bợ thế nào, Đình Nguyệt cũng chẳng thèm liếc mắt lấy một cái. Giờ thì , bệ hạ chỉ mới thi triển chút thủ đoạn, đứa con trai ngốc nghếch của bà... cứ thế mà sa chân lưới tình ?
Tống mẫu chỉ cảm thấy thật vớ vẩn. Những hài t.ử nhà bình thường, từ lúc xem mắt đến khi tìm hiểu là một chuyện, từ đính hôn đến thành hôn là chuyện khác. Trải qua từng nấy quy trình, đến ba tháng thì ít nhất cũng nửa năm. Trường hợp của Đình Nguyệt tuy đặc thù, thêm bệ hạ nôn nóng nên việc thành hôn mới gấp rút như lửa sém lông mày.
Thế nhưng trong tưởng tượng của Tống mẫu, hai ít nhất cũng cần một tháng trở lên để cọ xát, điều chỉnh tính khí chứ? Đình Nguyệt vốn là chậm nhiệt, một tháng là nhanh lắm .
Vậy mà hiện tại mới chỉ mười ngày. Chỉ mới mười ngày ngắn ngủi, hai bọn họ như đôi tân hôn phu phu gắn bó keo sơn, lúc nào cũng nhớ nhung đối phương, lúc nào cũng vì đối phương mà làm điều gì đó.
Tống mẫu lặng vì kinh ngạc hồi lâu mới thốt nên lời: “Nguyệt Nô... tâm ý của con dành cho ngài , thế nhưng sâu nặng đến nhường ?”
Loại đồ vật như ngọc thế , ca nhi bằng lòng sử dụng chẳng mấy . Thứ nhất là vì yêu cầu đeo suốt cả ngày, nếu chỉ đeo lúc ngủ thì chắc chắn đủ tác dụng; thứ hai là đeo khó chịu, tư thế cũng chẳng thể vững chãi tự nhiên, liếc mắt một cái là nhận ngay, vì chỉ thể hạn chế ngoài; còn thứ ba chính là... cần thiết.
Đa phần kích cỡ của nam nhân cũng đến mức khoa trương như thế, ngày thường chỉ cần ở "phía " mà hầu hạ chu đáo một chút là cả . Đâu đến mức cần dùng tới ngọc thế? Chỉ thể là bệ hạ quá mức thiên phú dị bẩm, Đình Nguyệt nếu dùng thứ thì hoặc là đ.á.n.h cược lòng kiên nhẫn của bệ hạ, hoặc là chỉ thể cầu nguyện... bệ hạ mặn mà với chuyện giường chiếu.
Điều đó là thể nào.
Tống Đình Nguyệt bất đắc dĩ giải thích: “Mẫu , bệ hạ ngài ... nhu cầu chút thường xuyên. Nếu ở phía quá lâu, nhi thần sợ ngài sẽ nghẹn hỏng mất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-phu-quan-dang-cho-bao-quan/chuong-61.html.]
Tống mẫu trừng mắt y: “Nam nhân thì gì mà sợ nghẹn hỏng? Không nhịn thì cứ tiết thôi, cũng chẳng là mắc bệnh nan y gì!”
Tống Đình Nguyệt sửng sốt, đó : “ con thấy bệ hạ... thời gian nhẫn nhịn dường như cũng dài.”
Đây là sự thật. Tống Đình Nguyệt luôn cảm thấy bệ hạ vẫn luôn cố ý nương tay cho y, từng làm giống như trong thoại bản kể rằng đợi tới một hai canh giờ mới "kinh quan thất thủ" mà tiết ngoài. So với thoại bản, bệ hạ hẳn là tính là nhanh ? mà thực sự cũng chẳng nhanh chút nào. Tống Đình Nguyệt vẫn cảm thấy thời gian đó dài dằng dặc.
Lần đến lượt Tống mẫu ngẩn : “Bệ hạ mất bao lâu?”
Tống Đình Nguyệt đáp: “Dạ, hơn nửa canh giờ.”
Ly
Tống mẫu: “............” Thế thì cũng quá lâu !!!
Bà nhịn mà đưa tay đỡ trán: “Nguyệt Nô, nam nhân tầm thường chỉ cần mười lăm phút là khá lắm , vượt qua ba mươi phút là nguy cơ sinh bệnh đấy.”
Tống Đình Nguyệt lo lắng hỏi: “Sẽ mắc bệnh gì ạ? Có cách nào giúp ngài nhanh hơn một chút ?” Tuyệt đối thể vì y thất trách mà làm bệ hạ lâm bệnh . Nếu y đúng là tội ác tày trời!
Tống mẫu: “............” Thật là tâm lực tiều tụy, chẳng giải thích thế nào cho thấu.
“Nguyệt Nô, ý của mẫu là bệ hạ ngài hề nhanh, ngài ... ngài thuộc diện thiên phú dị bẩm, dù chậm một chút thì cũng là do nhiễm bệnh.”
“Vậy nếu lâu quá thật sự sẽ nhiễm bệnh ạ?” Tống Đình Nguyệt vẫn hết lo âu.
Tống mẫu hổ đáp: “... Đây là chuyện của nam nhân, cơ chứ.”
Tống Đình Nguyệt và bà trân trân, hai cặp mắt to nhỏ cứ thế , chẳng tìm ai để hỏi cho nhẽ. Tìm phụ ? Chuyện tâm sự với mẫu còn , chứ với phụ ... Tống Đình Nguyệt cảm thấy thôi vẫn nên bỏ qua . Y sợ rằng một hồi, phụ khuyên y nên cấm d.ụ.c thì hỏng.
Tống mẫu thầm nghĩ, thể để hai cha con “cổ hủ” bàn luận với . Một kẻ "cổ hủ lớn" miệng thì cấm d.ụ.c mà một đêm thể sang phòng bà bốn năm ; một kẻ "cổ hủ nhỏ" miệng thì thủ lễ mà lưng cùng bệ hạ đưa tình liếc mắt. Hai đều chỉ giỏi cái mã bên ngoài để hù dọa khác mà thôi.
Tống Đình Nguyệt đành từ bỏ ý định đó. Chuyện y cũng ngượng miệng dám hỏi bệ hạ, càng chẳng dám tìm đến thái y, suy nghĩ một lát y hỏi: “Vậy mẫu thể tìm đại phu nào đó tới hỏi giúp con ?”
Tống mẫu bỗng nhiên bật thành tiếng: “Con quan tâm đến long thể của bệ hạ như ?”
“Hay là ... Nguyệt Nô của 'thèm' ?”